Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 424

Cập nhật lúc: 2026-02-22 13:10:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Giọng của cô bình thản, những lời bình thản khiến trái tim Ôn Trần đột nhiên cảm thấy một trận lạnh lẽo, là cái loại lạnh lẽo thấu tận tâm can!”

 

, cũng cần cô đến dạy đời."

 

Trong tình cảnh một nữa thấy từ ngữ quen thuộc xa lạ “cha ", trong lòng cảm thấy nhạt nhẽo đến lạ kỳ, là cái loại nhạt nhẽo mà vết thương lành thành sẹo, chạm nữa còn cảm giác.

 

Rõ ràng là ngay đó, vẫn còn chấp nhất với triết lý mà vết thương mang cho như .

 

“Hừ, Ôn Trần, lừa dối khác thì , nhưng đừng để đến cuối cùng ngay cả chính cũng lừa luôn.

 

Tất cả những hành vi ngày hôm nay, chẳng đều vì tình cảm trong sâu thẳm trái tim ?"

 

Giọng của Tô Hề thanh khiết, nhưng trong cái lạnh lẽo đó thoáng hiện một chút ôn nhu, giống như một vị nữ vương bước từ mùa đông giá rét, cứu rỗi chúng sinh.

 

Có lẽ câu thực sự chạm đến bí mật mà chôn giấu sâu trong lòng bấy lâu nay, lẽ ánh mắt như của Tô Hề khiến nghĩ đến điều gì đó, Ôn Trần đột nhiên nhếch mép , biểu cảm đều vặn vẹo trong thoáng chốc, chút kích động :

 

“Kẻ mạnh đều cô độc, và cô đều giống .

 

Đừng ở đây giả nhân giả nghĩa với mấy cái đạo lý lớn lao đó, vì sự yếu mềm hiện tại của cô, căn bản xứng đáng để dạy bảo !"

 

Đối với tình cảm của phụ nữ mắt , nội tâm Ôn Trần vô cùng phức tạp.

 

Thực nội tâm chút ngưỡng mộ đối phương, và cũng trong nửa năm chung sống dần dần công nhận nhân cách và năng lực của cô.

 

Tô Hề thực sự là một cộng sự đạt tiêu chuẩn và đáng để giao phó tấm lưng.

 

, những điều cũng chỉ dành cho những khác mà thôi...

 

Bởi vì trong cuộc đời của , sẽ mãi mãi tồn tại hai chữ “tin tưởng".

 

Lúc đó, vẫn còn là một đứa trẻ thơ dại...

 

“Sao em cho ngợm bẩn thỉu lấm lem thế nữa ?"

 

Trước cổng trường, một chín tuổi, để mái tóc đen ngắn sạch sẽ, đeo cặp sách đang cau mày, giọng điệu bất mãn về phía một bé khác nhỏ tuổi hơn một chút.

 

“Anh... ơi, em xin ... em vì chút chuyện nên trễ... chúng về nhà thôi..."

 

Cậu bé quở trách lo lắng bóp lấy đôi bàn tay nhỏ bé của , cúi đầu dám đối phương.

 

Nếu kỹ sẽ phát hiện , diện mạo của hai đứa trẻ giống , gần như là đúc từ một khuôn , chắc hẳn là một cặp sinh đôi.

 

Mặc dù hai bây giờ mới tám chín tuổi, nhưng từ khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo và đôi mắt đen láy sáng ngời đó khó để nhận , khi lớn lên chắc chắn sẽ là hai thiếu niên tuấn tú.

 

Hai chính là —— Ôn Trần và Ôn Nhiên.

 

Thấy đối phương là cái dáng vẻ cam chịu để khác bắt nạt, nhu nhu nhược nhược thế , Ôn Trần nhịn mà bĩu môi, giọng điệu hung dữ:

 

“Có em khác bắt nạt ?

 

Ôn Nhiên, với em bao nhiêu , bắt nạt thì đ-ánh trả, chỉ cần đ-ánh cho bọn chúng rạp xuống, tất cả sẽ sợ em!

