“Tô Hề!
Cô cố tình đúng ?
Cô cố tình nhắm , cố tình thiết kế cái hố chờ nhảy , cô hổ ?"
Nhìn Diệp Tư Vũ đột nhiên sụp đổ, Tô Hề nhịn mà “phì" một tiếng miệng, đó cô chớp chớp đôi mắt mọng nước, cái miệng nhỏ trề , :
“Em gái, em thể chị như thế chứ?
Chị tất nhiên em cố ý tiểu tam, cũng cố ý tìm bôi nhọ nhà , em thành kiến với chị, chị hiểu em cũng trách em, nếu em mắng chị mà thể hết giận, em cứ mắng , chị đây."
Diệp Tư Vũ thấy bộ dạng của Tô Hề, tức đến mức phát điên, tâm hồn sụp đổ, đầu tiên cô hóa kẻ giả vờ yếu đuối đáng ghét đến thế!
“Cô thể bớt xanh , tiện nhân cô giả vờ cái gì chứ!
Những đàn ông chứ cô tưởng cũng ?"
Cô còn màng đến việc duy trì hình tượng dịu dàng gì nữa, bản hiện tại chỉ mắng c.h.ử.i con đàn bà bộ tịch một trận cho hả !
Tô Hề nở một nụ rạng rỡ, giọng nũng nịu mang theo sự vui vẻ chút che giấu:
“Sao cáu kỉnh thế?
Chẳng đều là học từ em gái Tư Vũ ~ Ồ đúng , sợi dây chuyền cổ tay em cũng trả luôn cho chị , chị thấy em còn mang theo đồ của Tô gia chúng chị, chị thà vứt , cũng cho em."
Quả nhiên đối phó với xanh, chỉ thể dùng ma thuật đ-ánh bại ma thuật!
Đi con đường của bạch liên hoa, khiến bạch liên hoa còn đường mà !
Cảm giác quả thực quá sướng, tâm trạng Tô Hề lúc vô cùng .
Diệp Tư Vũ trợn tròn mắt, chút chột sang Thương Việt Trạch bên cạnh.
Sao quanh quẩn , cả buổi trời con đàn bà về chủ đề sợi dây chuyền !
“Cô đang gì hiểu, sợi dây chuyền rõ ràng là tự mua, Tô Hề, cô bớt vu oan cho !"
Cô bỏ hai chữ “chị gái" ghê tởm thường trực môi, lúc màng đến tình chị em sâu nặng gì nữa, chỉ nhanh ch.óng thoát khỏi nơi .
Thiếu nữ thong dong liếc đối phương một cái, chơi đủ , Tô Hề hiện tại cũng giả vờ nữa, giọng cô thanh lãnh:
“Diệp Tư Vũ, phát hiện cô chỉ thích tranh giành những thứ khác cần, mà còn đặc biệt thích chiếm đoạt những vật phẩm vốn dĩ thuộc về .
Cô xưa nay dịu dàng nhất, rộng lượng nhất , bây giờ giống như một mụ đàn bà chanh chua đang c.h.ử.i đổng ngoài đường thế ?"
Không đợi Diệp Tư Vũ mở miệng, Thương Việt Trạch nhanh hơn cô một bước lên tiếng, ánh mắt phức tạp về phía Tô Hề:
“Cô Tô, cô... cô một sợi dây chuyền giống hệt như thế đ-ánh mất hồi nhỏ đúng ?"
Chương 180 Lời xin muộn màng
Tô Hề Thương Việt Trạch với vẻ mặt đầy khó hiểu, cô ấn tượng gì với gã đàn ông .
“Có , thì liên quan gì đến ?
Sao thế, chẳng lẽ Thương định mỹ nhân mặt, bảo đừng lấy đồ thuộc về ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-217.html.]
