Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 296

Cập nhật lúc: 2026-02-22 12:59:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tô Hề mở cửa phát hiện đến là Chu Tĩnh, theo còn Trương Chí Bình, Vương Bằng và Ngô Việt cùng tới.”

 

“Ồ, đông thế ?"

 

Cô tựa khung cửa khoanh tay ng-ực đối phương, dường như ý định để họ nhà.

 

Cho dù giúp họ, nhưng điều đó nghĩa là cô định giao hảo với nhóm .

 

“Hề tỷ, chúng đến để đưa vật tư và tinh thể như hứa!"

 

Chu Tĩnh lúc còn bộ dạng màu của lão đại căn cứ mặt khác nữa, đó là vẻ mặt đầy khiêm tốn.

 

Tô Hề:

 

... gọi là Hề tỷ ?

 

“Được, đưa cho ."

 

Tô Hề nhận lấy hai túi lớn tinh thể đầy ắp mà đối phương đưa qua, đó một tay tùy ý nhấc năm cân gạo lên, mỉm :

 

“Nếu đồ đưa đến , mời các vị thong thả~"

 

“Đợi , Hề tỷ!"

 

Còn đợi cô đóng cửa , Trương Chí Bình nhanh ch.óng giơ tay chặn khe cửa.

 

Nhìn cảnh , Tô Hề khẽ nhíu mày, cô ghét những tự tiện quen.

 

Trương Chí Bình mắt lúc bọn cô mới đến căn cứ lòng nhắc nhở , nên vẫn thể miễn cưỡng chịu đựng một chút.

 

Thế là cô nhướng mày:

 

“Có chuyện gì?

 

Nói mau , bận lắm."

 

Trương Chí Bình nuốt nước miếng, thiếu nữ mảnh mai mặt thế mà dễ dàng một tay nhấc món đồ nặng năm cân lên, khỏi càng thêm khâm phục.

 

“Hề tỷ, chúng đến một là để bù đắp đồ vật và trực tiếp cảm ơn sự giúp đỡ của cô, hai là, chúng đầu quân cho cô!"

 

“Hửm?

 

Đầu quân?

 

Anh chứ?

 

là kẻ thù g-iết ch-ết em của các đấy!"

 

Lời thực sự khiến Tô Hề chút kinh ngạc, tự nhiên đối phương đòi đầu quân ?

 

!"

 

Thấy Tô Hề vẻ mặt kỳ quái, Chu Tĩnh vội vàng giải thích theo:

 

“Hề tỷ, chuyện của Lý ca chúng đều hiểu, tuy trong lòng thương cảm nhưng tuyệt đối nửa điểm oán hận!

 

Lần giúp đỡ cả căn cứ chúng , chúng dự định nhận cô lão đại!"...

 

Lúc Tô Hề chỉ cảm thấy trán ba vạch đen chảy xuống, đến cả Chu Tĩnh cũng vẻ mặt thuộc gọi là “Hề tỷ" ?

 

Nhìn mấy vẫn còn dính dịch tang thi, rõ ràng là bọn họ còn kịp tắm rửa vội vàng mang đồ tới.

 

Cô thở dài:

 

“Mọi ."

 

Nói xong, liền biệt thự.

 

“Mọi ."

 

Tô Hề tìm một tư thế thoải mái tựa ghế sofa, đôi mắt đào hoa của cô cứ thế mấy đang gò bó mặt.

 

Chỉ là một cái liếc mắt tùy ý, bốn đàn ông to khỏe ngay lập tức cảm thấy sống lưng lạnh toát, một loại ảo giác như rắn độc nhắm .

 

“Nói , các mục đích gì?"

 

Chương 247 Nhận đàn em

 

Giọng của Tô Hề thanh lãnh và nhiệt độ, mang theo áp lực thể vượt qua ập về phía mấy , lúc họ còn dám dối nữa!

 

Ngô Việt đột nhiên nhào tới quỳ xuống chân Tô Hề, giơ tay dùng lực ôm lấy——

 

Cổ chân cô...

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-296.html.]

“Đại tỷ, mạng của trong tay chị , còn thể mục đích gì chứ?

 

chỉ thành thành thật thật theo chị thôi!"

 

Tô Hề:

 

...

 

chịu nổi mà giơ chân đ-á văng , đó tao nhã phủi phủi quần , giọng điệu vô cùng ghét bỏ :

 

“Nếu như sẽ thật với , thực hề trúng độc, đó là hù dọa thôi."

 

“Cái... cái gì, chị hù dọa là ý gì?"

 

Nghe thấy đối phương như , Ngô Việt ngay lập tức ngây !

 

Không chứ chứ, nhầm chứ?

 

Sẽ là như nghĩ đấy chứ?

 

Tô Hề ý tứ trong biểu cảm sợ hãi của đối phương, cô gật đầu:

 

“Anh nghĩ đúng , chính là cái ý mà đang nghĩ trong lòng đấy."

 

“Đại tỷ...

 

ý của chị là, thực trúng độc?

 

rõ ràng chị cho ăn viên thu-ốc mà, còn cả lọ nước giải độc đưa cho nữa..."

 

“À, viên thu-ốc đó là viên thu-ốc bình thường thôi, nước cũng là nước khoáng bình thường."

 

“Hả?"

 

Lần Ngô Việt ngốc luôn , hóa luôn đe dọa, thực đều là lừa !

 

Càng nghĩ càng thấy khổ sở, nhịn thành tiếng:

 

“Đại tỷ, chị... chị thế?

 

tin..."

 

Anh tin thế mà một viên thu-ốc bình thường đe dọa lâu như ...

 

Thấy , Tô Hề từ trong gian lấy một lọ Lục Vị Địa Hoàng Hoàn ném tới mặt .

 

“Anh tự xem , viên thu-ốc ?"

 

Ngô Việt lúng túng dùng hai tay miễn cưỡng bắt lấy lọ thu-ốc, đó vội vàng đổ một viên thu-ốc đặt trong lòng bàn tay quan sát kỹ lưỡng.

 

“Thật sự giống hệt luôn!"

 

Anh thốt lên một tiếng, đó đưa lên miệng nếm thử một miếng, cuối cùng mới mếu máo:

 

“Đại tỷ... chị lừa khổ quá!"

 

Qua trận náo loạn của Ngô Việt, bầu khí vốn dĩ còn chút nghiêm túc ngay lập tức xua tan.

 

Trương Chí Bình vô cùng khinh bỉ Ngô Việt đang quỳ đất, giọng điệu trêu chọc:

 

“Ồ, hóa còn kẻ ngốc mắc bẫy ?"

 

Tiếp đó, khi sang Tô Hề đổi thành vẻ mặt cung kính:

 

“Hề tỷ, hóa chị chính là dùng viên thu-ốc để luôn uy h.i.ế.p Đao ca việc ?

 

Chị thật là quá thông minh !"

 

“Phụt..."

 

Tô Hề nhịn thành tiếng.

 

Bình thường cô sẽ , trừ phi nhịn ...

 

“Trương Chí Bình!

 

Anh ít chế giễu !

 

thừa nhận đây những việc gì, nhưng hiện tại, dự định đầu quân cho Hề tỷ !

 

Cho dù độc d.ư.ợ.c đe dọa, cũng ch.ó cho Hề tỷ!"

 

Nghe thấy em của chế giễu, Chu Tĩnh vội vàng nhe cái miệng rộng thề với Tô Hề:

 

 

Loading...