“Cảm ơn sự thông cảm của em, vẫn là em dịu dàng nhất..."
Nhìn ánh mắt áy náy của đối phương, trong lòng Diệp Tư Vũ giống như vẻ ngoài quan tâm như , lúc cô hận đến mức lột da rút xương Tô Hề .
Mà lúc Tô Hề nhíu mày tức giận :
“Anh , tiêu nhiều tinh thể như chỉ để lấy vị trí thứ nhất ?"
Nào ngờ trong đôi mắt thâm thúy của Mục Vũ Thần chứa đầy sự nuông chiều:
“ để cô so sánh thấp hơn, vả ... như thì thể nhảy riêng một bản ."
“Thình thịch... thình thịch..."
Tô Hề cảm thấy tim đột nhiên đ-ập nhanh hơn, cô chút tức giận chút vui mừng, cảm xúc khó hiểu quẩn quanh trong lòng.
“ cảm thấy mệt , nợ , ... hôm khác sẽ trả bản khiêu vũ ..."
Nói xong, cô còn giả vờ giả vịt ngáp một cái, chạy trốn khỏi bàn tay đàn ông, chạy khỏi cửa hội trường.
Nhìn bóng dáng thiếu nữ chạy xa, khóe môi Mục Vũ Thần lộ một nụ mà khác dễ dàng nhận , khiến đường nét góc cạnh rõ ràng trở nên mềm mại hơn nhiều.
Anh giơ tay sờ lên cằm , nơi đó dường như vẫn còn lưu ấm từ môi thiếu nữ, lòng bàn tay chút trống trải, trong lòng thầm nhủ:
“Vẫn thể quá vội vàng...”
Chương 157 Đến thăm
Đêm .
Sau khi chạy đến nơi cách xa hội trường, lúc Tô Hề mới chút thở hổ hển dừng bước, ôm lấy trái tim đang đ-ập nhanh vì vận động mạnh của .
Cô đ-á hòn sỏi bên đường than phiền, Mục Vũ Thần gã tối nay , thỉnh thoảng “lên cơn", hại cả buổi tối cứ liên tục bêu .
Nếu nể mặt đàn ông là ân nhân cứu mạng của , cô nhất định đ-ánh tên một ngàn tám trăm !
Gió đêm se lạnh thổi bay những lọn tóc mai bên tai thiếu nữ, mang theo chút lạnh, cũng thổi tan bầu khí nồng nàn trong căn phòng , khiến cô vốn dĩ đang ở trong căn phòng ấm áp khỏi rùng một cái.
Tô Hề vận khởi linh khí bao bọc lấy bản , một nửa mới phát hiện ...
Phần thưởng thắng cuộc ngày hôm nay cô vẫn lấy!
Vừa định xoay , nghĩ đến Mục Vũ Thần lẽ vẫn còn ở trong hội trường .
(ノへ ̄、) Thôi bỏ ... chỉ là chút xíu phần thưởng mà thôi, hôm khác lấy !
Tô Hề bày khuôn mặt nhỏ đưa đám, thèm đầu , chạy một mạch về căn hộ như bay.
“Mẹ, con về ."
“Hề Hề về , bữa tiệc hôm nay tham gia thế nào?"
Về đến nhà, Miêu Lâm Na cầm một ly sữa nóng đun sẵn đưa cho Tô Hề hỏi thăm.
“Ực ực..."
Tô Hề đang chạy chút hụt , uống một hết cả ly lớn xuống sofa:
“Mẹ, bữa tiệc đó là những hạng gì , con tuyệt đối sẽ tham gia thứ hai nữa."
“Chao ôi uống chậm thôi, cái đứa nhỏ ai tranh với con , con xem tối nay ?"
Miêu Lâm Na vỗ vỗ lưng Tô Hề, nhận lấy cái ly đặt lên bàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-190.html.]
