Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 310

Cập nhật lúc: 2026-02-22 12:59:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cô còn để tâm đến những tâm tư nhỏ mọn của đối phương nữa, mà rời khỏi nơi .”

 

Mắt thấy chuyện của căn cứ xử lý xong xuôi, cô liền phiền sự đoàn kết hiếm nữa, thế là lặng lẽ bước xuống cao đài, ẩn sâu trong công lao và danh tiếng.

 

“Tiểu Hề, em về ?”

 

Miêu Lâm Na một tay cầm xẻng xào thức ăn thò đầu hỏi Tô Hề.

 

“Vâng, em xem qua địa hình xung quanh , chúng rời hai ngày nữa nhé.”

 

Tô Hề về phía phòng ăn mở miệng với mấy còn .

 

Chuyện của căn cứ cũng giải quyết thỏa, đến lúc tiếp tục lên đường hướng tới đích đến .

 

Bốn ngày ——

 

“Cộc cộc cộc!”

 

Thiên Hữu thấy tiếng gõ cửa liền vội vàng chạy mở cửa, phát hiện đến cư nhiên là Lâm Sở Sở nhiều ngày gặp.

 

“Cô việc gì ?”

 

Thiên Hữu đương nhiên đại ca nhà thích phụ nữ , vì cũng mời đối phương trong.

 

“Cái đó, Thiên Hữu, đến thực là tìm chị Tô Hề chút việc, cô mấy bạn đến tìm cô .”

 

Đối mặt với thái độ mấy nhiệt tình của Thiên Hữu, Lâm Sở Sở mặc dù trong lòng bất mãn, nhưng mặt thể lộ một nụ lấy lòng.

 

Vừa là chuyện liên quan đến chị Hề, Thiên Hữu cũng mập mờ nữa, gật đầu hiệu một cái:

 

“Cô đợi một chút, gọi chị Hề xuống.”

 

Nói xong, hét lớn trong biệt thự:

 

“Chị Hề, tìm!”

 

“Cộp cộp cộp...”

 

Tô Hề mặc một bộ đồ giản dị bước xuống cầu thang, cô thong thả tới cổng lớn, khi phát hiện là Lâm Sở Sở, một khuôn mặt yêu kiều đều trở nên lạnh lùng ít.

 

“Cô Lâm, lâu gặp, hôm nay cơn gió nào thổi cô đến đây ?”

 

Đối mặt với những lời mỉa mai của thiếu nữ, Lâm Sở Sở cố nén cơn giận mỉm giải thích:

 

“Chị Tô Hề, thực một bạn của chị liên lạc với chị, kết quả là tìm thấy nơi chị ở, chúng quen , nên tiện đường đưa họ qua đây luôn.”

 

Tiếp đó, liền hai thiếu nữ bước từ phía Lâm Sở Sở.

 

Tô Hề định thần , một đôi mắt đào hoa suýt chút nữa thì trợn ngược lên trời!

 

Bởi vì bước ai khác, chính là vị thánh mẫu Giang Hàm Hàm và bạn nhỏ của cô , Hà Ninh.

 

Chỉ thấy Hà Ninh một tay kéo thiếu nữ đang chút tình nguyện qua, đó tươi đến mặt Tô Hề, khi lấy một túi đồ liền mở miệng:

 

“Cô Tô, đây là món quà chúng đặc biệt mang đến để báo đáp ơn cứu mạng của cô, một chút quà mọn thành kính ý.”

 

Nói xong, cô liền đưa túi nhỏ trong tay đến mặt Tô Hề.

 

Tô Hề cúi đầu thoáng qua, phát hiện là một túi đầy tinh thể, phần lớn đều là một loại cấp thấp, nhưng lượng ít.

 

Cô cũng bộ tịch, hào phóng nhận lấy món quà của đối phương đáp bằng một nụ tương đương:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-310.html.]

“Nếu hai lòng như , xin nhận lấy, cũng cần vì chuyện đó mà đến báo đáp nữa, vốn dĩ cũng chỉ là việc tiện tay mà thôi.”

