Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 426

Cập nhật lúc: 2026-02-22 13:10:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tiếng bạt tai giòn giã vang vọng khắp căn phòng.”

 

“Cô dám đ-ánh ?"

 

Từ Cẩm Đào thể tin nổi mà ôm lấy gò má , chằm chằm phụ nữ mắt với ánh mắt âm hiểm, buông một lời đe dọa:

 

“Hai đứa nó căn bản sống quá ba mươi tuổi ?

 

Cũng chỉ còn nhiều nhất là hai mươi mốt hai mươi hai năm nữa thôi.

 

sợ cho chúng , cô sắp ch-ết , mà chúng cũng sắp ch-ết ?

 

Cô đừng quên, cái vận mệnh mà các đang gánh vác ..."

 

Chương 358 Tuổi thơ bi t.h.ả.m

 

“Mẹ ơi!"

 

Một tiếng gọi trẻ thơ bất ngờ vang lên, ngắt ngang lời đàn ông định tiếp.

 

Ngay đó, thấy hai bé trai ngoại hình giống hệt từ phía huyền quan cửa bước .

 

Ôn Nhiên chạy nhỏ đến bên cạnh Ôn Tri, ôm c.h.ặ.t lấy eo bà, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn ngơ ngác hỏi:

 

“Mẹ ơi, ông là ai?

 

Tại ông nguyền rủa sống quá ba mươi tuổi!

 

định , định bỏ rơi bọn con ..."

 

Lúc Ôn Trần cũng mặt cảm xúc đến bên cạnh hai , cảnh giác chằm chằm đàn ông lạ mặt mắt.

 

“Tiểu Trần, Tiểu Nhiên, hai con về từ lúc nào ?"

 

Ôn Tri kinh ngạc hai con trai đột nhiên chạy , vội vàng xoa đầu Ôn Nhiên, mỉm trả lời:

 

“Con , thể rời xa các con ?"

 

“Các con chắc là Ôn Trần và Ôn Nhiên nhỉ!"

 

Khi Từ Cẩm Đào thấy hai con trai của , liền để lộ một nụ mà ông tự cho là từ ái, vẫy vẫy tay với hai đứa trẻ:

 

“Ta là bố của các con, giờ đến đón các con về nhà đây.

 

Các con nhớ bố ?

 

Nào, đây là quà gặp mặt mang đến cho các con — kẹo và đồ chơi, khi về nhà còn nhiều, nhiều thứ ho nữa đấy~"

 

Nói đoạn, ông lấy từ phía hai hộp quà, tươi đưa cho hai mặt.

 

điều ông ngờ tới là, hai đứa trẻ những nhận lấy món quà trong tay ông , mà trái còn dùng ánh mắt chán ghét .

 

Điều khiến bàn tay đang đưa giữa trung của Từ Cẩm Đào trở nên chút ngượng ngùng, ông sa sầm mặt, khẽ ho một tiếng:

 

“Khụ, Ôn Nhiên, Ôn Trần, là cha của các con, các con hiểu lời ?

 

Thật là vô lễ, các con bình thường dạy dỗ các con như thế ?!"

 

Lúc , ông phát giọng điệu nghiêm khắc, thể hiện hình ảnh một cha nghiêm khắc và một chồng trong những gia đình bình thường.

 

Đáng tiếc ông quên, đối với ba con họ, ông từng thực hiện dù chỉ một ngày trách nhiệm mà một cha, chồng nên .

 

“Mẹ, con thích ông , con theo ông , con cũng bố, chúng mau đuổi ông ạ~"

 

Ôn Nhiên rúc lòng , cẩn thận lên tiếng khe khẽ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-426.html.]

 

“Không quy tắc!

 

Người kế nghiệp nhà họ Từ thể lễ nghĩa như ?

 

Ta cho các ngươi , của các ngươi sắp ch-ết..."

 

“Đủ !

 

đồng ý với ông!"

 

Ôn Tri đột nhiên hét lớn, Ôn Nhiên từng thấy hình ảnh của bao giờ nên dọa đến mức run b-ắn theo bản năng.

