Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 227

Cập nhật lúc: 2026-02-22 12:46:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thật đúng là vô dụng, các ngươi những chuyện nhà họ Tống ?”

 

Thấy cô em gái bảo bối của sắp nhăn mặt thành một cái bánh bao, Tô Dụ bất đắc dĩ tiến lên phía , giọng lạnh lùng phát từ đôi môi mỏng.

 

Ngay lúc , Hàn Bân từ xa dẫn theo một đội binh lính trực tiếp tới cửa biệt thự nhà họ Tô, bao vây bốn .

 

Hàn Bân hai em nhà họ Tống đang mặt đất đầy thương tích, hai em nhà họ Tô đang một bên đầy sát khí, tâm tư vốn dĩ chút lo lắng lúc cuối cùng cũng buông xuống.

 

“Tô tiểu thư, Tô còn cả Tống , xin hỏi hiện tại các vị là tình huống gì?”

 

Anh đ-ánh là của nhà họ Hạ mà dựa cảm tính chủ quan đồng cảm với bên yếu thế, ngược dùng giọng điệu bình thường để hỏi han diễn biến sự việc.

 

Thấy quân quan đến, Tống Bác còn tưởng là gặp cứu tinh, định mở miệng chuyện thấy Tô Hề dùng giọng điệu vô cùng quen thuộc mở lời:

 

“Hàn đội, tới đây?

 

Anh em nhà họ Tống hiểu dẫn theo một đám chạy tới bao vây cửa nhà , chỉ đ-ập phá cửa lớn nhà mà còn động thủ với chúng , bất đắc dĩ vì tự vệ nên tay dạy dỗ bọn họ một trận, điều vi phạm quy định căn cứ chứ?”

 

Hàn Bân cau c.h.ặ.t lông mày, trầm giọng đáp:

 

“Tô tiểu thư, cô đóng góp trọng đại đối với căn cứ, đến gây rối tự nhiên là vạn , huống hồ cô đây là thuộc về phòng vệ chính đáng, cho dù phá lệ một chút, chúng cũng sẽ nhắm mắt cho qua.”

 

Tống Bác thấy lập tức câm nín, cái miệng đang há của thậm chí còn kịp thốt một chữ nào.

 

“Tống , lời Tô tiểu thư đúng sự thật , ?”

 

Hàn Bân đầu Tống Bác đang đất, lạnh giọng hỏi.

 

Tống Bác tình hình hiện tại bất lợi cho , nếu còn vùng vẫy e rằng sẽ chuốc lấy hậu quả nghiêm trọng hơn, thế là gian nan gật đầu:

 

là vấn đề của , nhưng cũng là kẻ tâm lợi dụng, hơn nữa cũng là vì nghĩ cho quảng đại nhân dân, thực sự xin .”

 

Tô Hề nhướn mày , hiện tại cô ngược chút nhận cao , ngờ thể trong thời gian ngắn nhanh ch.óng đẩy trách nhiệm ngoài một nửa, một lời thể coi là kín kẽ vô cùng.

 

“Ừm, như , mời Tống theo chúng một chuyến.”

 

Nói xong, Hàn Bân còn đầu Tống Hi Nguyệt đang hôn mê bất tỉnh ở một bên, đó thêm một câu:

 

“Tống tiểu thư chúng sẽ phụ trách đưa cô an đến phòng y tế, yên tâm .”

 

Tống Bác bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần thể rời xa Tô Hề và Tô Dụ - hai con quỷ dữ , đưa thì đưa thôi, dù cũng hơn là ở đây chịu đựng đe dọa tính mạng.

 

“Tô tiểu thư, vô cùng xin đến muộn, bên chúng xin phép áp giải hai bọn họ .”

 

Nhìn vẻ mặt đầy áy náy của đối phương, Tô Hề lộ một nụ thiện:

 

“Hàn đội, thể đến vui .

 

mà... thực một câu, nên ?”

 

“Tô tiểu thư, cô cứ .”

