“Ninh Ninh, quả nhiên vẫn còn vì chuyện đó mà giận !
Tại thể thông cảm cho một chút chứ?
Tình hình lúc đó rõ ràng cũng mà, căn bản là bất lực!
Nếu mạo qua đó, cả hai chúng lẽ đều sẽ mất mạng, chẳng lẽ hy vọng cùng nộp mạng với ?”
Thấy đối phương thèm để ý đến , cô càng nắm c.h.ặ.t đối phương hơn, giọng đều mang theo chút cuồng loạn:
“Cậu đang trách kịp thời cứu đúng ?
đều lý do cả, cũng là bất đắc dĩ mà!
Hơn nữa hiện tại chẳng đang sống sờ sờ đây , chẳng đó .
nếu lo cho hai con đó, họ lẽ sẽ gặp nguy hiểm đấy!
Cậu chỉ mất một miếng thịt, họ thể mất mạng đấy!”
Hà Ninh cau mày bàn tay trái đang Giang Hàm Hàm nắm lấy, sự lắc mạnh của cô , vết thương phục hồi bao nhiêu của nhanh ch.óng nứt , m-áu đang từng đợt từng đợt trào ngoài.
“Suýt...”
Cô đau đến mức hít một thành tiếng, nhưng đối phương dường như chú ý đến nỗi đau khổ của cô, chỉ chìm đắm trong sự tủi và bất mãn của bản , ngừng trút giận lên cô.
lúc cô chuẩn đẩy đối phương ——
“Bộp!”
Chỉ một tiếng “bong", Giang Hàm Hàm thế mà cứ như một luồng sức mạnh vô hình đẩy ngã xuống đất mà hề dấu hiệu báo .
“Cô thấy cô đang kêu đau ?
Nếu thực sự coi cô là bạn, thì sự quan tâm tối thiểu ít nhất cũng chứ!”
Hà Ninh và Giang Hàm Hàm cùng theo tiếng , phát hiện Tô Hề đang chậm rãi từ xa tới, tay trái của cô vẫn còn dừng giữa trung thu về.
“Cô Tô!”
“Tô Hề!”
Hai đồng thanh hét lên.
Tuy nhiên, Tô Hề thèm đếm xỉa đến Giang Hàm Hàm đang đất, cô tới bên cạnh Hà Ninh cúi kiểm tra vết thương của đối phương một lượt, thở ấm áp phả cánh tay khiến cô chút ngưa ngứa.
Cô lấy từ trong ba lô một viên thu-ốc cầm m-áu nhét môi Hà Ninh mới nhẹ giọng lên tiếng:
“Ừm... cũng may vết thương , chỉ là do lắc mạnh nên chảy khá nhiều m-áu, lát nữa tìm băng bó là , gì đáng ngại .”
“Cảm... cảm ơn cô Tô...”
Dưới sự tương phản mạnh mẽ, Hà Ninh lúc chỉ cảm thấy trong lòng một luồng ấm lướt qua.
Thiếu nữ mặt tuy bề ngoài lạnh lùng, nhưng nội tâm của cô vô cùng mềm mại.
Cô chỉ sự mạnh mẽ khiến đàn ông cũng chào thua, mà còn sự dịu dàng của phụ nữ...
cảnh tượng vốn dĩ ấm áp duy trì mấy phút, khác phá vỡ.
“Tô Hề, hóa là cô!
bảo Ninh Ninh tự dưng xa lánh , là cô giở trò ?”
Giang Hàm Hàm xoa cái m-ông ngã đau của , khi lồm cồm bò dậy liền giận dữ chằm chằm Tô Hề.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-320.html.]
Cô coi như hiểu chuyện gì đang xảy , hèn chi Ninh Ninh đột nhiên đổi sắc mặt, hóa là phụ nữ lừa !
“Giang Hàm Hàm, bậy!”
Nghe thấy đối phương thế mà hạ thấp Tô Hề, Hà Ninh nhịn lớn tiếng quát tháo.
