“Đối với con Hổ Vương , điều gã thể chính là ngáng chân Tô Hề thêm một cuối cùng.”
Bọn họ sẽ bụng đến mức tự giúp đối phương khống chế Hổ Vương mới giao tay cô.
Nếu đối phương , thì tự dựa bản lĩnh mà dắt !
“... thủ lĩnh, con Hổ Vương ...”
Chu Nham vẫn chút cam lòng, vì khi bắt con Hổ Vương , em của gã trả giá bằng tính mạng!
“Được Chu Nham, cần thêm nữa, đang lấn cấn chuyện của em , nhưng chuyện quyết định xong, quân t.ử nhất ngôn đạo lý đổi ý?”
Nghe , Chu Nham miễn cưỡng cúi đầu:
“Được, thủ lĩnh.”
Lúc , Alper và Phong Linh cũng chạy đến bên cạnh Tô Hề từ mấy phút , bọn họ còn kịp chúc mừng cô thắng trận thì thấy những điều .
“Xì, cái vẻ như kiểu chúng chiếm hời thế nhỉ?
Chị Hề của chúng chẳng , con Hổ Vương lấy cũng chẳng , đừng như kiểu các chịu thiệt thòi !”
Phong Linh bên cạnh Tô Hề, mỉa mai châm chọc Chu Nham một phen, điều càng khiến Lý Duệ chắc chắn rằng, đối phương thật sự nhất định lấy cho bằng .
“Cô!
Được, nhớ kỹ cô !”
Chu Nham lão đại của , tức đến mức ném một câu như sang một bên lời nào nữa, bắt đầu âm thầm hờn dỗi, trong lòng cũng đang trù tính điều gì.
“Lêu lêu!”
Thấy đối phương tức giận như , Phong Linh thậm chí còn nghịch ngợm thè lưỡi một cái.
Tô Hề bất lực đỡ trán:
“Mình rốt cuộc là kết giao với một đám cộng sự trẻ con gì thế ...”
“Thủ lĩnh Lý, thì phiền ông bây giờ đưa đến chỗ Hổ Vương .
Còn về đống vật tư tiền cược mà Lôi Đình bỏ , chúng lấy nữa.”
“Bây giờ luôn ?
các bạn chẳng định ngày mai mới , con Hổ Vương cô lấy bây giờ thì định để ở ?”
Chương 347 Có Hổ Vương
Trước yêu cầu của Tô Hề, Lý Duệ bày tỏ sự vô cùng khó hiểu.
Dù cũng là một con dị thú lớn như thế, cô dắt về thì định nhốt ở ?
Tổng thể nhốt nó quanh biệt thự chứ, đến lúc đó nếu lỡ tay thương...
Thấy , Tô Hề bỗng nhiên vỗ mạnh đầu, vẻ mặt đầy áy náy :
“Ái chà, ông xem cái trí nhớ của , quên mất con Hổ Vương chỗ để .
Nếu thì hôm nay chúng khởi hành về căn cứ luôn , dù cũng chẳng vật tư gì mang theo, con Hổ Vương chúng dắt theo là .”
“Được...
...
Vương Sóc, đưa cô Tô đến chỗ Hổ Vương .”
Khóe miệng Lý Duệ khẽ giật giật, sự phát triển của cốt truyện như thế mang cho gã một cảm giác mất kiểm soát.
Từ nhỏ đến lớn, ở lớp gã là cán bộ, ở quân đội gã là dẫn đầu, gã luôn thói quen nắm bắt tất cả sự vật trong tay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-413.html.]
Loại nắm chắc tuyệt đối thứ trong tầm kiểm soát mới là mấu chốt để gã đến vị trí ngày hôm nay.
từ khi gặp cô gái tên Tô Hề , gã phát hiện , những phương án lên kế hoạch thế mà chẳng cái nào dùng .
