Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 32

Cập nhật lúc: 2026-02-22 12:25:49
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tô Hề dùng thần thức thu hoạch các loại lương thực để nơi chuyên cất giữ thức ăn, đó gieo xuống một hạt giống mới.

 

Nhìn những thức ăn cô vui đến mức khóe miệng khép .”

 

Nghĩ đến thức ăn bảo đảm, đám gia súc sống cũng khỏe mạnh, Tô Hề tràn đầy hy vọng tương lai.

 

Lại tu luyện trong gian một lát, Tô Hề liền ngoài mặc nguyên quần áo mà nghỉ ngơi, lát nữa còn gác đêm, bảo tồn thể lực cho .

 

Chương 26 Người sống sót

 

Khoảng hai giờ sáng, Tô Hề chuẩn xác mở hai mắt .

 

Cân nhắc chuyện trai thể sẽ gọi mà định tự gác suốt cả đêm, nên cô tự thức dậy xuống lầu.

 

Tô Dụ đang nghiêng sofa, thấy tiếng xuống lầu liền linh mẫn dậy kiểm tra, phát hiện là em gái nhỏ nhà liền ngẩn :

 

“Tiểu Hề em xuống đây?

 

Thời gian còn sớm, em ngủ thêm lát nữa , vẫn buồn ngủ.”

 

Tô Hề rót một ly nước nóng từ gian đưa cho Tô Dụ, khẽ :

 

“Anh, em ngủ đủ .

 

Ngày mai còn lái xe, ba còn cần bảo vệ nữa, nghỉ ngơi cho mới .”

 

Thấy Tô Dụ cũng thêm gì nữa, dặn một câu chú ý sức khỏe về phòng nghỉ ngơi.

 

Ngồi sofa, Tô Hề hồi tưởng những chuyện xảy thời điểm ở kiếp .

 

Vì thời gian quá lâu, tính từ lúc cô ch-ết cũng mười năm , cô chỉ thể nhớ mang máng là ở kiếp thời điểm , bọn họ đường gặp Tiêu Cảnh và Diệp Tư Vũ cùng những khác.

 

Mấy bàn bạc xong quyết định tới căn cứ sống sót ở tỉnh H, tính toán thời gian chắc là họ sắp đến nơi .

 

Chính là trong thời gian , nhóm của họ gặp mấy con s1 chủng sơ cấp, Tiêu Cảnh chỉ bảo vệ Diệp Tư Vũ, còn thì tang thi cào thương từ đó thức tỉnh dị năng hệ băng biến dị.

 

Không họ bây giờ sắp đến tỉnh H , mà do sự xuất hiện của Thu Đồng, vốn dĩ nhóm nhà họ Tô định tỉnh H cũng đổi hướng đến tỉnh S.

 

Bánh xe vận mệnh lặng lẽ đổi.

 

Tô Hề nghĩ ngợi linh tinh, từ lúc nào trời sáng.

 

tỉnh H, cùng nam nữ chính, nên cũng cảnh tượng tình cờ gặp tang thi thương.

 

Cô vươn vai một cái, mặt trời nhô lên phía chân trời, dậy về phía nhà bếp, bữa sáng định mì trứng.

 

Làm xong bữa sáng, Tô Hề gọi cả nhà dậy.

 

Cả nhà ăn xong bữa sáng, để lộ gian, mỗi đều đeo một cái ba lô, đựng một phần cơm nắm tối qua và một ít nước, còn thì bỏ gian của Tô Hề.

 

Mấy đơn giản dọn dẹp một chút, liền lên xe về tỉnh S.

 

Có lẽ buổi sáng khá yên tĩnh, lẽ tiếng động cơ khởi động khá lớn, ngờ lúc mà từ đằng xa chạy tới mấy , chắn đầu xe chặn lối của bọn họ.

 

“Này~ Này~ Dừng một chút, dừng một chút.”

 

Một đàn ông bốn mươi tuổi dẫn đầu cao giọng hô lớn.

 

Phía còn theo một nam một nữ và một đứa nhỏ.

 

Tô Hề nhíu mày, dù là mạt thế cô cũng sở thích đặc biệt là trực tiếp cán qua , vì thế vẫn dừng xe hạ cửa kính xuống ngữ khí lạnh nhạt hỏi:

 

“Có chuyện gì?

