Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 337

Cập nhật lúc: 2026-02-22 13:01:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vân Thanh Đại cẩn thận đặt con mèo sang một bên, cô để mặc đối phương gì thì , giống như một con rối gỗ khẽ một câu:

 

“Đợi chị, chị đến bầu bạn với em ngay đây..."

 

Sau đó, thế mà c.ắ.n lưỡi tự sát...

 

Thu Đồng bịt miệng , cô ôm c.h.ặ.t lấy một cánh tay của Tô Hề, khuôn mặt nhỏ nhắn như rừng:

 

“Đây...

 

đây rốt cuộc là thời đại nào , tại hoàng thượng?

 

Tại chuyện thể tin nổi như xảy ở hiện đại?

 

Thanh Đại tiểu thư thật sự quá đáng thương ... nhưng tại giống với câu chuyện cô kể với chúng đó?"

 

Tô Hề an ủi vỗ vỗ đỉnh đầu Thu Đồng, thực cô cũng thể giải thích chuyện linh dị như .

 

Ngay đó, khung cảnh chuyển đổi, gian phòng đột nhiên bốc cháy dữ dội một cách khó hiểu, tất cả cửa sổ đều bịt kín, đám đàn ông nhốt ở đây chạy .

 

Sau đó dân địa phương đến cứu hỏa, phát hiện vài xác ch-ết bên trong, trong đó một , thế mà là trưởng t.ử đích tôn của Vương gia nổi tiếng trong kinh...

 

Hình ảnh đến đây là kết thúc, hiện mặt vẫn là dải ánh sáng vàng bạc đó.

 

Vân Thanh Đại lộ một nụ khổ:

 

“Hóa , hóa nô gia sớm ch-ết ...

 

Mấy ngày thấp thoáng cảm thấy c-ơ th-ể cảm giác sắp tan biến..."

 

cái kết cục dường như cũng tệ... nô gia còn cảm ơn chị giúp Tú Ngọc xua đuổi ác niệm, e là cơ hội gặp nữa , dù ngay cả gặp gỡ , cũng là một sự tình cờ..."

 

Nói xong, bóng dáng thiếu nữ và chú mèo cứ thế hóa thành tinh quang dần dần tan biến mất...

 

Sau khi tất cả ánh sáng tan , mặt đất một tảng đ-á đen thui xí lạ thường.

 

Tô Hề lông mày liễu khẽ nhướn, cô tiến lên phía cúi nhặt thứ quen thuộc lên, trong lòng lập tức hiểu .

 

“Chẳng trách con mèo và linh hồn thể tồn tại lâu như , hóa là tảng đ-á giở trò!"

 

Chỉ thấy tảng đ-á xuất hiện một vết nứt, bên trong vẫn ngừng linh khí đang tràn .

 

Tô Hề nắm c.h.ặ.t lòng bàn tay, liền ném nó trong gian, giờ đây cô rốt cuộc hiểu rõ những chuyện xảy ở nơi .

 

Hóa , nơi từng là nơi Vân Thanh Đại và Tú Ngọc sinh sống, còn tảng đ-á , tại , lớp vỏ cứng cáp của nó nứt , tỏa linh khí nồng đậm.

 

Linh khí năng lượng khiến con , động vật thậm chí là linh hồn đều thể tu luyện, vì mới khiến Vân Thanh Đại và Tú Ngọc khi ch-ết mang theo nỗi cam lòng mãnh liệt hóa thành linh hồn tiếp tục sống.

 

Trong sự tình cờ mở huyễn thuật, liền ảo hóa nơi thành dáng vẻ trong ký ức của hai , khiến ngoài , cũng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-337.html.]

Cũng chính là cái mà hiện đại thường gọi là —— ma đưa lối (quỷ đả tường).

 

Chỉ là, họ mất ký ức từng t.h.ả.m sát, một một mèo cứ như mà lẫn đều đối phương ch-ết, lầm tưởng rằng họ vẫn còn sống, liền từ cổ đại với tư thế linh hồn bầu bạn với đến tận bây giờ, cho đến khi mạt thế ập đến...