 

Thấy đối phương nhận đồ, Hà Ninh bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng khi cô đang định tiếp tục thêm điều gì đó, thì Giang Hàm Hàm bên cạnh bằng lòng.

 

“Đã là việc tiện tay thì đừng nhận chứ, ngờ cô cư nhiên khách sáo như mà lấy luôn, vốn dĩ còn tưởng cô sẽ khách sáo một chút...”

 

Nghe , Hà Ninh vội vàng kéo kéo tay áo của Giang Hàm Hàm, nhíu mày nhỏ giọng quở trách:

 

“Hàm Hàm, thể chuyện với ân nhân cứu mạng như !”

 

mà...”

 

“Loảng xoảng xoảng...”

 

“Tô Hề, cô cái gì !”

 

Chương 259 Đến tặng lễ tạ ơn

 

Giang Hàm Hàm rít lên ch.ói tai giận dữ hét thành tiếng, cô chằm chằm thiếu nữ mặt, trong lòng đầy rẫy sự phẫn nộ.

 

Bởi vì ngay , Tô Hề còn đợi cô hết câu nể mặt mà đem túi đựng tinh thể trong tay trực tiếp đ-ập thẳng mặt cô !

 

Có mấy viên tinh thể đ-ập mặt Giang Hàm Hàm đó “loảng xoảng” rơi vãi đầy đất, những khối tinh thể trong suốt như đ-á quý tỏa ánh sáng rực rỡ ánh nắng mặt trời, phản chiếu lên mặt cô .

 

Lúc Giang Hàm Hàm chỉ cảm thấy mặt một mảng nóng rát, sự bất mãn trong lòng càng lên đến đỉnh điểm.

 

“Làm cái gì?

 

thấy cô Giang dường như tình nguyện đem những tinh thể báo đáp tặng cho nha, nếu như , trả cho cô thôi~”

 

Tô Hề vô tư phẩy phẩy tay, khuôn mặt nhỏ nhắn yêu kiều lộ vài phần dáng vẻ vô tội.

 

Chưa đến việc những tinh thể đều là một cấp thấp, cho dù là tinh thể cấp cao cô cũng thiếu nha, chỉ chút đồ , thật, quả thật lọt mắt!

 

Cái cô Giang Hàm Hàm một mặt chính vô cùng coi trọng những tinh thể đó nỡ mang , mặt khác giành lấy một cái danh tiếng ơn báo đáp.

 

Cái chính là cô tưởng rằng tất cả đều giống như cô , quý báu những tinh thể đó vô cùng.

 

Tô Hề, đối với những tinh thể cấp thấp thật sự là khinh thường thèm tới, trong gian đều chất đầy ít .

 

Đáng tiếc, hiểu những đạo lý .

 

Giang Hàm Hàm làn da mịn màng như thổi của đối phương, ngay cả khi cách gần thế cũng lấy một lỗ chân lông, khỏi nảy sinh vài phần đố kỵ.

 

đối phương dù cũng là ân nhân cứu mạng của , cô thể thể hiện điều gì ngoài mặt, mà cô lương thiện như , thể đố kỵ ân nhân chứ?

 

Thế là cô khẽ c.ắ.n môi hồng, ngẩng mặt lên trả lời với vẻ vô tội và đau lòng:

 

“Cô Tô Hề, cô những tinh thể thể cứu giúp bao nhiêu mạng bình thường ?

 

Lùi một vạn bước mà , tinh thể cũng là và Ninh Ninh vất vả liều mạng mãi mới tích góp , mục đích là để báo đáp cô, thể chà đạp lên tôn nghiêm và tình cảm của chúng như !”

 

Những lời vẻ cũng chút đạo lý, Tô Hề khỏi gật đầu.

 

“Ừm...

 

, thể tùy ý chà đạp lên tôn nghiêm của cô chứ?

 

Thật là nên chút nào...

 

Vậy ‘mời’ cô Giang nhặt đồ về, cứu tế những khó khăn ?”

 

 

Loading...