Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 425

Cập nhật lúc: 2026-02-22 13:10:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ôn Trần đau nhíu mày hít một khí lạnh, liếc Ôn Nhiên một cái thẳng thèm ngoảnh , để Ôn Nhiên ngẩn ngơ tại chỗ, hốc mắt ướt đẫm thút thít thành tiếng.”

 

“Anh ơi, em là vì em mới như ...

 

đều tại em quá yếu đuối..."

 

Ôn Nhiên trai khẩu xà tâm phật, do đó những giọt nước mắt cũng vì sự lạnh lùng của đối phương mà rơi xuống, mà trái là vì lo lắng và tự trách...

 

Thực Ôn Trần và Ôn Nhiên mặc dù là em sinh đôi, nhưng tính cách của họ từ nhỏ giống lắm.

 

Ở trường, Ôn Trần là đại ca học đường, luôn chút ngang ngược bướng bỉnh, đến cũng là thủ lĩnh của đám trẻ.

 

Còn Ôn Nhiên thì , vẫn luôn nhút nhát sợ sệt, bắt nạt cũng bao giờ dám lên tiếng phản kháng, chỉ dám âm thầm chịu đựng.

 

Ôn Nhiên thích động vật nhỏ, mặc dù mấy bạn bè, nhưng chung sống với những chú mèo chú ch.ó hoang bên lề đường.

 

Trái ngược với điều đó, Ôn Trần cực kỳ ghét những con vật lông xù đó, bởi vì trong lòng , những con vật đại diện cho sự yếu đuối.

 

Cũng hiểu tại , hai rõ ràng trông giống hệt , nhưng tính cách của Ôn Trần dường như giống với cha mà họ từng gặp mặt hơn, còn Ôn Nhiên thì giống dịu dàng hơn một chút.

 

Tất nhiên, những điều cũng đều là phỏng đoán thời thơ ấu của họ...

 

Vì hai từ nhỏ cha, trong ký ức luôn do một tay nuôi nấng trưởng thành, do đó cuộc sống cũng túng thiếu, quần áo mặc thường ngày về cơ bản đều là những bộ đồ vá víu rách rưới.

 

Vì lý do , mỗi trường tổ chức họp phụ , mặt cũng chỉ .

 

Trong cảnh thế giới quan của con hình thành, những đứa trẻ ở tiểu học chính là giai đoạn thích so bì mạnh mẽ nhất.

 

Mấy bé đó thấy Ôn Trần và Ôn Nhiên mặc đồ rách rưới như liền chút coi thường bọn họ, nên phần lớn đều cô lập hai .

 

Vì quần áo đều là đồ khác cần, nhà nghèo, một phụ cũng thích cho con cái tiếp xúc với họ.

 

Điều dẫn đến việc khai giảng lâu, họ thường xuyên các học sinh cùng lứa hoặc lớn tuổi hơn bắt nạt.

 

Đừng xem nhẹ những ý nghĩ xa của trẻ con, lúc suy nghĩ của chúng trưởng thành, việc bất kỳ gánh nặng tâm lý nào.

 

Nếu Ôn Trần bắt nạt thì còn phản kháng một chút, sẽ trả thù bằng cách liều mạng với đối phương và cả hai cùng thương, còn Ôn Nhiên thì âm thầm chịu đựng.

 

Mẹ của họ là một phụ nữ dịu dàng và lương thiện, tên là Ôn Tri.

 

Trong ký ức, làn da của trắng trẻo, vóc dáng cao ráo, diện mạo cũng xinh , trông giống như tiên nữ trời .

 

Trên mặt bà luôn nở nụ ấm áp, những sợi tóc đen bóng loáng đó luôn bay bay trong gió, tỏ ôn hòa như .

 

Nếu ba thể cứ thế nương tựa tiếp, thì cho dù ngày tháng chút cực khổ, trong lòng họ cũng thấy ngọt ngào.

 

Tuy nhiên vận mệnh trêu ngươi con như , một sự việc đảo lộn quỹ đạo cuộc sống của hai em họ...

