Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 196

Cập nhật lúc: 2026-02-22 12:45:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Không , nhân phẩm của còn xem xét , nhất định kiểm tra thật kỹ.”

 

Tô Hề nhịn nhéo đùi Thu Đồng một cái, cô chu môi lời hăm dọa:

 

“Đồng Đồng mà còn bậy nữa là tớ thèm để ý đến nữa !"

 

Chỉ là giọng của cô mềm mại nũng nịu, chút uy h.i.ế.p nào.

 

Tuy nhiên Thu Đồng hưởng thụ chiêu :

 

“Được , tớ sai Hề Hề, tớ nữa là chứ gì!"

 

“Nào nào nào, ăn cái , nếm thử tay nghề của bác xem thế nào?"

 

Miêu Lâm Na nhiệt tình gắp một miếng thịt cho Mục Vũ Thần.

 

“Vị ngon ạ, còn thơm hơn cả những món ăn ở khách sạn năm cháu từng ăn đây."

 

Mục Vũ Thần nếm một ngụm trả lời vô cùng nghiêm túc.

 

“Ái chà, Tiểu Thần thật khéo , nếu cháu thích thì thể thường xuyên đến nhà chơi."

 

Tô Hề:

 

...

 

Chương 162 Hóa là bảo vật

 

Nhìn cha với vẻ mặt như đang xem xét con rể, Tô Hề lập tức cảm thấy trán ba vạch đen hiện lên.

 

Họ rõ ràng chỉ là bạn bè bình thường, tự nhiên phong cách trở nên sai sai thế ?

 

Bữa cơm khiến Tô Hề cảm thấy như đống lửa, cuối cùng cũng chờ đến lúc kết thúc, thấy còn kéo trò chuyện, cô vội vàng tiến lên nắm lấy cánh tay Mục Vũ Thần.

 

“Mẹ, Mục Vũ Thần là đội trưởng, bình thường việc cũng bận lắm, hôm nay đột nhiên giữ lỡ mất nửa ngày ."

 

Tô Hề híp mắt, ngón tay cấu cánh tay của đàn ông, ý cảnh cáo trong đó vô cùng nồng đậm.

 

“Ra là , thế A Thần cháu chắc chắn thêm lát nữa ?"

 

Miêu Lâm Na dường như cảm thấy tiếc nuối.

 

Cảm nhận phần thịt mềm cánh tay đang một bàn tay nhỏ nhắn nhéo, Mục Vũ Thần nhịn bật thành tiếng:

 

“Dạ thôi thưa bác, cháu quả thực còn nhiều việc xử lý, hẹn hôm khác cháu đến thăm ạ."

 

Nghe thấy lời , Tô Hề mới thở phào nhẹ nhõm, cô vội vàng nửa đẩy hình đàn ông với :

 

“Vậy ơi, con tiễn nhé~"

 

Sau khi hai khỏi cửa lớn, Tô Hề lập tức buông bàn tay nhỏ đang nắm lấy đàn ông , đôi môi đỏ mọng khẽ mở:

 

“Cái đó, nhà đều khá nhiệt tình, hôm nay đừng để bụng nhé."

 

“Ừ mà, hai ngày nữa căn cứ một buổi đấu giá, nếu em thấy hứng thú thể tìm giúp em lấy một tấm vé, đây, hẹn gặp ."

 

Mục Vũ Thần khẽ một tiếng, tay trái vô cùng tự nhiên xoa nhẹ lên đỉnh đầu Tô Hề, ánh mắt kinh ngạc của đối phương mà rời .

 

Cho đến khi bóng dáng đối phương biến mất, Tô Hề mới phản ứng , tên nhóc Mục Vũ Thần thế mà dám ăn đậu hũ của !?

 

Cô hậm hực đóng sầm cửa lớn trở về phòng , đó tiến gian lâu quan tâm đến.

 

“Hu hu hu, chủ nhân em nhớ ch-ết mất!"

 

Một giọng trẻ con truyền đến, Tô Hề mới vẫn kịp phản ứng, một vật mập mạp dán c.h.ặ.t mặt.

 

Không cần nghĩ cũng mập như ngoại trừ Phượng Loan thì chẳng còn ai khác.