“Cậu... thế mà quát ?
Ninh Ninh, đừng để phụ nữ lừa gạt mà!
Có cô gì với , nên mới hiểu lầm ?”
Chưa từng Hà Ninh quát bao giờ, Giang Hàm Hàm nhất thời phản ứng kịp, cô run rẩy giọng chất vấn đối phương.
“Hừ, nếu cô Tô đến kịp thời, e là sớm ch-ết trong miệng tang thi , cho phép bôi nhọ ân nhân cứu mạng của như .”
Hà Ninh lúc còn sự kiên nhẫn như nữa, cô dùng giọng điệu lạnh lùng .
“Hóa là cô cứu ?
Vậy sớm, hại hiểu lầm cô .
Ninh Ninh, cô xúi giục , thì nên thông cảm cho chứ, tại vẫn còn giận?”
Nghe là cứu bạn , Giang Hàm Hàm lúc cũng tiện thêm lời gì nhắm Tô Hề nữa, vì thế chỉ thể nhỏ giọng hỏi Hà Ninh.
“Cậu cần thêm gì nữa, lúc nãy , từ nay chúng ai nợ ai.”
Nói xong, Hà Ninh liền đầu sang một bên, mặc kệ Giang Hàm Hàm la hét thế nào cũng đáp một câu nào nữa.
Tô Hề Giang Hàm Hàm đang tức giận xông lên nắm lấy Hà Ninh, tay trái cô tùy ý nhấc lên——
Hai sợi dây leo khổng lồ đầy gai nhọn đ-âm xuyên qua lớp đất trồi lên, chắn ngang mặt cô .
“Tô Hề, cô cái gì ?
Công nhận là cô cứu Ninh Ninh, cũng cảm kích cô, nhưng đây là chuyện giữa hai chúng , vẫn đến lượt một ngoài như cô xen !”
Giang Hàm Hàm đang chạy nửa đường vội vàng phanh gấp lùi một bước, cô suýt chút nữa đ-âm sầm sợi dây leo đầy gai nhọn đáng sợ .
Cô thực sự thể tưởng tượng nổi, nếu dừng , lúc đ-âm thành tổ ong ?
“Cô mắt tai là não , chẳng lẽ ... căn bản để ý đến cô ?”
Tô Hề thu tay trái của , nhưng thu sợi dây leo đang dựng mặt đối phương, cô đối phương với vẻ mặt tươi , sự khinh bỉ trong lời lộ rõ như .
Những lời đ-âm trúng thâm tâm của Giang Hàm Hàm, cô vẫn thể tin Ninh Ninh sẽ thực sự rời bỏ , chắc chắn là phụ nữ dùng việc báo ân gì đó để đe dọa Ninh Ninh, hoặc là điều gì đó về !
“Chắc chắn là cô chuyện gì mờ ám , chẳng chỉ cứu cô một mạng thôi , đây cũng từng cứu , hơn nữa còn cứu nhiều hơn!
Một phụ nữ ích kỷ như cô, chắc chắn là ép báo ân !”
Thấy đối phương vẫn cứ tìm lý do cho như , Tô Hề khẽ nhếch môi, đôi mắt đào hoa của cô sắc lẹm quét về phía Giang Hàm Hàm, dường như thấu tâm can đối phương mà u uất lên tiếng:
“Ồ?
Cô cô cứu nhiều , hỏi cô, lúc nãy khi bạn của đe dọa tính mạng, cô đang ở ?
Khi trong căn cứ cần cô ch-ữa tr-ị, cô ở ?
Cho đến tận bây giờ, cô vẫn còn đang oán trách sự lạnh nhạt của bạn bè đối với , cô bao giờ nghĩ đến nguyên nhân của chính ?”
“... đó là lý do mà!
là để cứu giúp một cặp con đang gặp nguy hiểm, nên mới thể lo cho Ninh Ninh và những khác, thể trơ mắt cặp con đó ch-ết mặt chứ?”