“Đến lúc đó sẽ xuất hiện sự chuyển thế của một “Sứ giả của Thần", giải cứu phương thế giới , dẫn dắt thế giới trở giới tu chân.”
Vì , con cháu Ôn thị mỗi thế hệ đều sẽ tiến hành bói toán trong thời đại của , họ bẩm sinh cảm ứng đặc biệt đối với “linh khí", ngay cả trong thời đại hầu như một tia linh khí nào , họ vẫn thể thông qua việc thấu chi tuổi thọ để cảm nhận.
Kết quả bói toán đương nhiên là trừ sinh mệnh...
Kết quả bói toán càng quan trọng thì sinh mệnh cần trả giá càng nhiều.
Mãi cho đến thế hệ của họ là Ôn Tri, trong cõi u minh cảm nhận sự xao động trong thế giới , thế là trong lòng bà thấp thoáng một dự đoán:
“Sứ mệnh của gia tộc họ lẽ sẽ thành ở thế hệ .”
Nói cách khác, “Sứ giả của Thần" sẽ đời ở thế hệ của Ôn Trần và Ôn Nhiên, cần họ bói toán.
trong lòng Ôn Tri hiểu rõ, các con trai yêu quý của bà nếu tiếp nhận sứ mệnh bói toán thì kết quả vẫn là sống quá ba mươi tuổi.
Điểm là điều mà một vạn thấy.
Vì thế, bà đưa một quyết định, đó chính là —
Tận dụng tất cả sinh mạng còn của để bói toán kết quả , đó truyền cho thế hệ tìm kiếm.
Bởi vì bà , chỉ cần bói mốc thời gian mà “Sứ giả của Thần" tọa lạc, thì tương đương với việc họ thành sứ mệnh, thì sứ mệnh của thế hệ của bà sẽ tự động giải trừ, sinh mạng cũng sẽ khôi phục mức độ của bình thường.
Nói cách khác, thật Ôn Tri dùng sinh mạng của chính để giải trừ sứ mệnh cho Ôn Trần và Ôn Nhiên.
Cho đến giây phút , cả Ôn Trần như ngây dại, ngây tại chỗ nhúc nhích.
“Không...
Không thể nào, bà rõ ràng là vì cái sứ mệnh ch.ó ch-ết gì đó mà từ bỏ bọn , thể..."
Chưa đợi nghĩ thông suốt vấn đề trong đó, giọng của Ôn Tri vẫn đang tiếp tục...
“A Trần, A Nhiên, vốn dĩ các con trưởng thành, ở bên cạnh các con đến năm mười tám tuổi thành niên, tiếc rằng... đợi đến lúc đó ..."
“Tha thứ cho , tha thứ cho sự lời từ biệt của , tha thứ cho việc tàn nhẫn rời khi các con còn nhỏ, tha thứ cho ...
ở bên cạnh các con suốt thời thiếu niên."
“ các con tin rằng... mãi mãi yêu các con, mãi mãi...
đừng đau buồn, kết quả như thế là điều tự nguyện thấy."
“Có lẽ khi giới tu chân khôi phục, hai con cũng thể tu luyện, các con là thiên tài tu chân đấy, đến lúc đó chừng thể sống đến mấy trăm tuổi thậm chí mấy nghìn tuổi."
“A... thật sự vẫn còn nhiều điều với các con, nhưng những lời đó thể dễ dàng hết chứ?
Cho nên...
A Trần, A Nhiên, hai con nhớ kỹ, mỗi ly biệt thật đều là đám mây đen một cuộc hội ngộ , sẽ hóa thành những vì bầu trời mãi mãi ở bên cạnh các con, các con trưởng thành..."
Theo chữ cuối cùng của phụ nữ rơi xuống, một làn gió nhẹ thổi qua, ảo ảnh bỗng chốc hóa thành vô ánh , tan biến trong khí...
“Mẹ!!!"
Cho đến giây phút cuối cùng, Ôn Trần cuối cùng cũng loạng choạng bò dậy từ mặt đất, lóc t.h.ả.m thiết chạy về phía ánh sáng tan biến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-429.html.]
thứ cuối cùng ôm cũng chỉ một chút ánh ít ỏi mà thôi...
Chương 361 Giải trừ hiểu lầm
Đợi đến khi ánh dần tan biến mất, Ôn Trần vẫn chìm đắm trong dòng suy nghĩ của lâu thể thoát ...
Hồi lâu , ngẩng đôi mắt đỏ ngầu lên, chậm rãi mở miệng hỏi Tô Hề:
“Cô... cô nó?"
Nó, ám chỉ bức thư của và ảo ảnh .
“Là em, là em đưa cho Tiểu Hề."
Người trả lời Tô Hề mà là đứa em trai mà thù hận bao nhiêu năm nay — Ôn Nhiên.
“Có bức thư như , tại cho sớm hơn?
Tại để chịu đựng bao nhiêu năm đau khổ như ?"
Lại thấy giọng quen thuộc, trong giọng của Ôn Trần mang theo vài phần oán hận.
Ôn Nhiên thở dài, dùng giọng dịu dàng như xưa của trả lời:
“Sau khi em theo đàn ông đó về nhà thì vẫn luôn cơ hội gặp nữa.
Gia tộc của thật ở trong núi sâu, điểm cũng mà đúng ?
Mãi đến năm em mười lăm tuổi, em mới cơ hội thăm ông ngoại và bà ngoại.
Cũng chính trong thăm viếng đó, em mới nhận bức thư từ họ."
Nhìn đôi mắt như mất hồn của Ôn Trần, Ôn Nhiên dừng một chút tiếp tục :
“Thật thứ Tiểu Hề tạo chỉ là ảo giác mà thôi, cô thông qua ký ức của em dùng linh khí để dệt nên ảo giác, còn lời chính là nội dung trong bức thư để ."
Ôn Trần thẫn thờ lên bầu trời, chấp niệm trong lòng bỗng chốc vơi nhiều.
“Dù chuyện của là do sai, nhưng đối với em, Ôn Nhiên, đừng tưởng như là sẽ tha thứ cho em..."
Trước đó, luôn cho rằng sứ mệnh của Ôn thị là thủ phạm gây cuộc đời bi t.h.ả.m của và sự của .
Rõ ràng họ nắm giữ những bí mật và sức mạnh mà đời từng đến, nhưng tại uất ức thực hiện cái sứ mệnh gọi là đó, thậm chí vì sứ mệnh , còn bỏ mặc thèm quan tâm.
Trong thời gian , cũng vì cuốn nhật ký đó mà tình cờ sự tồn tại của “Sứ giả của Thần", cho rằng chính vì sự tồn tại của sứ mệnh nên mới gánh chịu bao nhiêu vận mệnh đáng , mới đ-ánh mất cuộc sống hạnh phúc mỹ.
Vì thế, trở nên mạnh mẽ, mạnh đến mức ngay cả thế giới cũng cúi đầu nhường đường cho .
Cậu còn tìm gánh vác vận mệnh “Sứ giả của Thần" , tận mắt xem rốt cuộc xứng đáng để mất mạng vì họ .
Nếu xứng đáng, thì sẽ áp đặt ý chí của lên đó, bắt họ thành tâm nguyện của .
Còn Ôn Nhiên thì cho rằng, kế thừa di nguyện của , để để bất kỳ điều gì hối tiếc, để sự hy sinh của lãng phí vô ích.
Bởi vì cái gọi là “Sứ giả của Thần" mới là mấu chốt dẫn đến vận mệnh của bộ tộc Ôn thị họ, cho nên ít nhất đích tìm , đó cô thành sứ mệnh, mong mỏi của thể thực sự thành.