“Người phụ nữ nọ khi xong những lời lẽ hổ của đối phương, trong lòng thầm khinh bỉ, nhưng ngoài mặt vẫn lộ vẻ mặt ơn cảm kích.”
“Cô Giang, cô thực sự là bồ tát sống tái thế mà, quá lương thiện quá dịu dàng luôn, ơn đức lớn lao của cô con nhất định sẽ v-ĩnh vi-ễn ghi nhớ trong lòng, , chúng thôi, đến nhà ...”
Được khen lên tận trời xanh, cảm giác hư vinh trong lòng Giang Hàm Hàm thỏa mãn tột độ, lúc cô cũng quên luôn chuyện của Hà Ninh, chỉ tràn đầy nụ theo phụ nữ trở về căn nhà nhỏ của đối phương.
Phải là, ba vận may cũng tệ, do phụ nữ là địa phương, vì thế bà nhiều con đường nhỏ mà khác .
Ba bọn họ sự dẫn đường của phụ nữ bình an vô sự đường vòng trở về căn cứ, trong thời gian đó hề gặp con tang thi nào.
Mà Giang Hàm Hàm cũng trong thời gian vẫn luôn đối phương lấy đủ loại lý do giữ cho rời , những đến tiền tuyến căn cứ giúp đỡ, thậm chí còn hai con dùng lời ngon tiếng ngọt lừa gạt ít vật tư.
“Chao ôi chao ôi, cô Giang cô đúng là bồ tát sống mà, gặp cô thực sự là may mắn của chúng !
Có cô phù hộ con , cô chính là nữ thần lương thiện dịu dàng!”
Lời cảm ơn của phụ nữ giống như mất tiền mua , ngừng thốt , vì thế lấy hết tất cả tinh thạch và vật tư mà đối phương mang theo bên .
Cho đến khi——
“Toàn thể những sống sót trong căn cứ, thể những sống sót trong căn cứ, là Chu Tĩnh!”
Một giọng nam trầm ấm quen thuộc từ chiếc loa lớn của phòng phát thanh căn cứ truyền đến tai mỗi .
“Bây giờ xin tuyên bố, thể yên tâm !
Tang thi chúng quét sạch, ...
an !”
“ xin nhắc một nữa, những sống sót trong căn cứ xin chú ý, bầy tang thi hợp lực quét sạch , thể yên tâm ngoài !”...
Tiếng loa ngừng lặp lặp tin vui mà Chu Tĩnh mang đến, cả căn cứ cuối cùng cũng thoát khỏi sự lo lắng đó.
Tuy lượng tang thi lớn, nhưng đó dù cũng là tang thi, đa vẫn còn tồn tại tâm lý hoảng sợ.
Sau khi thấy những lời an ủi lòng của Chu Tĩnh, lúc mới đặt trái tim treo ngược lên cổ xuống.
vui thì cũng sầu, mà sầu não đó chính là Giang Hàm Hàm.
“Cái... cái gì!
Thế mà quét sạch tang thi nhanh như ... tiền tuyến xem !”
Đột nhiên thấy tiếng căn cứ an , Giang Hàm Hàm còn chút kịp phản ứng, vốn dĩ cô định lát nữa mới tiền tuyến giúp đỡ, nhưng phụ nữ giữ , thế mà bất tri bất giác kết thúc .
Nếu để căn cứ mặt, chẳng sẽ hiểu lầm cô ?
Lúc phụ nữ cũng giữ Giang Hàm Hàm nữa, thấy đồ đạc của lấy cũng hòm hòm , căn cứ cũng bình an vượt qua khó khăn, bà lý do gì để tiếp tục giữ phụ nữ tự cho là đúng nữa.
“Cô Giang, cô mau xem , đến lúc đó hiểu lầm thì ~ con theo nữa nhé!”
Lúc Giang Hàm Hàm còn bận tâm nhiều như nữa, cô đáp một tiếng “” phi như bay về phía hậu cần cổng lớn căn cứ.
“Ninh...
Ninh Ninh!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-319.html.]
Cậu thế mà vẫn còn sống!”
Vừa chạy đến cửa, Giang Hàm Hàm phát hiện đến vẫn muộn lắm, bởi vì những thương đó vẫn còn ở phía xa, chuyển bệnh viện.
khi cô thấy bóng dáng quen thuộc đang đó, sự kinh ngạc trong lòng thể kìm nén nữa, cô kinh ngạc hét lớn thành tiếng.
Sao thể chứ?
Cô rõ ràng tận mắt thấy con tang thi đó xé một miếng thịt của Hà Ninh xuống, dựa thể phàm nhân của đối phương, tuyệt đối thể trốn thoát .
Hà Ninh khi thấy giọng , c-ơ th-ể kìm mà run lên một cái.
Cô đáp một lời nào, mà lạnh lùng nghiêng đầu về phía phát âm thanh, đôi mắt còn ấm như nữa.
Sau khi xác định đúng là Hà Ninh, Giang Hàm Hàm vội vàng chạy nhỏ đến giường của đối phương, ôm chầm lấy c-ơ th-ể cô, bắt đầu thút thít.
“Hu hu hu...
Ninh Ninh, Ninh Ninh vẫn còn sống!
Tốt quá , lo lắng cho thế nào , ... còn tưởng chắc chắn sống nổi , hu hu hu...”
Cô dùng lực ôm lấy c-ơ th-ể Hà Ninh đang giường, khuôn mặt nhỏ nhắn trực tiếp đè lên cánh tay thương của Hà Ninh mà , còn dụi qua dụi .
“Suýt...”
Hà Ninh đau đớn hít một khí lạnh, cô giơ bàn tay còn thương lên, dùng lực đẩy thiếu nữ .
Giang Hàm Hàm đang chìm đắm trong đau thương ngờ bạn của đẩy một cái, cô chú ý liền ngã ngửa , bệt xuống đất.
“Ninh...
Ninh Ninh, cái gì !
Chẳng lẽ đang giận vì bỏ mặc mà ?
Lúc đó cũng nỗi khổ mà, chẳng cũng thấy , cũng còn cách nào khác mà!”
Nghe những lời chút hối của đối phương, chút hy vọng cuối cùng trong lòng Hà Ninh cũng tan biến ngay tức khắc.
Thực khi thấy Giang Hàm Hàm chạy đến, cô vẫn một chút vui mừng.
Cô còn ôm hy vọng ngây thơ rằng đối phương thể nghiêm túc xin , cải tà quy chính!
khi cô thấy những lời và biểu cảm hề hối của đối phương, cô liền , hai tuyệt đối khả năng hòa.
“Giang Hàm Hàm, đừng đến tìm nữa, dùng tính mạng của đổi lấy sự an cho , đối với ơn cứu mạng , coi như trả xong.
Chúng từ nay ai nợ ai, cũng trách , cứ coi như lạ .”
Do từ lúc đ-ánh nh-au với tang thi đến giờ cô uống một ngụm nước nào còn thương, vì thế âm điệu vô cùng khàn khàn khó , giống như tiếng ác quỷ bò từ địa ngục .
Nói xong, cô liền đầu sang một bên, thêm một lời nào nữa.
Chương 267 Đều là của khác
Giang Hàm Hàm thể tin nổi bạn từng quen thuộc, cô lồm cồm bò dậy từ đất chạy đến mặt Hà Ninh, hai tay nắm lấy cánh tay cô dùng lực lắc mạnh.