 

Vào một ngày nọ, khi hai em tan học về nhà như thường lệ, phát hiện cửa ngôi nhà cũ nát vốn đang đỗ vài chiếc xe cao cấp mà họ từng thấy qua.

 

Hai vô cùng lo lắng cho tình hình của , thế là run rẩy bước phòng, trong phát hiện một đàn ông trung niên lạ mặt đang ghế sofa đối đầu với .

 

Bầu khí bên trong căn phòng chật hẹp lúc hạ xuống điểm đóng băng, chỉ thấy Ôn Tri dùng giọng dịu dàng như thường lệ nhưng lạnh lùng cất lời:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-425.html.]

 

“Ông về , hai đứa con trai sẽ để ông đưa về , tiền của ông cũng nhận, cầm ."

 

“Tri Tri, em vẫn còn oán hận chuyện lúc đầu ?

 

lúc gặp em, cuộc sống của như , thể từ bỏ tất cả lúc đó để cùng em cao chạy xa bay !

 

Thực bao nhiêu năm nay, trong lòng luôn yêu em, chẳng lẽ em còn ?"

 

Nghe những lời quyết tuyệt của phụ nữ, mặt đàn ông trung niên dường như lộ một tia đau lòng.

 

“Hừ, đến nước mà ông vẫn còn những lời ma quỷ vô nghĩa đó.

 

Đã lúc đầu ông chọn lừa dối , thì bây giờ cũng đừng mong sẽ chọn tin tưởng ông.

 

Nếu ầm ĩ lên quá khó coi thì mau cút !"

 

Thấy Ôn Tri cứng đầu như , đàn ông trung niên cũng nổi giận, với địa vị hiện tại của ông , ai mà nịnh bợ sắc mặt ông mà sống, bây giờ hạ chuyện như , đối phương vẫn là cái bộ dạng .

 

“Ôn Tri, lời mất lòng đây, hai đứa con trai cũng chảy dòng m-áu của , quyền đưa chúng về.

 

Hơn nữa... thể cho chúng một cuộc sống hơn, chứ cùng em sống chui rúc trong ngôi nhà như đống r-ác và trải qua cuộc sống nhạo!"

 

Nghe thấy lời , khuôn mặt lạnh lùng của Ôn Tri cuối cùng cũng lộ một tia đau khổ, bà những năm qua để con cái chịu khổ, nhưng...

 

Vừa nghĩ đến mục đích chuyến của đối phương, bà càng định thần .

 

“Từ Cẩm Đào, ông còn chúng chảy dòng m-áu của ông ?

 

Nếu ông thực sự quan tâm chúng thì đừng đến quấy rầy cuộc sống của chúng !

 

Đến nước mới nghĩ đến chúng , chẳng lẽ mạng của cô con gái báu vật của ông còn đáng giá hơn mạng của con trai chúng !"

 

, hóa đàn ông trung niên chính là cha từng gặp mặt của hai em, hơn nữa, ông còn gia đình riêng của , một cô con gái báu vật.

 

Lần tại đột nhiên tìm đến?

 

Mục đích chính hóa là vì con gái ông mắc một căn bệnh lạ hiếm gặp, cần m-áu của tương thích mới thể cứu chữa.

 

Mà m-áu của Ôn Trần và Ôn Nhiên, thể chính là sợi rơm cứu mạng đó!

 

chẳng qua chỉ cần một chút m-áu của chúng thôi mà, đòi mạng của chúng !

 

Chỉ cần em sẵn sàng, thể đảm bảo tiền đề hại đến tính mạng của hai đứa, sẽ cho chúng sự giáo d.ụ.c và môi trường sống ưu việt, ..."

 

“Chát!"

 

Không đợi ông xong, Ôn Tri tức giận dậy tát ông một cái.

 

Tô Hề lúc đang chăm chú quan sát cử động của Ôn Trần, dường như thấu tâm can thông qua hồi ức .

 

Cô cảm nhận sự giằng xé trong lòng đàn ông mặt, giữa một quá khứ đầy tổn thương và một hiện tại đang cố gắng gồng lên để tỏ mạnh mẽ.

 

 

Loading...