Chương 228 Bán rẻ sắc tướng
“Được , nhớ kỹ cái của là , chúng thôi.”
Cô cũng sợ đến thời điểm mấu chốt hỏng việc, thế nên mới thèm để ý đến Tô Hề - mà trong mắt cô chỉ hưởng thụ.
“Cạch!”
Lâm Sở Sở mở cửa biệt thự, dẫn đầu bước , đó mới chào hỏi những khác phòng.
Nhìn đồ nội thất mới tinh bên trong, trong lòng cô càng thêm hâm mộ ba phụ nữ Tô Hề.
Rõ ràng nơi là do cô dẫn tới, là cô dốc sức quảng cáo giúp , nhưng duy nhất một là ở trong căn biệt thự .
Cũng chỉ cô , bạn thiết Lý Linh cũng nảy sinh chút hâm mộ xen lẫn ghen ghét với nhóm ...
“Mọi hài lòng với căn phòng ?”
Lâm Sở Sở hỏi .
Ghen tị thì ghen tị, nhưng ngoài mặt vẫn giữ kẽ.
Thấy ai trả lời, Arper đành tiến lên một bước, cứng da đầu tiếp lời trong bầu khí gượng gạo :
“Cô Sở Sở, chúng hài lòng, cảm ơn cô.”
“Không gì ~ Giúp là thấy vui !”
Lâm Sở Sở chớp chớp đôi mắt to Arper, cô thầm nhủ trong lòng:
“Giữ chứ!
Sao vẫn giữ ?”
giúp nhiều như , chẳng lẽ nên giữ ăn một bữa cơm !
Cô dùng ánh mắt đầy mong đợi chằm chằm Arper, hy vọng lời từ miệng .
Tuy nhiên——
“Vậy nếu việc gì nữa, chúng còn một việc riêng cần , hai cô cứ về , chúng hẹn ngày khác gặp ~”
Arper dường như sự mong đợi của đối phương, trực tiếp lệnh đuổi khách.
Nghe lời , Lâm Sở Sở thầm nghiến răng, cô đột nhiên trượt chân, ngã thẳng Arper!
“Á~”
Một tiếng kêu thảng thốt đầy giả tạo vang lên, cô gái trực tiếp nhào ng-ực Arper, hai tay còn siết c.h.ặ.t lấy quần áo ng-ực , khuôn mặt trái xoan nũng nịu tựa , c-ơ th-ể còn cọ quậy liên tục.
Ngay cả khi Arper hề ôm cô , thì lúc trông cũng giống như đang ôm thiếu nữ .
Lâm Sở Sở đỏ mặt từ từ ngẩng đầu lên, để lộ gương mặt yếu đuối mà cô cho là mỹ nhất:
“Xin nha Apollo, em... em cẩn thận trượt ngã...
Cảm ơn đỡ em~”
Cảnh tượng bất ngờ chỉ khiến chính chủ kịp trở tay, mà ngay cả Tô Hề vốn luôn điềm tĩnh khi thấy cảnh cũng chút kinh ngạc.
Cái thao tác gì đây?
Lâm Sở Sở là ăn vạ đấy chứ!
Còn mặt Arper lúc đen như gan lợn, chỉ cảm thấy c-ơ th-ể run lên bần bật, phụ nữ ngừng ngọ nguậy mặt khiến vô cùng phản cảm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-274.html.]
để lộ quá nhiều sơ hở, vẫn nén nhịn sự khó chịu mà đỡ Lâm Sở Sở dậy, đó nhanh ch.óng thu tay .
Không còn sự kiềm chế của phụ nữ, Arper cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
Khoảnh khắc buông bỏ c-ơ th-ể cô , ngón tay Arper còn nhịn mà múa may trung như đang đ-ánh đàn piano, đó lặng lẽ đưa lưng xoa xoa, nội tâm run rẩy:
“Hu hu hu, còn sạch sẽ nữa , một phụ nữ kinh tởm sàm sỡ , c-ơ th-ể bẩn !!!”
“Ừm... cần khách sáo, hai mau rời , đường cẩn thận một chút, đừng để trượt chân nữa.”
Lâm Sở Sở ngờ biểu hiện rõ ràng như mà đàn ông vẫn giữ !
Cái não kiểu gì ?
Một đại mỹ nhân như cô đang chủ động ngã lòng, tại đàn ông phản ứng gì mà còn đuổi ?
Vốn dĩ còn nghĩ thể nhân cơ hội tiếp cận nhiều hơn với những đàn ông ưu tú , dù ngủ với ai cũng , tại tìm trai hơn, ưu tú hơn chứ?
mấy đàn ông , nào cũng cao ngạo lạnh lùng, chỉ Apollo mặt là còn thể chuyện đôi câu.
ngờ, trông thì phong lưu phóng khoáng, kết quả là một cái đầu gỗ!
Nghĩ đến đây, sắc mặt Lâm Sở Sở cũng lắm.
Vừa màn kịch tự biên tự diễn ngã chắc là ai phát hiện nhỉ?
Cảm thấy những khác dường như biểu cảm gì quá lớn, Lâm Sở Sở mới thở phào nhẹ nhõm, bóp giọng nũng nịu:
“Vậy Apollo, em và Linh Nhi đây, nếu việc gì thì nhớ tới tìm em nhé~”
Nói xong, cô còn nháy mắt đưa tình với Arper, dáng vẻ đó như đang :
Anh ơi mau đến đây ~
Cảnh tượng ngượng ngùng khiến Arper thấy khó chịu, thấy những bạn xung quanh một ai giúp , ngược đều lộ vẻ mặt nhịn xem kịch.
Cái nhà nếu thì sớm muộn gì cũng tan rã!
Việc gì cũng để giải quyết!
Arper tức giận hít một thật sâu, bất đắc dĩ chỉ thể tiễn hai cửa:
“Được , nếu việc chúng nhất định sẽ tìm cô, đường cẩn thận.”
“Vâng~ Tạm biệt Apollo và các khác nhé~”
“Mọi việc thì gặp , và Sở Sở đây.”
Hai cô gái khi chào tạm biệt , lúc mới chút cam lòng mà rời khỏi căn biệt thự sắp xếp.
“Rầm!”
Arper dùng lực đóng sầm cửa , dùng cách để biểu lộ tâm trạng mấy của lúc , tuy nhiên những cứ như .
“Arper của chúng đúng là mị lực thật đấy, xem mấy cô gái đó ai nấy thấy là cứ như sói thấy cừu, chỉ hận thể nhào tới ăn thịt luôn!”
Ôn Nhiên phớt lờ ánh mắt của đối phương, híp mắt trêu chọc.
“ , em ngờ phụ nữ bộ tịch đó thích kiểu như Arper.
Mọi thấy lúc nãy hai ôm , mặt cô lộ vẻ thẹn thùng tận hưởng ?
Xem vẫn nhờ Arper thôi, việc là tay thật đấy!”