Cô luôn thể ở những chỗ khiến ngờ tới mà phá hỏng tất cả kế hoạch của , hơn nữa còn khiến rốt cuộc là cô phát hiện từ mới nhắm , là vô tình phá ngang...
Vốn dĩ gã vẫn còn thời gian một ngày một đêm để quan sát thực lực thực sự của ba , hoặc là thừa dịp bọn họ phòng mà tập kích ban đêm.
Kết quả những lời lẽ , trái cách nào tiến hành những kế hoạch tiếp theo nữa.
Đến đây, mục đích của Tô Hề cũng coi như đạt một cách mỹ.
Đôi mắt hươu của cô trong trẻo tinh khiết, giống như rắc đầy những ngôi , lấp lánh linh động vô cùng, trong giọng còn mang theo một chút vui vẻ ngọt ngào:
“Đi thôi, A Bà, Phong Linh, chúng nhận thú cưng thôi nào~”
Nói xong, liền vẫy gọi hai theo Vương Sóc cùng rời .
Đợi xa , Chu Nham mới giơ tay nắm c.h.ặ.t thành đ-ấm dùng sức đ-ập mạnh xuống cái bàn bên cạnh, giận dữ :
“Ngài xem chúng bày vẽ nãy giờ thì đạt cái gì, là chẳng cái gì ?
Chẳng cái gì cũng thôi , còn bồi thêm một con Hổ Vương cấp bốn nữa!
Biết sớm thế thì chẳng mời bọn họ qua đây!”
Nói như thực cũng sai, vì ban đầu bọn họ định mượn cơ hội để nuốt chửng căn cứ Tinh Hỏa.
Tiếc là trộm gà thành còn mất nắm gạo, các cán bộ bên họ ít nhiều đều thương, thậm chí còn một trực tiếp tàn phế luôn...
thì ?
Không chỉ vẹn trở về, còn khuy-ến m-ãi dắt một con dị thú về nữa!
Tiền Bắc Thu vỗ vỗ vai Chu Nham, :
“Được , cũng đừng nữa, lẽ nào lão đại thế ?
Chuyện xảy , chúng chi bằng nghĩ xem tại thua, chẳng vì thực lực đủ ?
Có thời gian rảnh để tức giận thế thì mau nâng cao dị năng .”
Ánh mắt âm trầm của Lý Duệ định định bóng lưng của ba phía , trầm giọng lẩm bẩm:
“Tô Hề ?
là một cô gái chút đầu óc, xem kế hoạch thôn tính còn bàn bạc kỹ lưỡng hơn ...
Tuy nhiên những gì lấy từ chỗ , sớm muộn gì cũng nôn gấp đôi cho !”...
Phía bên mấy tức đến nghiến răng nghiến lợi, còn bên ba Tô Hề thì vui vui vẻ vẻ hòa thuận vô cùng.
“Chị Hề, nãy còn kịp chúc mừng chị thắng trận nữa!
Chị cũng quá lợi hại , tùy tùy tiện tiện là khống chế Hổ Vương ~”
Đôi mắt Phong Linh sắp biến thành hình ngôi luôn , cô sùng bái Tô Hề, những lời khen ngợi trong miệng cứ thế tuôn ngừng.
“ Tiểu Hề, và Phong Linh mất mặt Tinh Hỏa , để thua trận đấu, may mà em gánh cho bọn , nếu đống tinh thạch đó mà đưa cho bọn họ, chắc ngoài đ-ánh thây ma cả tháng mới kiếm .”
Alper cũng tán đồng gật gật đầu, thể thấy vẫn khá để tâm đến sai sót trong trận đấu .
“Hahaha, chuyện nhỏ chuyện nhỏ, em cứ giao cho em là , chỉ cần tin tưởng em là .
Hơn nữa cho dù thua, đống tinh thạch đó đ-ánh một tháng mới xong hả?
A Bà, em , rảnh rỗi thì đừng mải ngắm gái mãi thế, lo mà nâng cao thực lực , Ôn Nhiên chỉ nửa tháng là xong đấy!”