Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 195

Cập nhật lúc: 2026-02-22 12:45:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cô ngượng ngùng ho khan hai tiếng, định thông qua việc vuốt tóc, chỉnh sửa quần áo để tự nhiên buông bàn tay đang nắm của hai , nhưng bất lực nhận dù cô lắc thế nào cũng rời !”

 

Vốn dĩ chỉ vì mắng sảng khoái quá nên tiện tay kéo bên cạnh một cái, ai ngờ biến thành mười ngón tay đan c.h.ặ.t một cách kỳ quái!

 

Tô Hề càng nghĩ càng thấy ngượng ngùng, lúc cô chỉ cảm thấy bàn tay của như đang phát nóng, nhưng tiện mở miệng bảo buông tay, nếu thì trông vẻ ...

 

Cô lén lút liếc góc nghiêng trai của Mục Vũ Thần, thấy đối phương như chuyện gì xảy , mắt thẳng về phía .

 

Chẳng lẽ chỉ một ở đây bộ tịch?

 

Người thực căn bản để ý thấy hai đang nắm tay ?

 

Tô Hề, mà chỉ EQ ở cả hai đời đều là âm, thấy khóe miệng nhếch lên của Mục Vũ Thần, nếu là khác thì thể thấy rõ ràng, hiện tại tâm trạng đang vui vẻ.

 

Hai cứ như , một trong lòng lúng túng khó xử nhưng ngoài mặt cố tỏ bình thản, một trong lòng vui sướng nhưng ngoài mặt để lộ, cùng trải qua một buổi sáng hài hòa đến lạ kỳ.

 

“Thời gian còn sớm nữa, chắc nấu cơm xong đợi chúng , là chúng về nhà ăn cơm nhé?"

 

Giọng của thiếu nữ trầm thấp mềm mại, vô cùng đáng yêu.

 

“Được."

 

Mục Vũ Thần nghiêng mặt xuống Tô Hề, cuối giọng còn mang theo một chút ý .

 

Nhìn bàn tay nắm c.h.ặ.t của hai , lúc sắp về đến nhà, Tô Hề cuối cùng cũng nghĩ một cách ngượng ngùng tự nhiên!

 

Cô đột nhiên dừng với Mục Vũ Thần:

 

“Anh đợi chút, buộc dây giày!"

 

Nói xong, cô cúi xuống giả vờ dây giày tuột để buộc .

 

Cách quả thật tác dụng, một một xổm, tay của hai tự nhiên buông .

 

Tô Hề thở phào nhẹ nhõm, cảm nhận ấm trong lòng bàn tay, ngoài mặt cô vô cùng bình tĩnh :

 

“Xong , chúng thôi, chắc đang đợi sốt ruột ."

 

Mục Vũ Thần cũng vạch trần tâm tư nhỏ nhặt của thiếu nữ, mà dịu dàng đáp :

 

“Ừm, thôi."

 

Một khắc ...

 

“Mẹ, con về , hôm nay món gì ngon thế ạ?"

 

Tô Hề về đến nhà lộ nguyên hình chạy đến bàn ăn hỏi han.

 

“Thịt heo luộc cay, gà chảy nước miếng, địa tam tiên... con tự xem , vẫn xong , con gọi Tiểu Dụ và ."

 

Miêu Lâm Na cầm xẻng thò đầu từ phòng bếp, khi thấy Mục Vũ Thần còn híp mắt thêm một câu:

 

“Tiểu Thần, cháu cứ ở phòng khách một lát, cơm xong ngay đây!"

 

“Vâng ạ~" Tô Hề hét lớn một tiếng, đó sang Mục Vũ Thần:

 

“Anh cứ tự nhiên , gọi xuống."

 

Người xuống đầu tiên là trai của Tô Hề - Tô Dụ, mặc một bộ đồ giản dị, khí chất lạnh lùng đến phòng khách.

 

Khoảnh khắc thấy Mục Vũ Thần, đôi mắt đào hoa đẽ nheo .

 

“Cậu là Mục ?