Tô Hề kể đơn giản những chuyện xảy ở bữa tiệc cho Tô mẫu , đương nhiên, cô tự nhiên lược bỏ đoạn khiêu vũ cùng Mục Vũ Thần.
“Con thấy căn cứ thích hợp để cư trú lâu dài, những tầng lớp cao cấp ở đây đều quá tự phụ, thậm chí bao gồm cả nhà của bọn họ đều cảm giác cao cao tại thượng, chừng lúc nào đó sẽ bán cư dân bất cứ lúc nào."
“Trong mạt thế gì nơi nào an , địa bàn của , ngoài mảnh đất nhỏ của riêng , những khác đều thể dựa dẫm ."
Tô Dụ đang một bên nghịch quạt đột nhiên lên tiếng.
“Ở mái hiên của , chịu sự khống chế là chuyện bình thường thể bình thường hơn, nhưng chúng cũng chẳng gì sợ cả."
Trải qua vài tháng mạt thế rửa lễ, Miêu Lâm Na cũng sớm còn là sẽ vì vài câu của khác mà d.a.o động như lúc đầu nữa.
“Vâng, lý, chúng cứ từ từ thôi, con mệt , về phòng nghỉ ngơi đây, cũng ngủ sớm ạ."
Tô Hề chào tạm biệt hai trở về phòng ngủ của .
Nằm giường, trong lòng chút suy tư:
“Địa bàn của riêng ...”
Nghĩ nghĩ , cô liền chìm giấc ngủ.
Mặc dù tu tiên thể cần ngủ trong thời gian dài, nhưng Tô Hề vẫn giữ thói quen đây, dù c-ơ th-ể cần thiết, cô vẫn ngủ một lát ban đêm, nếu luôn cảm thấy thiếu vắng thứ gì đó.
Ngày hôm , Tô Hề đột nhiên mở bừng đôi mắt, cô dậy giường, ôm lấy trái tim đang đ-ập nhanh của , chút thẫn thờ.
Hóa là mơ ...
Đã lâu mơ, đêm qua cô mơ...
Hơn nữa mơ thấy là Mục Vũ Thần!
Có lẽ là do sự tiếp xúc mật của hai ở bữa tiệc hôm qua, hoặc lẽ là do cảm giác hổ khi cẩn thận hôn lên da thịt đàn ông, tóm là... cô mơ thấy đàn ông ôm khiêu vũ !
Tô Hề khẽ lắc đầu, chỉ là một đàn ông thôi mà, đến mức khiến loạn nhịp.
Cô ngủ dậy đến nhà ăn bắt đầu ăn bữa sáng, nhưng khi đang ăn một nửa thì tiếng gõ cửa vang lên.
“Cộc cộc..."
Tô Hề ngậm miếng bánh mì bữa sáng chạy mở cửa:
“Ai đấy!"
“Là ."
Vừa mở cửa , một giọng quen thuộc truyền đến từ đỉnh đầu.
Nhìn Mục Vũ Thần mặt bộ vest, mặc một bộ quần áo thường ngày sạch sẽ, cái miệng nhỏ đang ngậm bánh mì của Tô Hề cẩn thận suýt chút nữa c.ắ.n lưỡi.
“Anh... sống ở đây?"
Cô cầm miếng bánh mì trong miệng lên tay, nghĩ đến giấc mơ mới trải qua tối qua, chút thầm ngượng ngùng hỏi.
“Hỏi thăm khác đấy, , cô hy vọng đến ?"
Có lẽ là do mới ngủ dậy buổi sáng, giọng của Mục Vũ Thần chút lười biếng, mang theo những hạt bụi mùa hè dần tỉnh giấc trong buổi sớm mai, cùng hòa màng nhĩ của cô.
“Không , tuyệt đối !
Anh đến sớm như là chuyện gì ?"
Tô Hề nâng tay c.ắ.n một miếng bánh mì với vẻ mặt nghiêm túc, suýt chút nữa là giơ tay thề .