 

Chương 282 Loài vật kỳ quái

 

Mà con mèo linh hồn khi trải qua chuyện chủ nhân hại, liền cảm thấy hễ là từ ngoài đến thì đều là , vì mới hóa thành ác linh ngừng xua đuổi đến.

 

Hơn nữa nơi vốn từ cổ chí kim vốn là chốn hoang vu hẻo lánh, vị trí hẻo lánh hoang vu lâu, lâu dần biến thành nơi nghĩa địa, đến nỗi cuối cùng hiếm ai tìm đến nơi .

 

“Hóa những truyền thuyết đó là thật..."

 

Hà Ninh bóng dáng ôm , hóa thành tinh quang tan biến mất, trong lòng chút cảm khái.

 

Trước mạt thế, cô vẫn luôn tin chuyện ma quỷ, nhưng giờ đây tận mắt hiện sống sờ sờ, quả thực khiến nảy sinh lòng kính sợ.

 

“Hức hức hức...

 

Cảm động quá mất, ngờ ma quỷ chẳng đáng sợ chút nào, thậm chí còn chút đáng thương..."

 

Thu Đồng lóc kể lể quẹt nước mũi, tuyến lệ của cô luôn thấp.

 

Tô Hề khẽ thở dài một tiếng, giờ đây mạt thế ập đến, năng lượng tỏa từ c-ơ th-ể dị năng và năng lượng của tinh thể thực chất chính là linh khí d.a.o động.

 

Chính vì linh khí khôi phục, mới dẫn đến một một mèo dần dần từ trong ảo giác tỉnh , mà phát hiện chuyện đầu tiên, chính là con mèo tên Tú Ngọc đó nhỉ.

 

Quả thực là... tình cảm giữa và động vật đáng cảm động...

 

Tảng đ-á nát cô nhất định lấy, cảm giác quen thuộc mà cô thấp thoáng nhận lúc , ước chừng cũng là do tảng đ-á mang .

 

Tuy nhiên điều khiến cô ngờ nhất là, năng lượng chứa trong tảng đ-á khổng lồ đến , thế mà thể hội tụ oán niệm của hai ch-ết từ đó hình thành linh hồn, tồn tại với tư thế hồn phách lâu như !

 

Tô Hề trong lòng thực cũng một phán đoán, dựa các ghi chép trong gian của cô và hiểu về tu chân giới mà xem, một một mèo đại khái là thuộc phạm trù quỷ tu trong tu chân giới, chỉ điều là phiên bản cấp thấp nhất còn tu luyện thành hình quỷ tu.

 

Bởi vì thế giới hiện đại linh khí, năng lượng chứa trong tảng đ-á vẫn đủ cung cấp cho họ, hơn nữa con ở thế giới bất kỳ khái niệm nào về tu chân cả, vì mới dần dần tan biến .

 

“Sâu trong khu rừng một loài vật kỳ lạ, hình dáng giống lợn, màu phấn, nô gia từ trong đó cảm nhận khí tức tương đồng, chị Tô thể tiến lên xem thử, coi như là thù lao cuối cùng nô gia dành cho chị ..."

 

Kèm theo âm thanh cuối cùng rơi xuống, tất cả tinh quang cuối cùng tan biến sạch sành sanh.

 

“Được, cảm ơn."

 

Tô Hề khẽ đáp một câu trung, khung cảnh mắt đột nhiên đổi ——

 

Chỉ thấy t.h.ả.m cỏ xanh mướt, nhà lầu đình đài đều biến mất, đó là một vùng đất hoang vu và khu rừng trọc lóc còn chút sắc xanh nào.

 

“Không ngờ tại hạ sinh thời còn thể gặp chuyện kỳ lạ như , xem quyết định theo Hề Hề lúc đầu quả thực là chính xác, ..."

 

Trên khuôn mặt trắng trẻo ôn nhuận lộ một bộ dạng lạc mạn, dùng tông giọng ôn nhuận phiêu diêu thốt một câu.

 

“Thế giới tang thi còn đến , thậm chí ngay cả tu chân như Hề Hề cũng xuất hiện , còn chuyện gì là thể xảy nữa?"

 

Loading...