Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 327

Cập nhật lúc: 2026-02-22 13:01:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong lòng Chu Tĩnh thấy buồn , nhưng mặt vẫn giữ vẻ nghiêm túc, giả vờ tức giận :

 

“Phàn nàn cái gì!

 

Trụ cột tương lai của căn cứ chính là các , còn nhớ chị Hề ?

 

Tất cả đều chịu sự rèn luyện của căn cứ để bảo vệ căn cứ, các nếu phục... thì cút ngoài!"

 

Nghe thấy lão đại dường như đột nhiên nổi giận, cũng còn cợt nhả nữa, mà vội vàng ùa tản bốn phương tám hướng.

 

“Đi thôi thôi, lão đại mà nổi giận thì chúng chọc nổi !"

 

“Chẳng chỉ là một trăm cái hít đất thôi , vì bản , liều mạng thôi!"

 

“Chạy mau, nếu chắc chắn kẻ xui xẻo tóm đấy~"

 

“..."

 

Đợi tất cả về hết, Chu Tĩnh mới mỉm cùng vài tên tâm phúc bên cạnh về căn cứ.

 

Trong những năm đó, thậm chí là mấy chục năm, luôn quán triệt phương châm mà Tô Hề đặt cho , nỗ lực rèn luyện mỗi một trong căn cứ trở nên vô cùng mạnh mẽ.

 

Căn cứ từng nhỏ bé, hỗn loạn và lười nhác đó, đang phát triển với tốc độ phi mã, ngừng mở rộng, dần dần phát triển thành một trong vài căn cứ lớn của Hoa Quốc.

 

Mà điểm đáng tự hào và mạnh mẽ nhất của căn cứ ở chỗ, nó chỉ dựa những dị năng giả cấp cao để chống đỡ một phương thế lực, mà là mỗi một sống sót trong căn cứ đều giá trị và ý nghĩa tồn tại của , ngay cả bình thường cũng năng lực đối kháng với tang thi!

 

Họ cùng chống kẻ thù, khi đối mặt với nguy nan thì hề chùn bước, dựa ý chí đoàn kết và thực lực tổng thể cân bằng và mạnh mẽ mà vượt qua vô cuộc khủng hoảng.

 

Trong những năm , Chu Tĩnh và vài khác nhận hạc giấy Tô Hề tặng đều hề liên lạc với cô, mà trân trọng cất giữ con hạc giấy nhỏ bé .

 

Ngoài , để mối liên hệ giữa căn cứ và Tô Hề gián đoạn, còn dựng một cái bảng ở cổng căn cứ, bên miêu tả chi tiết sự giúp đỡ và sự tích của thiếu nữ .

 

Không chỉ , ngay cả bốn chữ lớn “Căn cứ Bình An" khắc tên căn cứ, còn một dòng chữ khác——

 

Phân căn cứ Tinh Hỏa.

 

Đương nhiên, đó đều là chuyện , vì lúc Tô Hề vẫn đang đường thành lập căn cứ của riêng mà...

 

Cô cũng rằng, hóa lưng còn tồn tại nhiều thế lực như ...

 

——

 

Ba ngày ...

 

“Anh, nhầm đường , em cảm thấy chỗ càng càng hẻo lánh thế nhỉ?"

 

Tô Hề ở ghế phụ nhíu mày rũ mắt chăm chú bản đồ, cô luôn cảm thấy hướng hiện tại dường như đúng lắm.

 

?

 

Bởi vì con đường họ đang bây giờ thực sự quá gập ghềnh lồi lõm!

 

Ngay cả là xe việt dã cải tạo, cô đều thể cảm nhận rõ ràng sự xóc nảy.

 

Hơn nữa, chỉ con đường gập ghềnh, mà ngay cả môi trường xung quanh đều chút âm u...

 

“Có em tin tưởng kỹ năng lái xe của trai ?

 

Cứ con đường là chắc chắn sai!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-327.html.]

