Tô Hề khẽ nhướn mày, cô tiếp tục thử hỏi:
“Không , cho hỏi bạn lối ở ..."
Tuy nhiên, vẫn đợi cô xong, thiếu nữ đối diện một nữa ngắt lời cô.
“Chị ơi, cho hỏi chị thấy Tú Ngọc ?
Em tìm nó lâu lắm mà thấy gì cả, chị thể giúp tiểu nữ một tay ?"
Nói xong, thiếu nữ định tiến lên nắm lấy cánh tay cô, nhưng cô lùi một bước né tránh.
Thấy vồ hụt, thiếu nữ áo xanh cũng cảm thấy ngượng ngùng, cô vẫn mở to đôi mắt long lanh đầy mong đợi về phía .
Tô Hề cau đôi mày liễu, nhưng trong lúc ngước mắt vung Hàn Nguyệt , tay cầm trường kiếm chỉ thẳng cổ họng đối phương, cô nghiêm giọng quát:
“Nói, rốt cuộc trong hồ lô của ngươi bán thu-ốc gì?
Tú Ngọc gì chứ, gì thì thẳng , nếu đừng trách thanh kiếm tay khách khí!"
Thông thường những cô gái yếu đuối như nếu gặp cảnh , sớm sợ đến mức run rẩy nên lời, nhưng thiên hạ thiếu nữ khác hẳn với những khác cô từng gặp.
Cô những sợ hãi, ngược còn duyên tiến lên một bước, mũi kiếm sắc lạnh cứ thế chạm vùng cổ mềm mại của thiếu nữ.
“Chị ơi, tiểu nữ thật sự chỉ tìm Tú Ngọc thôi, ý đồ gì khác.
Nếu chị thể giúp nô gia tìm thấy Tú Ngọc, thì nô gia tự nhiên sẽ đưa cho chị câu trả lời mà chị ..."
Hành động của thiếu nữ khiến Tô Hề sững sờ trong chốc lát, nhưng cô nhanh ch.óng phản ứng .
“Hừ, ngươi tưởng rằng dám tay g-iết ngươi ?"
Nói đoạn, cô nắm c.h.ặ.t Hàn Nguyệt trong tay, đ-âm thẳng cổ đối phương, một dòng m-áu dọc theo làn da trắng nõn của thiếu nữ chảy xuống.
thiếu nữ đó vẫn hề tỏ nửa điểm sợ hãi, cô vẫn dùng đôi mắt sáng rực Tô Hề, dùng tông giọng dịu dàng :
“Tiểu nữ sợ ch-ết, đối với nô gia mà , nếu mất Tú Ngọc, ch-ết gì đáng sợ?
nếu chị sự giúp đỡ của nô gia, e rằng v-ĩnh vi-ễn thể bước ngoài ...
Nếu tin, chị cứ việc thử xem.
Nếu chị suy nghĩ kỹ , thì hãy giúp nô gia một tay, chỉ cần Tú Ngọc về, nô gia nhất định sẽ tiễn chị rời , thấy ?"
Chương 276 Kiến trúc cổ đại?
Không ngờ thiếu nữ là kẻ sợ ch-ết!
Nghe thấy lời , lệ khí trong lòng Tô Hề càng nặng nề hơn, cô lâu lắm cảm nhận cảm giác khác đe dọa.
Tuy nhiên, thiếu nữ mắt vặn cái vốn liếng để đe dọa cô.
Cô im lặng hồi lâu, đôi mắt đào hoa đẽ lạnh lùng quét qua đối phương, cho đến khi xác nhận cô một chút sợ hãi nào, lúc mới thu hồi Hàn Nguyệt của .
Không vì tin lời đối phương nảy sinh lòng thương hại gì, mà là tình hình lúc khiến cô cảm thấy thử yêu cầu của thiếu nữ cũng .
Hơn nữa còn một điểm quan trọng nhất, từ khoảnh khắc tiếp xúc với thiếu nữ, cảm giác quen thuộc mà cô cảm nhận lúc càng mãnh liệt hơn.