 

Cô dùng sức gỡ vật màu hồng đang dính mặt xuống, ngón trỏ và ngón cái bóp lấy cái cổ nhỏ của nó:

 

“A Loan, em chị ngạt ch-ết ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-196.html.]

 

Phượng Loan m-ông mọc một ít lông đ-ập đ-ập đôi cánh nhỏ vật lộn bay xuống đất, đôi mắt đẫm lệ nũng với Tô Hề:

 

“Chủ nhân, nhiều ngày đây, chúng em đều nhớ lắm."

 

Nói xong, liền một đám động thực vật từ xa hùng hổ chạy tới.

 

“Chủ nhân đến !"

 

Trong thần thức của Tô Hề đột nhiên xuất hiện thêm mấy luồng âm thanh khác , cô đàn sói chạy tới từ xa và cây hoa Forget-me-not đang ngập trong đàn sói, khóe miệng giật giật một cái.

 

Sao mới mấy ngày gặp, đám sói biến dị và mấy con sói con dường như lớn thêm ?

 

Phượng Loan đắc ý hất hàm khoe công với Tô Hề:

 

“Chủ nhân, xem em quản lý bọn chúng trật tự, ngay cả tên em cũng đặt xong cho bọn chúng !"

 

Nói xong, nó đưa đôi cánh nhỏ chỉ hai con sói đầu đàn:

 

“Hai đứa nó tên là Đại Hắc và Đại Bạch."

 

Bởi vì đầu con sói cái một chùm lông trắng, còn con sói đực thì bộ lông đen mượt, vì Phượng Loan mới đặt tên như .

 

Tô Hề thấy khoảnh khắc A Loan gọi tên, trong mắt hai con sói đầu đàn lóe lên một tia khinh bỉ, nhịn bật thành tiếng:

 

“Vậy sáu con còn thì ?"

 

“Chúng nó lượt tên là Hắc Nhất, Hắc Nhị, Hắc Tam, Hắc Tứ, Bạch Ngũ và Tiểu Lục."

 

“Phụt..."

 

Phượng Loan thấy nụ của chủ nhân còn tưởng rằng cô hài lòng, thế là nó vô cùng đắc ý khoe khoang:

 

“Chủ nhân em lợi hại chứ!"

 

“Bạch Ngũ thì chị còn hiểu , một con tên là Tiểu Lục?"

 

Tô Hề xuống lấy tay chọc chọc đầu chim nhỏ của Phượng Loan.

 

“Bởi vì Tiểu Lục là con sói con nhỏ tuổi nhất mà, nếu mà đặt tên giống những con sói khác thì chẳng phân biệt ?"

 

Phượng Loan trả lời một cách hiển nhiên.

 

“Ừm... tên , thích là ."

 

Tô Hề móc từ trong túi áo mấy túi tinh thể đưa cho chúng thú:

 

“Những tinh thể các em cầm lấy mà tu luyện cho , chị sẽ tìm cho mỗi con một bạn đồng hành phù hợp."

 

“Chủ nhân là cần chúng em nữa ?"

 

Đại Bạch chút tủi về phía Tô Hề.

 

“Sao thể chứ, các em ở đây mãi mãi, chỉ là chị còn một bạn chừng sẽ cần đến các em, cho nên lúc đó cho các em quen một chút~"

 

Thiếu nữ nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông sói mềm mượt của Đại Bạch tiếp:

 

“Bây giờ chị việc bận, các em cũng lo tu luyện ."

 

“Gâu gâu~ Vâng thưa chủ nhân!"

 

“Chủ nhân em giỏi như , thể thưởng cho em linh quả ăn ?"

 

Phượng Loan mở to đôi mắt tròn xoe chạy lon ton đến hỏi.

 

“Được~ Chia cho A Vong và Đại Bạch bọn chúng mỗi đứa vài quả ăn nữa."

 

“Rõ thưa chủ nhân!"

 

Phượng Loan học từ , đôi cánh nhỏ còn giơ lên chào một cách vô cùng hài hước, đó gọi cả đám linh thú chạy đến cây linh quả hái quả.

 

 

Loading...