 

“Anh... mạt thế, lòng trung thành của là dành cho nhân dân, căn cứ là những vị đại lão cao tầng ?

 

Hôm nay xảy chuyện như , chứng tỏ là ngầm cho phép.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-227.html.]

 

Lần tuy rằng giải quyết xong, nhưng thì ?

 

Hiện tại tại căn cứ , còn cần thiết theo mệnh lệnh của bọn họ ?”

 

Một tràng câu hỏi của Tô Hề khiến Hàn Bân ngẩn , đây qua một chuyện của các vị cao tầng, bao gồm cả khu đèn đỏ và chợ đen, đây cũng từng phản đối, đáng tiếc sức lực của một rốt cuộc cũng hạn.

 

Theo thấy, ít nhất hiện tại tính mạng của phần lớn trong căn cứ đảm bảo, mạnh hơn nhiều so với việc lưu lạc bên ngoài nơi nương tựa, nhưng hiện tại...

 

Trong ánh mắt của Hàn Bân lộ một tia bàng hoàng, sang Tô Hề:

 

“Tô tiểu thư, ý của cô là...?”

 

ý gì cả, chỉ cảm thấy, thể tạo phúc cho nhân loại, nên là những nhà lãnh đạo ưu tú.”

 

Tô Hề vẫn giữ nụ đó, lời như một viên đ-á nhỏ lập tức rơi lòng Hàn Bân, khuấy động ngàn tầng sóng.

 

Là một quân nhân, niềm kiêu hãnh, sứ mệnh và chức trách của riêng , bao giờ sợ hy sinh, cũng coi trọng tính mạng của chính .

 

hiện tại, một câu , khiến đầu tiên trầm mặc...

 

Trong lúc suy tư, hai đột nhiên một giọng từ xa cắt ngang.

 

“Ái chà đây chẳng là Hàn đội trưởng , ở đây ?”

 

Một đàn ông mặc đồng phục, gương mặt chữ điền tiêu chuẩn, tuổi chừng ba mươi lăm đang bước từ phía xa tới, phía còn theo một đội ngũ.

 

Hàn Bân theo âm thanh, ánh mắt tối :

 

“Tống đội trưởng, lâu gặp, hôm nay đến đây để xử lý chút chuyện ẩu đả trong căn cứ.”

 

Người tới tên là Tống Kim, quân hàm tuy kém Hàn Bân một cấp, nhưng vì dựa nhà họ Hạ nên địa vị của hai cũng coi như ngang hàng.

 

Người chính là chú của hai em nhà họ Tống, cần nghĩ cũng chắc chắn là nhận tin tức nên đến cứu viện.

 

Tống Bác thấy quen tới, vội vàng từ đất bò dậy ôm lấy cánh tay Tống Kim, là một đại nam nhân mà hai mắt ngừng rơi nước mắt, lóc t.h.ả.m thiết:

 

“Chú ơi, chú cuối cùng cũng đến cứu cháu ...

 

Hu hu hu, tiểu , tiểu nó...”

 

Ai ngờ Tống Kim liếc Tống Hi Nguyệt đang sấp đất gì, dùng giọng nghiêm khắc lớn tiếng quát tháo Tống Bác:

 

“Cháu đúng là não, lợi dụng chạy đến gây chuyện, quy củ của căn cứ là quên sạch ?”

 

“Cháu... cháu...”

 

Tống Bác thấy ngay cả chú ruột của cũng giúp ngoài mắng , liền cúi đầu dám thêm lời nào.

 

Tô Hề hai mặt kẻ xướng họa, trong lòng khỏi thấy buồn , ý đồ cũng quá rõ ràng .

 

Quả nhiên, Tống Kim tiếp theo liền thẳng chủ đề chính:

 

cũng vòng vo tam quốc nữa mà thẳng luôn, Tống Bác và Tống Hi Nguyệt xin phép đưa , mong Hàn đội thông cảm cho.”

 

 

Loading...