Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 175

Cập nhật lúc: 2026-02-22 12:38:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cô ghét nhất là những kẻ coi trọng chút thức ăn nào.”

 

Kiếp , cô từng vì một miếng bánh mì, một ngụm nước, thậm chí ngay cả thức ăn rơi trong bùn đất cô cũng thể ăn .

 

thấy vô áo đủ che , cơm đủ no lòng, chỉ vì một mẩu bánh bao nhỏ mà đ-ánh nh-au sứt đầu mẻ trán.

 

thấy bao nhiêu , lẽ chỉ cần cho họ một miếng ăn, họ thể sống tiếp, nhưng chỉ vì miếng ăn đó mà họ ch-ết đói một cách tức tưởi.

 

Mà những kẻ sống ở khu nhà giàu mặt , sống cuộc sống rừng r-ượu thịt như mạt thế, chỉ vì sinh ngậm thìa vàng nên hưởng thụ những thứ mà khác cả đời cũng .

 

Bản bao giờ đố kỵ với những , dù đầu t.h.a.i cũng là một loại vận khí.

 

điều duy nhất khiến cô buồn nôn là hạng , rõ ràng là một kẻ phế vật, chẳng nên trò trống gì, cứ lãng phí những thức ăn quý giá , còn coi thường những ăn mặc bình thường, vận khí thức tỉnh dị năng như những dân thường.

 

Thật sự là kinh tởm đến cực điểm.

 

Tống Vân ánh mắt lạnh lẽo của Tô Hề, dường như nếu theo thì sẽ đối phương g-iết ch-ết!

 

Nghĩ đến đây, c-ơ th-ể khỏi rùng một cái.

 

Khắp đều nổi da gà, lúc cũng chẳng màng đến cơn đau c-ơ th-ể và cái gọi là thể diện nữa.

 

ăn... ăn!"

 

Nói đoạn, cô bò dậy như một con dòi bò đến chỗ thức ăn rơi vãi chân Tô Hề, nhấc bàn tay trái còn coi như lành lặn lên bốc thức ăn đất, ngoạm những miếng lớn ăn cho bằng sạch.

 

Sau đó còn ánh mắt đe dọa của Tô Hề, cúi l-iếm sạch cả những mảnh vụn kem đất.

 

“Đại tỷ... ngài xem thế , thể thả ạ?"

 

Tống Vân ngẩng đầu bày một biểu cảm lấy lòng, vẻ mặt nịnh bợ .

 

Tô Hề xua xua tay:

 

“Đi , việc gì thì đừng đến phiền ."

 

Mấy thấy đều thở phào nhẹ nhõm, từng một sợ đến mức chạy trối ch-ết bò dậy, cứ như phía mãnh thú lũ lụt gì đó mà khập khiễng bỏ chạy.

 

Tô Hề xoa xoa thái dương, thở dài một tiếng thườn thượt, thầm nghĩ:

 

“Nếu sớm ở đây nhiều chuyện rắc rối như , đ-ánh ch-ết cô cũng sẽ đến tham gia cái buổi tiệc ăn mừng quái quỷ .”

 

Cô thoải mái ngả , cả lười biếng dựa sofa, nhắm mắt dưỡng thần.

 

Nào , động tĩnh bên sớm thu mắt của hai đàn ông cũng đang ở một góc khuất khác.

 

“Ha ha ha, đúng là xem một vở kịch mà!

 

Vị thiên kim nhà họ Tống kiêu căng hống hách quen , giờ đây cũng ngày vấp ngã."

 

Người lên tiếng mái tóc ngắn xoăn màu vàng kim, đôi lông mày đậm là một đôi đồng t.ử sâu thẳm màu xanh nhạt, khóe môi nhếch lên, cả trông vẻ phóng túng bất kham, giống như vị thần Apollo mỹ nam trong thần thoại nước ngoài.

 

Trên bộ lễ phục phục cổ phong cách châu Âu màu trắng thêu đầy viền vàng kim, lúc đang mỉm cảm thán với thiếu niên bên cạnh.

 

“Không ngờ đời còn kỳ nữ t.ử như , thú vị thật..."

 

Một giọng trong trẻo phát từ miệng thiếu niên.