 

Nếu em cứ tiếp tục như thế , đ-ánh ch-ết cũng ai !"

 

Dường như giọng điệu hung dữ của trai cho sợ hãi, Ôn Nhiên “òa" một tiếng nấc lên:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-424.html.]

 

“Oa oa oa... ... ơi, em dám... em dám đ-ánh trả, em sợ đau, em đ-ánh bọn họ... đừng mắng em nữa ?

 

Vả... vả , em sẽ đ-ánh ch-ết , bởi vì em... em ở đây mà..."

 

Cậu bé sụt sịt lau nước mắt mặt , điều khiến khuôn mặt trắng trẻo vốn dĩ chút bụi bặm ngay lập tức biến thành khuôn mặt mèo mướp bẩn thỉu.

 

“Ôn Nhiên, em đừng mà nịnh nọt , nào cũng cái bài , sớm còn tác dụng nữa !

 

Thôi đừng nữa, mau theo về nhà!"

 

Nói đoạn, Ôn Trần chìa bàn tay nhỏ bé sạch sẽ của , tùy ý lau lau khuôn mặt lóc của Ôn Nhiên, dường như giúp đối phương lau nước mắt, đó mới rảo bước đôi chân ngắn nhỏ về hướng nhà.

 

Động tác lau mặt đó mặc dù trông vẻ hề thương tiếc thậm chí còn chút tùy tiện, nhưng thực tế hề dùng bao nhiêu sức lực.

 

Ôn Nhiên lau mặt nhỏ ngay lập tức ngừng , ngẩng đầu lên theo bóng lưng xa của , lộ một nụ :

 

“Vâng, đợi em với, chúng về nhà..."...

 

Vài ngày , vẫn địa điểm đó thời gian đó, khi Ôn Nhiên đang hớn hở đợi trai tan học thì đột nhiên thấy mấy đứa trẻ mặt mũi bầm dập.

 

Nhìn kỹ , mấy chính là những bạn cùng lớp bắt nạt hai ngày !

 

Sau khi bọn chúng thấy Ôn Nhiên đang ở cửa, trong mắt đều lộ một vẻ căm hận nhưng sợ hãi, cuối cùng vẫn hậm hực hai tiếng rời khỏi nơi đây.

 

“Ôn Nhiên, còn ngẩn đấy, về nhà thôi."

 

Ôn Nhiên vẫn còn đang ngơ ngác thì đột nhiên thấy giọng của trai , tươi đầu , nhưng phát hiện điểm khác biệt đối phương.

 

Chỉ thấy bộ quần áo cũ kỹ của thường ngày sạch sẽ lúc đầy bụi đất, thậm chí vài chỗ vải còn rách.

 

Lại làn da trắng trẻo của , lúc cũng xanh một miếng tím một miếng, ngay đây là mới đ-ánh nh-au với xong.

 

“Anh, đ-ánh nh-au với bọn họ ?

 

Anh đau , em đưa đến phòng y tế xem nhé!"

 

Ôn Nhiên xúc động chạy nhanh đến bên cạnh Ôn Trần, cẩn thận kéo cánh tay lên, chút xót xa đưa lên miệng “phù phù" thổi .

 

ngờ, đối phương đột nhiên dùng sức hất tay , bày vẻ kiên nhẫn tùy ý xua xua tay:

 

“Không , cần đến phòng y tế.

 

Mẹ còn đang ở nhà đợi chúng đấy, mau về thôi."

 

Nhìn lòng bàn tay trống rỗng, Ôn Nhiên c.ắ.n môi kiên định lắc đầu:

 

“Không , ơi, chúng nhất định xem, cánh tay chảy m-áu kìa!"

 

Nói , lo lắng đưa tay nắm lấy cánh tay Ôn Trần, nhưng ngờ cái chạm vô tình đụng trúng vết thương của đối phương.

 

Chương 357 Người cha từng gặp mặt

 

“Suỵt... em phiền hả, bảo đừng lo chuyện bao đồng , mau về nhà !"

 

 

Loading...