Một tuần , tin dữ truyền đến —
Ôn Tri ch-ết , ch-ết vì bạo bệnh.
Người đến đón em Ôn Trần là cha xa lạ như dưng đối với hai đứa trẻ.
Ngay cả tang lễ cũng là do từng gặp mặt lo liệu.
Đương nhiên, cả hai đều vô cùng kiên định, họ tuyệt đối sẽ sống cùng một gã tồi mà chán ghét như .
Vì chuyện về cha, từng giấu giếm họ.
Lại qua vài ngày, biến cố nảy sinh —
Từ Cẩm Đào đón Ôn Nhiên .
“Anh, em sống cuộc đời hạnh phúc với bố đây, còn nữa, chúng đừng mãi sống trong quá khứ."
Ôn Trần nhíu c.h.ặ.t lông mày, ngoài phẫn nộ và kinh ngạc , khuôn mặt non nớt của đầu tiên xuất hiện sự hoảng loạn và đau khổ mà Ôn Nhiên từng thấy.
“Ôn Nhiên, em đang gì ?
Có lẽ chính đàn ông hại ch-ết , em còn là nhà họ Ôn ?"
Nghe , mặt Ôn Nhiên lướt nhanh qua một tia dị thường, nhưng đó như nghĩ đến điều gì đó, ngẩng đầu lên kiên định Ôn Trần:
“Anh, nếu thì cứ ở trong căn nhà nát , em với bố đây, tạm... biệt."
Theo chữ cuối cùng rơi xuống, Ôn Nhiên liền một đàn ông mặc vest đen dẫn lên xe sang rời .
“Tiểu Nhiên!!!
Đừng...
..."
Trong tiếng khói xe, tiếng hét của Ôn Trần càng lúc càng nhỏ, cho đến khi biến mất ...
Chương 359 Sự phản bội trong ký ức
“Đi hết , tất cả đều hết ...
Chỉ còn , thôi ..."
Ôn Trần căn phòng rách nát lưng vốn từng tràn đầy ấm áp, bệt xuống đất, che lấy đôi mắt, đầu tiên thành tiếng.
Từ nhỏ đến lớn, dù khổ cực mệt mỏi đến , dù coi thường, với tư cách là lớn hơn Ôn Nhiên vài phút, luôn chôn giấu sự yếu đuối của tận đáy lòng.
Trước mặt em trai, luôn là sự tồn tại mạnh mẽ, lạnh lùng, tự tin và vô địch.
Cho nên đối mặt với sự sỉ nhục của khác, dù cũng sợ hãi, nhưng để bảo vệ em trai, bảo vệ tình yêu chôn giấu trong lòng , sẽ luôn mạnh mẽ , mặt Ôn Nhiên, chắn ngang thứ em.
Dù sẽ thương, sẽ đau, nhưng thấy hạnh phúc.
bây giờ, chỉ trong vòng ngắn ngủi một tuần, trở nên...
Trắng tay.
Ôn Trần sống trong nhà với tâm trạng thất thần suốt một thời gian, trong lòng vẫn luôn mong đợi em trai thể về.
Trong thời gian , ăn cơm thừa trong nhà, còn cơm nữa thì ngoài tìm cách nhặt r-ác để ăn.
Cậu sống một trong tình trạng mụ mị, vì chỉ còn cô độc, thời gian chăm chút bản .
Do đó, nhanh ch.óng biến thành một đứa trẻ hôi bẩn.
Mọi xung quanh đều ghét bỏ , bắt nạt .
bây giờ, còn sức để phản kháng nữa ...
một ngày nọ khi đang giường trong phòng của để hồi tưởng quá khứ, tình cờ phát hiện gối một cuốn nhật ký, bên cạnh nhật ký còn đặt một viên đ-á nhỏ nhưng hình dáng xí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-427.html.]
Lật mở trang đầu tiên của cuốn nhật ký, chính là ghi cuộc gặp gỡ giữa và đàn ông đó, ghi từng chút một về bản bà, phía thì bắt đầu dần dần ghi cuộc sống thường ngày của hai em và Ôn Nhiên.
Cậu lật từng trang từng trang, nước mắt rơi cuốn nhật ký cũng , cho đến khi xuất hiện một dòng chữ như thế —
Ngày 18 tháng 6 năm 4012 Thời tiết:
Nắng chuyển âm
Mẹ dường như cảm nhận , sứ mệnh của sắp thành , “Sứ giả của Thần" phục hưng thế giới tu chân lẽ chính là ở thế hệ ...
Dù việc thấu thiên cơ sẽ tiêu tốn bộ sinh mạng còn của , nhưng sẽ hối hận một chút nào.
Bởi vì, cho đến tận bây giờ mới hiểu , sứ mệnh thực sự của là gì.
Các bảo bối của , thật sự nỡ xa các con, nhưng vận mệnh là như , lẽ rời là để một hội ngộ hơn ...
—
Sau trang , nhật ký kết thúc tại đây, phía còn bất kỳ dấu vết ghi chép nào nữa, chỉ còn một trắng...
Ôn Trần nội dung mắt vô cùng chấn động, dám tin những chuyện ghi trong nhật ký là thật!
Chuyện là ?
Chẳng lẽ vì lý do sức khỏe mà đột t.ử?
Cũng như suy đoán là do đàn ông giở trò?
Mà là...
Lựa chọn của chính !
Mẹ vì cái gọi là “sứ mệnh" đó mà nhẫn tâm bỏ rơi hai em mới chín tuổi!
Thậm chí ngay cả lời tạm biệt cũng kịp , cứ... cứ thế mà ...
Còn đứa em trai mà vẫn luôn cẩn thận bảo vệ từ nhỏ đến lớn, cũng vì những cuộc sống cẩm y ngọc thực mà bỏ rơi .
Hóa ... hóa bỏ rơi từ đầu đến cuối chỉ một thôi ...
Vậy còn lóc cái gì?
Cậu còn đợi chờ cái gì?
Cậu còn cố chấp, đau buồn và hoài niệm cái gì nữa?
Chính vì quá yếu đuối nên mới nhẫn tâm bỏ rơi ; chính vì đủ mạnh mẽ nên em trai mới theo khác!
“Ha ha ha, ha ha ha ha!"
Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, Ôn Trần đột nhiên lớn một cách phóng túng.
Dáng vẻ đó đúng là đang sai, nhưng tiếng , tại giống như đang đến ?
Ôn Trần chỉ cảm thấy đôi mắt vốn sưng đỏ của đột nhiên thể chảy một giọt nước mắt nào nữa.
Tim đau, thật sự đau.
Cậu vẫn , phát tiết thành tiếng.
nước mắt thủy chung còn chảy ...
Kẻ phản bội, kẻ yếu đuối, đều đáng ch-ết.
Mạnh mẽ, trở nên mạnh mẽ, trở nên mạnh mẽ đến mức thế giới ai dám phản bội !
“Nếu các chọn phản bội, thì từ nay về , là Ôn Trần, cũng chỉ là Ôn Trần."
Cậu tùy tay ném cuốn nhật ký trong tay thùng r-ác vốn đầy ắp, lâu lắm mới nhà vệ sinh tẩy rửa bản một lượt, một bộ quần áo cũ nhưng đối với là mới và sạch sẽ, dứt khoát rời khỏi căn nhà sống gần mười năm , mở một cuộc sống mới.