 

Chúng đang vội đường.”

 

Mấy thấy xe dừng , vội vàng chạy tới :

 

“Mọi định ?

 

Cái ngày tận thế ch-ết tiệt khiến chúng đều sống nổi nữa .

 

Hôm qua hình như thấy tiếng xe, chúng còn tưởng là nhầm, ngờ sáng sớm nay thấy nữa, may mà qua xem thử.

 

Mọi ?

 

Bên ngoài thế nào ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-32.html.]

 

“Chúng chuẩn tỉnh S, ở đó chắc là căn cứ sống sót, bây giờ thế đạo loạn , cũng nhanh ch.óng .

 

Ở căn cứ dù cũng an hơn ở bên ngoài.”

 

Miêu Lâm Na bụng trả lời.

 

Tô Hề liếc nhanh nhảu giải thích, xoa xoa huyệt thái dương:

 

“Vâng đúng , chính là như thế, chuyện gì thì chúng đây.”

 

Nói đoạn định kéo cửa kính xe lên.

 

“Đợi một chút, đợi một chút!”

 

Một đàn ông trong đó thò tay trong xe ngăn cửa kính kéo lên, đó vội vàng :

 

“Mọi thể mang chúng cùng ?

 

Xe của lớn thế , vẫn còn nhiều chỗ trống mà.”

 

Một phụ nữ khác cũng vội vàng tiếp lời:

 

đúng , đều là con chúng nên giúp đỡ lẫn .

 

Huhu~ Nhà mấy ngày quái vật ăn thịt , bây giờ chỉ còn và đứa nhỏ ở đây thì sống thế nào đây.”

 

Nói xong phụ nữ liền đưa tay lên lau nước mắt.

 

Tô Hề ngay những sẽ như , mặc dù đáng thương, nhưng trong mạt thế ai mà đáng thương?

 

Kiếp hạng như thế gặp quá nhiều, thậm chí cô cứu họ, kết quả c.ắ.n ngược một cái, thứ nên nhất trong mạt thế chính là lòng đồng cảm.

 

Hơn nữa bản nỗ lực mạnh mẽ lên, chỉ dựa dẫm khác thì thể xa trong mạt thế.

 

Tô Hề thèm suy nghĩ mà trực tiếp từ chối luôn:

 

“Không , lát nữa chúng tìm , còn chuyện khác , thời gian quản khác.

 

Bây giờ đường chắc nhiều xe, sớm tự lái một chiếc mà .”

 

Lời cô rõ ràng , nếu não thì chừng còn thể sống sót đến căn cứ sớm một chút.

 

“Cô như thế chứ, một chút lòng đồng cảm cũng ?

 

Chúng thể trả tiền cho các !

 

Tuổi còn trẻ mà lòng đen tối thế, thật cha giáo d.ụ.c kiểu gì.”

 

Người phụ nữ đột nhiên trở nên chua ngoa khắc nghiệt, đến mức Tô mẫu một trận đỏ mặt.

 

Có lẽ là thấy qua sự đen tối của lòng trong tận thế, Miêu Lâm Na đỏ mặt nhỏ giọng lên tiếng:

 

“Tiểu Hề, con xem chúng vẫn còn chỗ, họ cũng thật đáng thương, là mang họ một đoạn ?

 

chúng cũng thuận đường.”

 

Tô Hề đúng là cạn lời ch-ết mất, sự đen tối của lòng trong mạt thế hiểu, nhưng cô thì hiểu.

 

Cô dùng mười năm thời gian để nếm trải hết sự tàn khốc của mạt thế, cô nhất định dập tắt một chút tâm tư thánh mẫu của , lẽ chỉ những từng trải qua mới hiểu .

 

“Ba, , Đồng Đồng thấy thế nào?”

 

Tô Hề đầu Tô phụ và Thu Đồng.

 

“Tớ theo .”

 

Thu Đồng trả lời.

 

Tô Sùng Nghiệp suy nghĩ một chút lên tiếng:

 

“Ba đề nghị mang theo, nhưng nếu Lâm Na mang một đoạn thì cứ chiều theo bà .”

 

Nói xong ánh mắt tối sầm .

 

Tô Dụ vẫn kiệm lời như khi, chỉ là gật đầu với một cái, đó ánh mắt âm trầm ngoài cửa sổ.

 

 

Loading...