“Nói xong, Tô Hề liền tiên phong nếm thử một ngụm.”
Chương 326 Cô sợ ?
Thấy lão đại nhà đều uống, Alper và Phong Linh hai cũng do dự nữa, đều là nâng chén lên tượng trưng một cái uống cạn.
“Ha ha ha, là đồ dùng để chiêu đãi khách quý, tự nhiên là lấy một thứ chút thể diện, thể keo kiệt chứ!
Các vị, nước nếm thấy thế nào?”
Trà, đúng là ngon, khi miệng liền một cảm giác thanh tân pha chút đắng chát, xuôi theo cổ tay trôi xuống khiến bỗng thấy sảng khoái.
nước mặc dù độc tố gì, uống xong cũng thực sự khiến thần thanh khí sảng, nhưng uống xong luôn khiến thả lỏng, vô lực ngủ.
Đây là trong nước bỏ thứ gì kỳ quái, mà là lá khi uống vốn dĩ là một loại tác dụng an thần.
Nếu bỏ lượng lớn, sẽ khiến dùng thoải mái đến mức buồn ngủ, thích hợp cho những mất ngủ.
Nói cũng thật kỳ lạ, của khác đều là khiến tinh thần tăng gấp bội.
Lá trái thật, tuy cũng khiến đầu óc chấn động, mệt mỏi tiêu tan, nhưng cũng khiến càng thêm nghỉ ngơi.
Khi Tô Hề nhận điểm , trong lòng liền một chút suy đoán...
Chẳng lẽ trận đấu tiếp theo, cần tham gia dùng đến thể lực mạnh mẽ ?
“Ừm... đúng là ngon, hiện tại đều chút buồn ngủ .
Nếu đưa cho một chiếc giường, lẽ lập tức thể lăn ngủ ngay.”
Tô Hề tinh tế nếm một ngụm đặt chén trong tay xuống, mắt doanh doanh nhưng đầy ẩn ý .
“Ha ha ha, lẽ là đám hạ nhân lúc pha pha quá nhiều cho các !
Bởi vì bọn họ dặn dò, chiêu đãi các thật tuyệt đối keo kiệt, cho nên lúc mới nghĩ đến việc bỏ càng nhiều càng ...”
Đối với tác dụng của lá , Tiền Bắc Thu trái một chút cũng ngại , vô cùng thản nhiên giải thích:
“Trà tên là ‘Trà Nhãn Nhục Bách Hợp’, ngoại trừ công hiệu bổ m-áu, bổ khí, dưỡng nhan , còn tác dụng ninh tâm an thần, đặc biệt thích hợp cho nhóm mất ngủ mơ, cho nên cô uống nhiều mới chút thôi thúc ngủ, điều ảnh hưởng lớn , yên tâm .”
Lời thốt , Phong Linh lập tức phản ứng , cô chút vui lên tiếng hỏi:
“ tiếp theo đây thi đấu , nếu trong quá trình thi đấu Hề... tiểu thư vì buồn ngủ mà thất bại thì ?”
“Thế thì tự nhiên là , công hiệu của cũng , nếu thực sự giở trò gì, thể tự cho các hiệu quả trong đó chứ?
Hơn nữa gì chuyện uống liền thể lực chịu nổi, Phong Linh tiểu thư thực sự là lo xa quá .
Thật sự ... chúng kéo dài trận đấu đến ngày mai cũng mà!”
Tiền Bắc Thu hổ là cáo già, lời thế mà khiến nhặt một hạt sạn nào, lời thẳng thắn thản nhiên trái tỏ khác hẹp hòi.
Thấy , Tô Hề giơ tay ngăn Phong Linh đang định tiếp , tự nhiên:
“Không , kẻ mạnh thể vì chút chuyện nhỏ mà thất bại chứ?
trái cảm ơn dụng tâm lương khổ của Tiền đội trưởng nha~ Trà là ngon, nhấm nháp kỹ cũng thơm.
thấy thời gian nghỉ ngơi cũng hòm hòm , là chúng tiếp tục trận đấu tiếp theo .”
“Tốt , vẫn là Tô tiểu thư mắt và kiến thức, nếu nghỉ ngơi , thì chúng bắt đầu thôi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-389.html.]
Lý Duệ vỗ vỗ tay, liên tục ba chữ “”, trái chút bằng con mắt khác đối với phụ nữ .
Nếu thể chiêu mộ nhân tài bậc đội ngũ của , thì cách bá chủ thế giới của chẳng gần thêm một bước ?
Căn cứ Tinh Hỏa sớm muộn gì cũng sẽ nuốt chửng, như , chi bằng chiêu mộ nhân tài bên đó thật , từ bên trong mà tan rã bọn họ!
“Lý thủ lĩnh, trận thi đấu cuối cùng do ai bốc thăm ạ?”
Vương Sóc bưng hai ống trúc lên, cung kính hỏi thăm Lý Duệ.
“Hay là để Tô tiểu thư , chúng là quán triệt khách hàng là thượng đế đến cùng mà, thế nào hả, Tô tiểu thư?”
Thấy Lý Duệ ném vấn đề cho , Tô Hề cũng khách khí, cô trực tiếp đưa tay ống trúc chứa hạng mục thi đấu tùy ý rút một thẻ.
, cô rút thẻ trúc trong ống trúc khác.
Chờ đợi nửa ngày đều thấy Tô Hề rút, Vương Sóc còn tưởng đối phương quên , liền bụng nhắc nhở:
“Tô tiểu thư, tuy bên phía căn cứ Tinh Hỏa tên của cô là cố định, nhưng bên phía Lôi Đình cô vẫn cần rút một vị đối thủ, cô đừng quên nhé.”
Tuy nhiên, Tô Hề khi xong lời nhắc nhở của đối phương vẫn bất kỳ hành động nào.
Rất rõ ràng, cô quên rút, mà là căn bản ý định rút.
“Cái ... cái ...”
Làm trọng tài lâu như , Vương Sóc vẫn là đầu tiên gặp tình huống , chút khó xử về phía Tô Hề, đợi lên tiếng, Lý Duệ mở lời một bước.
“Tô tiểu thư, tại cô rút thẻ trúc , đối với việc bốc thăm thắc mắc gì ?”
Tô Hề lắc đầu:
“Cũng thắc mắc gì.”
“Vậy... hành động của cô là vì ?
Chẳng lẽ là thi đấu nữa ?”
Hành vi của cô khiến tất cả những mặt đều chút mơ hồ.
Ở căn cứ Lôi Đình, bọn họ cũng lớn lớn nhỏ nhỏ xem qua vô thi đấu , nhưng sắp đến trận đấu mà rút đối thủ, bọn họ vẫn là đầu thấy.
“Người của căn cứ Tinh Hỏa thế, bốc thăm nữa ?”
“ thấy cô chính là sợ , sợ rút đối thủ lợi hại, dẫn đến thua trận đấu!”
“ ước chừng cũng thế, dù đây cũng là trận chiến cuối cùng .
Cho dù thực lực cô mạnh mẽ đến , cũng quá khả năng thắng liên tiếp ba trận chứ?”
“Cho dù là sợ hãi cũng cần thiết bốc thăm chứ, thật là, cái quái gì !”
“Sợ hãi thì đừng thi đấu!
Tố chất tâm lý qua cửa thì đừng ở đây bêu !
Lão đại chúng vì công bằng đều để cô rút , còn ở đây lề mề!
Không rút trực tiếp tính là thua!”