Thấy Tô Hề hiểu lầm ý , Thương Việt Trạch vội vàng giải thích với giọng điệu lo lắng:
“Cô Tô, cô hiểu lầm ý , mặt cho ai cả, chỉ đơn thuần liệu cô từng một sợi dây chuyền y hệt , nếu nó thực sự là của cô, sẵn lòng Tư Vũ quyết định, trả nguyên chủ!"
Hửm?
Thương Việt Trạch hôm nay uống nhầm thu-ốc gì , mà hề buông lời mỉa mai, ngược còn lớn tiếng giúp lấy đồ.
Mờ ám, trong chuyện tuyệt đối mờ ám!
Dù hai cũng từng cùng nhiệm vụ, sự đặc biệt và tình cảm của gã đàn ông dành cho Diệp Tư Vũ, tinh ý chỉ cần qua là thấy ngay.
Bình thường đều bảo vệ cô kỹ, hôm nay khác thường, ngược ý giúp đỡ ?
Tô Hề nhíu mày, cô cảm thấy gã đàn ông thâm độc mặt tuyệt đối đang đào một cái hố sâu chờ nhảy !
“Anh Thương cần nghi ngờ vu khống Diệp Tư Vũ, sợi dây chuyền thực sự là do tặng.
Nếu bằng chứng, thì hiện tại lấy , vì một sợi y hệt khác rơi ở chỗ khác từ khi còn nhỏ ."
Lúc lòng Thương Việt Trạch tràn đầy kích động, sợ thiếu nữ mặt hoảng sợ, nên cố gắng giữ giọng điệu bình thản, dịu dàng :
“Cô Tô, cô từng cứu một bé năm tám chín tuổi, đó cõng đến bệnh viện ?"
Mặc dù trong lòng đầy nghi hoặc, nhưng Tô Hề vẫn nghiêm túc hồi tưởng một hồi, đó gật đầu trả lời:
“Lúc đó học về, quả thực thấy một bé ngã đường, đưa đến bệnh viện đó mới bệnh tim bẩm sinh, phát bệnh đột ngột đường, nếu phát hiện muộn một chút lẽ qua khỏi , hỏi cái gì?"
Thương Việt Trạch trả lời Tô Hề ngay, mà nắm lấy cánh tay Diệp Tư Vũ, tháo sợi dây chuyền cổ tay cô nắm trong tay:
“Có cô rơi sợi dây chuyền y hệt ở bệnh viện ?"
Thực đến đây, Tô Hề lờ mờ chút suy đoán, thế là đôi môi đỏ khẽ mở:
“Chuyện xảy lâu như , nhớ rõ ?
Anh hỏi gì thì cứ hỏi thẳng, đừng vòng vo tam quốc."
“ chính là bé cứu đó!
Khi tỉnh phát hiện cứu thấy nữa, chỉ để một sợi dây chuyền y hệt như thế ở đầu giường!"
Thương Việt Trạch rõ ràng là cảm xúc chút kích động, lao lên nắm c.h.ặ.t lấy vai Tô Hề, đôi mắt định thần đối phương:
“Sợi dây chuyền đó là do cô đ-ánh rơi đúng , mà nhận nhầm thành Diệp Tư Vũ?
, dái tai...
ở dái tai trái của cô chắc chắn một nốt ruồi nhỏ!"
Nói đoạn, mà định rướn tới để kiểm tra.
Do lúc đầu Diệp Tư Vũ sợi dây chuyền giống hệt và chính xác màu sắc bộ quần áo cô mặc, hơn nữa con gái thường đeo đủ loại khuyên tai, tự tiện kiểm tra cũng tiện, nên nghĩ nhiều.
Thậm chí nhiều khi nhớ chuyện hồi nhỏ đó, đối phương đều rõ nhiều chi tiết, cũng chỉ cho là thời gian quá lâu, ký ức mờ nhạt mà bỏ qua sự bất thường.
bây giờ, cuối cùng hiểu , hóa cứu căn bản Diệp Tư Vũ!"