 

Mái tóc đen của xõa xuống như mực, một phần tóc đen b.úi lên bằng vương miện, lông mày thanh mảnh, đôi mắt sáng như kim cương, làn da trắng nõn, dáng cao ráo, một bộ Hán phục màu xanh lục tung bay đất, khắp toát tiên khí ngời ngời.

 

Trên cổ gợi cảm treo một sợi dây chuyền bạc, một chiếc khóa bạc nhỏ dường như đang khắc họa trận pháp gì đó, ngay ngắn yết hầu.

 

“Nếu cơ hội, nhất định đến kết giao một phen mới ~" Mỹ nam tóc vàng mỉm lên tiếng.

 

——

 

Tống Vân bên khi dạy cho một bài học, lót tót chạy về bên cạnh một đàn ông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-175.html.]

 

“Có chuyện gì thế?"

 

Người lên tiếng chính là Thương Việt Trạch, mà bên cạnh là một phụ nữ mặc đồ trắng như tuyết đó —— Diệp Tư Vũ.

 

Nhìn mấy thiếu nữ sưng mặt sưng mũi mặt, khỏi cau mày.

 

“Anh ơi, bọn em bắt nạt!

 

Hu hu hu... chủ cho bọn em!"

 

Tống Vân lóc t.h.ả.m thiết, đưa ngón tay bẻ ngược cho xem.

 

“Sao nghiêm trọng thế !

 

Tư Vũ em thể giúp con bé ch-ữa tr-ị một chút ?"

 

Thương Việt Trạch hỏi thăm Diệp Tư Vũ.

 

Thiếu nữ dịu dàng một tiếng, ôn nhu :

 

“Em gái của Việt Trạch đương nhiên cũng là em gái của em , nào, em đưa tay qua đây."

 

Tống Vân đưa bàn tay chuyển sang màu tím qua.

 

Diệp Tư Vũ cẩn thận nhấc ngón tay cô lên, đặt lòng bàn tay lên phía , khi một luồng ánh sáng trắng ấm áp lóe lên, chỉ trong vòng vài phút, ngón tay của Tống Vân lành lặn như lúc ban đầu.

 

“A!

 

Dị năng ch-ữa tr-ị dùng quá, chị Tư Vũ cảm ơn chị nhé, chị thật quá~" Tống Vân dùng sức ôm lấy cánh tay Diệp Tư Vũ, vẻ mặt đầy cảm kích.

 

“Không , chuyện của Việt Trạch thì đương nhiên là chị giúp ."

 

Diệp Tư Vũ bề ngoài ôn nhu, nội tâm vô cùng chán ghét sự gần gũi của .

 

“Tư Vũ cảm ơn em nhé."

 

Thương Việt Trạch gật đầu với Diệp Tư Vũ xong, biểu cảm nghiêm nghị về phía Tống Vân và những thiếu nữ phía :

 

“Mấy đứa chuyện gì thế, cho xem, thế mà kẻ dám chọc nhà họ Thương chúng ?"

 

Mấy mỗi một câu, thêm mắm dặm muối kể quá trình sự việc một .

 

Đương nhiên, họ đều ăn ý lược bỏ đoạn chính chủ động đến tìm chuyện bắt nạt .

 

Kể xong, họ còn chỉ về phía Tô Hề đang nhắm mắt dưỡng thần ở trong góc.

 

Hai theo hướng ngón tay Tống Vân chỉ, phát hiện đó chính là Tô Hề!

 

“Đó chẳng là chị Hề Hề ?

 

Không ngờ đ-ánh các em thương là chị ."

 

Diệp Tư Vũ trầm ngâm lên tiếng.

 

“Các em quen phụ nữ đó ?"

 

Tống Vân vẻ mặt kinh ngạc.

 

“Có chút ân oán, cô chút mâu thuẫn với em và Việt Trạch, cũng thể là cố ý nhắm các em đấy."

 

Nghe , Thương Việt Trạch đầy vẻ giận dữ:

 

“Người phụ nữ Tô Hề , đây ở mặt mất mặt còn đ-ánh em thương đành, giờ đây còn cố ý đến sỉ nhục nhà bên cạnh của chúng , thật sự là quá coi thường khác !"

 

Diệp Tư Vũ khẽ giơ tay vỗ vỗ lưng Thương Việt Trạch, vẻ an ủi nhưng thực chất là khích bác:

 

 

Loading...