 

Cảm ơn đây cứu em gái một mạng, gia đình chúng giỏi ăn , việc gì thể trực tiếp tìm ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-195.html.]

Mục Vũ Thần hiểu ý tứ trong lời của , chính là bảo việc gì thì đừng tìm Tô Hề, việc thì trực tiếp tìm trai , vì vô cùng khách khí trả lời:

 

“Anh Dụ khách khí ."

 

Tô Dụ đẩy đẩy gọng kính bạc, thầm nghĩ ai là của , gọi thiết thế!

 

Có chút thuộc tính “cuồng em gái", thấy bất kỳ sinh vật giống đực nào tiếp cận em gái đều lộ sắc mặt , Tiêu Cảnh đây là , Mục Vũ Thần hiện giờ ngoại trừ ấn tượng ban đầu hơn một chút thì những cái khác cũng gì khác biệt.

 

Theo thấy, em gái cứ việc xinh một , trai bảo vệ là đủ, những đàn ông khác đều tránh hết , đừng hòng đến lừa gạt đứa em gái đáng yêu của .

 

“Không khách khí, cứ ."

 

Tô Dụ khẽ gật đầu, đó sang một bên xuống bắt đầu tỏa khí lạnh.

 

Lúc Tô Hề và Thu Đồng đùa giỡn xuống thì thấy cảnh tượng như :

 

“Hai đàn ông phong cách khác , vẻ ngoài điển trai, mỗi một chiếc ghế sofa đối diện , nhưng đều vô cảm thẩn thờ trong phòng khách...”

 

Cả phòng khách vô cùng yên tĩnh, ai một lời nào, bầu khí phần quái dị...

 

“Hề Hề em xuống , mau qua chuẩn ăn cơm."

 

Nhìn thấy em gái xuống, mặt Tô Dụ lúc mới lộ một nụ .

 

Để phá vỡ bầu khí ngượng ngùng , đôi mắt tinh tú long lanh của Tô Hề khẽ chuyển động:

 

“Anh, thật là, khách đến nhà mà cũng rót chén nước cho uống, cứ đực đó ?"

 

Nói xong câu , Mục Vũ Thần rõ ràng cảm nhận đang vụn băng bay tới, Tô Dụ vẫn đang tỏa khí lạnh, vội vàng hòa giải.

 

“Không khát, Dụ lúc nãy hỏi ."

 

“Ra là , hai mau qua , lát nữa Thiên Hữu và Cẩn Viễn sẽ đến ngay, chúng chuẩn khai tiệc thôi!"

 

Vừa nhắc đến thức ăn, cả Tô Hề như bừng sáng hẳn lên.

 

——

 

Sau khi đông đủ, Miêu Lâm Na bưng bát canh cuối cùng lên bàn ăn, lúc mới cởi tạp dề xuống.

 

Tô Sùng Nghiệp thậm chí còn vui vẻ rót cho mấy ly r-ượu trắng, ông híp mắt :

 

“Hôm nay khách đến thăm nhà, là quý nhân cứu Hề Hề, chúng tiếp đãi Tiểu Thần thật , nào, chúng cạn một ly!"

 

Hửm?

 

Cách xưng hô dường như gì đó đúng!

 

Tô Hề trong lòng thắc mắc:

 

“Từ khi nào mà ngay cả ba cũng gọi Mục Vũ Thần thiết như ?”

 

“Bác trai bác khách khí quá, chỉ là tiện tay mà thôi."

 

Câu trả lời vô cùng khiêm tốn của Mục Vũ Thần càng khiến hai lớn tuổi thêm yêu mến.

 

đúng , Miêu ba Tô, hai , Mục cứu Hề Hề của chúng những hai đấy, duyên phận lớn lắm!"

 

Thu Đồng nhớ cuộc trò chuyện lúc của hai , nhịn lên tiếng trêu chọc.

 

“Cái gì!

 

Hề Hề thế mà lén lút quen từ ?"

 

Tô Dụ thấy lời , tức đến mức suýt lật bàn, thầm nghĩ hóa tên nhóc sớm ý đồ với em gái !

 

 

Loading...