 

Nhận thấy c-ơ th-ể bên cạnh run rẩy, Ôn Tri mới ép bình tĩnh , bà nhẹ nhàng vuốt ve má Ôn Nhiên, dịu dàng nắm lấy tay Ôn Trần, :

 

“Tiểu Trần, con đưa A Nhiên phòng ngủ , chuyện cần bàn với chú , chuyện của lớn các con cần lo lắng, buổi tối món ngon cho hai con ăn."

 

Trong giọng dịu dàng của Ôn Tri hiếm hoi mang theo một tia lệnh, trong tình cảnh , Ôn Trần chỉ đành nửa hiểu nửa kéo Ôn Nhiên chạy về phòng đóng cửa .

 

Thấy hai con trai rời , Ôn Tri mới xuống ghế sofa, đôi mắt chút ấm về phía Từ Cẩm Đào.

 

Diện mạo của đàn ông mặt sớm còn như xưa, giờ đây ông bụng phệ, là dáng vẻ của một gã đàn ông trung niên bóng dầu.

 

Còn Ôn Tri, tuy đuôi mắt hằn vết nhăn, nhưng vì sinh trong thế gia cổ võ nên vẫn giữ phong thái mặn mà.

 

Nhìn đàn ông , Ôn Tri hồi tưởng về cảnh tượng hai gặp đầu...

 

Hóa , hai gặp ở giữa một vùng ruộng núi hẻo lánh.

 

Là dòng tộc Ôn thị thuộc thế gia cổ võ, họ luôn sống ẩn dật trong núi rừng, Ôn Tri đương nhiên cũng .

 

Một tình cờ, Từ Cẩm Đào lạc đường rơi nơi đào nguyên , Ôn Tri khi mới mười tám tuổi bắt gặp và cứu giúp.

 

Tiếp theo là những tình tiết tầm thường, hai vì thế mà nảy sinh duyên nợ, thấu hiểu yêu , cuối cùng kết hợp.

 

Do Từ Cẩm Đào là bên ngoài, ông cũng từng ý định sống mãi ở mảnh đất nhỏ hẹp , vì thế ông thương lượng với Ôn Tri để rời .

 

Vì tình yêu, Ôn Tri dứt khoát cùng yêu rời khỏi nơi đây, tới cái gọi là thành phố lớn.

 

Mới đầu, hai hạnh phúc.

 

theo thời gian trôi qua, Ôn Tri bắt đầu nhận thấy điều bất .

 

Bởi vì Từ Cẩm Đào bắt đầu dần dần về nhà, hai cũng dần xa cách nhiều hơn là gần gũi.

 

Mãi đến hai năm bà mới , hóa yêu một gia đình hạnh phúc mỹ mãn từ lâu ở thành phố , còn bà —

 

Lại là một kẻ thứ ba đời phỉ nhổ!

 

Hèn chi bấy lâu nay, bà hề một danh phận nào...

 

Với lòng kiêu hãnh và tự tôn của , Ôn Tri chọn cách rời khỏi nơi đó khi Từ Cẩm Đào , nhưng lúc mang thai, bà cũng còn mặt mũi nào để về nhà, thế nên mới thu sống trong một quận huyện nhỏ, sống một cuộc đời gian nan.

 

Vốn dĩ, họ sẽ cứ sống gian nan nhưng hạnh phúc như thế, tiếc rằng...

 

“Từ Cẩm Đào, đồng ý điều kiện của ông, thể từ bỏ quyền nuôi dưỡng giao con cho ông, nhưng đó, ông cũng đồng ý yêu cầu của ..."

 

“Được, cô ."

 

yêu cầu..."...

 

Những lời đó, ngoài những trong cuộc , Ôn Trần và Ôn Nhiên đều .

 

Họ chỉ , một hồi tiếng động, họ vẫn mỉm như đón hai từ phòng ngủ , đó một bữa cơm thịnh soạn.

 

 

Loading...