Tô Dụ lái xe liếc mắt bản đồ tay em gái , chắc chắn con đường vấn đề gì.

 

mà... bản xem xung quanh bình thường !"

 

Không cô nghi ngờ khả năng lái xe của trai, mà là cô tiếng phàn nàn âm lượng cao của Alper từ bộ đàm .

 

Kìa, tiếng kêu la đó đến nữa ...

 

“Tiểu Hề, Tiểu Hề!!!

 

Ái chà, em xem kỹ bản đồ , em chắc chắn con đường thực sự vấn đề gì chứ?

 

Trời đất ơi...

 

Amen... phù hộ phù hộ !"

 

Lúc Tô Hề chỉ cảm thấy tai sắp nổ tung, cô cũng ngờ một trai trông vẻ đầy nắng và cởi mở như Alper, thế mà sợ nghĩa địa...

 

“Được Alper, đừng hở là hốt hoảng như thế nữa, cho dù bệnh tim thì sớm muộn cũng dọa cho phát bệnh mất!

 

Vị trí sai, lẽ là một con đường nhỏ nên mới như , lát nữa là ngoài thôi!"

 

Bất đắc dĩ Tô Hề chỉ đành lên tiếng trấn an, nô bộc thu nhận thì chịu trách nhiệm đến cùng thôi.

 

Thực cũng trách Alper sợ hãi , đất nước mà ở dường như từ nhỏ khá tin những thứ .

 

chỉ Alper, ngay cả sắc mặt của Hà Ninh và Thu Đồng cũng , chẳng qua cô vẫn luôn cố chịu đựng hét lên thành tiếng thôi.

 

Do ký kết khế ước với Hà Ninh, đối với bạn mới đến, để tránh cho cô khó xử, cô chỉ thể đưa đối phương lên xe của .

 

Đương nhiên, Hà Ninh khi tang thi c.ắ.n, liền hôn mê một tiếng đồng hồ, khi tỉnh thế mà thức tỉnh dị năng hệ tốc độ.

 

Mặc dù trong đội ngũ đây là năng lực mạnh mẽ gì, nhưng đối với Hà Ninh mà vẫn là một chuyện thiên liêng, cô cuối cùng còn là một bình thường nữa !

 

ngoài Alper ngừng “phát điện tín" , Thiên Hữu thỉnh thoảng cũng kinh ngạc thảng thốt gửi “điện tín" đến.

 

Chủ yếu là xung quanh đây thực sự quá quỷ dị, vì hai bên đường thế mà bộ đều là nghĩa địa!

 

“Cái nơi quỷ quái gì thế , nếu ngày mà gặp Chu Tĩnh, nhất định đ-ánh cho quần!"

 

Tô Hề thầm mắng một tiếng trong lòng, họ quả thực theo lộ trình mà Chu Tĩnh đưa cho, nhưng ai mà ngờ sẽ là lộ trình... quỷ dị thế ?

 

“Hắt xì..."

 

Chu Tĩnh đang huấn luyện đội ngũ bãi tập nhịn hắt một cái, dùng sức khịt khịt mũi:

 

“Có ai đang mắng lưng nhỉ?"

 

Nghĩ xong, nghiêm nghị quét một lượt đám bên , thầm nghĩ chắc chắn là đám nhóc con đang lén mắng quá ác với chúng!

 

“Tiểu Hề, em sợ ma ?

 

Yên tâm , thế giới ma quỷ , cho dù , cũng sẽ bảo vệ em chúng một bước."

 

Tô Dụ còn tưởng là em gái yêu quý của sợ ma, thế là liền đưa một bàn tay tranh thủ xoa xoa đỉnh đầu Tô Hề, đó mới tiếp tục nghiêm túc lái xe.

 

Cô ngay cả tang thi còn sợ, thể sợ ma chứ!

 

Hơn nữa, nếu tính toán kỹ thì kiếp cô còn từng “ma" một thời gian đấy, cho nên thế giới thể tồn tại ma thật!

 

 

Loading...