Cô một cảm giác, nơi một món đồ vô cùng quan trọng mà cần, mà món đồ lẽ liên quan đến thiếu nữ mắt.
“Ta tạm thời tin lời ngươi , vốn dĩ nhờ giúp đỡ thì nên trả thù lao, ngươi , giúp ngươi tìm cái gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-330.html.]
Tô Hề thu sát khí, cô lạnh nhạt lên tiếng.
Thấy đối phương cuối cùng cũng chịu giúp , thiếu nữ lộ biểu cảm vui mừng kích động, vội vàng giải thích:
“Chị ơi, tiểu nữ tên là Vân Thanh Đại, chị thấy Tú Ngọc ?"
“Tú Ngọc là ai, ngươi đặc điểm ngoại hình của nó ?"
Nhìn thấy ánh mắt nghi hoặc của Tô Hề, thiếu nữ lúc mới chợt hiểu , vỗ đầu một cái:
“Xem cái trí nhớ của nô gia, Tú Ngọc là ly nô (mèo) do nô gia nuôi, mấy ngày lạc mất , nô gia tìm mãi mà thấy, thật là sốt ruột!"
Nghe lời giải thích của đối phương, Tô Hề càng mờ mịt hơn...
“Ly nô là cái gì?"
“Hả?
Chị từng nuôi ly nô ?
Vậy cũng khó trách, nhiều nhà cũng nuôi nó..."
Thiếu nữ dường như chìm đắm trong suy tư của , cô hồi tưởng điều gì đó khẽ mở miệng:
“Toàn ly nô đặc biệt lỏng lẻo mềm mại, lông màu trắng.
Thể hình nó khá lớn, hình dài mà rộng, cổ thô mà ngắn, đôi mắt màu xanh thẫm, mũi lõm xuống, bốn cái móng vuốt dạng màu trắng, chị thấy qua ?"
Tô Hề nhíu mày kỹ một lượt, cô càng càng thấy miêu tả giống ngoại hình của một con mèo, thế là cô thử hỏi một câu:
“Tiếng kêu của Tú Ngọc là 'meo meo meo' như thế ?"
“Vâng , đúng đúng !
Chị từng thấy ?"
Vân Thanh Đại kích động nắm lấy cánh tay Tô Hề, cô thật sự lo lắng cho sự an nguy của Tú Ngọc.
“ thấy, nhưng ly nô mà cô ở chỗ chúng gọi là mèo, giúp cô tìm thì , nhưng bây giờ trời muộn , chúng cần chỉnh đốn ở đây một lát, ngày mai mới giúp cô ?"
Tô Hề bất động thanh sắc gạt tay đối phương , cô lạnh lùng .
Khi thấy đối phương từng thấy, mặt Vân Thanh Đại lộ một bộ dạng thất vọng, nhưng đó gượng :
“Chị , giúp đỡ nô gia, thì nghỉ ngơi ở đây cũng là lẽ đương nhiên, chị cứ yên tâm nghỉ ngơi ở chỗ nô gia ."
“Chờ một chút, còn nhà và bạn đồng hành của cũng cần qua đây, đưa họ cùng tới."
Tô Hề khẽ gọi một tiếng, ngăn Vân Thanh Đại đang định dẫn cô trong .
“Được ạ, nô gia sẽ ở đây đợi chị."
Nói xong, Tô Hề lúc mới chạy nhỏ về bên cạnh xe việt dã, đồng thời đem chuyện xảy giải thích đơn giản một lượt cho .
“Hề Hề, con tin lời quỷ quái của đàn bà đó ?
Chưa đến những vấn đề kỳ quái mà chúng gặp , chỉ chốn hoang vu hẻo lánh đột nhiên xuất hiện một tòa nhà và một thiếu nữ khỏe mạnh, con thấy lạ ?"
Sau khi xong lời giải thích của Tô Hề, Tô Dụ đưa tay đẩy gọng kính sống mũi, nheo đôi mắt đào hoa lạnh lùng liếc thiếu nữ ở đằng xa.