Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 172

Cập nhật lúc: 2026-02-22 12:38:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Có chuyện gì thế, ồn ào ?"

 

Một giọng trầm thấp vang lên từ đằng xa.

 

Động tĩnh ở đây hề nhỏ, cộng thêm việc báo cáo, hiện tại thu hút sĩ quan bên trong .

 

“Trưởng... trưởng quan, ở đây gây rối, đ-ánh hết của chúng !"

 

Thấy quản sự mặt, tên nhân viên đón tiếp nãy còn khúm núm lúc lập tức chạy đến bên cạnh sĩ quan để cáo trạng.

 

Tô Hề ngẩng đầu , vẫn là quen, cô nở nụ tươi rói :

 

“Đội trưởng Hàn, con ch.ó trông cửa của các huấn luyện lắm nhỉ, lời chủ mà cứ c.ắ.n lung tung thế?"

 

Người chính là Hàn Bân.

 

Anh thấy đám vệ sĩ la liệt đất và tên nhân viên đón tiếp đang trốn phía , tùy tiện chỉ một tên nhân viên đón tiếp khác, giọng điệu mang theo chút giận dữ:

 

“Nói cho tình hình thế nào."

 

Tên nhân viên đón tiếp đem chuyện xảy thuật một cách trung thực, hề thiên vị, thể thấy phụ nữ rõ ràng là quen trưởng quan.

 

“Rầm!"

 

Nghe xong quá trình sự việc, Hàn Bân đ-á cho tên nhân viên đón tiếp một cái, trực tiếp đ-á văng ngã nhào xuống đất.

 

“Đến cả khách quý của cũng dám mạo phạm, công việc thấy nữa !"

 

Hàn Bân cau mày, biểu cảm vô cùng khó chịu.

 

... nhưng cô đưa thư mời, chuyện thể trách !"

 

Hắn đất ôm bụng, lắp bắp mở miệng giải thích.

 

Tô Hề liếc xéo một cái:

 

“Anh cũng hỏi ?

 

Vừa lên tiếng dùng lời lẽ bất lịch sự nghi ngờ phận của , chẳng lẽ còn hy vọng phối hợp với chắc?"

 

Hàn Bân thèm quan tâm đến kẻ đang đất nữa, mà khẽ gật đầu với Tô Hề:

 

“Xin cô Tô, đem rắc rối cho cô, lát nữa sẽ tìm đuổi việc , thời gian còn sớm nữa, chúng mau trong thôi."

 

“Khoan , bắt quỳ xuống dập đầu xin ."

 

Tô Hề xuống tên nhân viên đón tiếp đang phủ phục đất, giọng lạnh lùng.

 

Chứng kiến sự bạo lực của Tô Hề cộng thêm việc cô quen trưởng quan Hàn, tên nhân viên đón tiếp khỏi bắt đầu hối hận, sớm dây vị sát thần !

 

“Vị nữ... nữ sĩ , nãy tiểu nhân mắt tròng mạo phạm đến ngài, mong... mong ngài đại xá cho!

 

Vốn là vô ý mạo phạm, cầu xin ngài tha thứ cho ."

 

Tên sai vặt trông cửa quỳ đất, một tay ôm lấy bụng đang đau vì đ-á, tay chống xuống đất cúi đầu ngừng xin .

 

“Đi thôi."

 

Tô Hề khẽ gật đầu hiệu với Hàn Bân, thèm đầu mà bước đại sảnh.

 

Chương 142 Sóng gió nổi lên

 

, lát nữa sẽ bắt quỳ xuống cầu xin cô .

 

Đã là chắc chắn sẽ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-172.html.]

 

Nhìn bóng lưng Tô Hề xa, lúc mới thở phào nhẹ nhõm, lồm cồm bò dậy từ đất.

 

Hàn Bân mấy tên Tô Hề đ-ánh cho sưng mặt sưng mũi mặt, gọi vài tên thuộc hạ đến thế bọn họ.

 

Anh thật sự ngờ , những kẻ đối xử như với một nghi ngờ là thức tỉnh dị năng, nếu đắc tội với lợi hại, dọn dẹp hậu quả bao nhiêu cũng đủ, xem còn tăng cường quản lý.

 

——

 

Phía bên Tô Hề một bước buổi tiệc, đẩy cửa , đ-ập mắt chính là sự xa hoa của sắc vàng.

 

Toàn bộ sảnh tiệc thực chất là một căn biệt thự lớn, chia hai tầng.

 

Tầng một là một đại sảnh thông suốt, dùng nơi tụ họp giao lưu cho , tầng hai là hai dãy phòng ngủ, để dành cho quan khách nghỉ ngơi khi chơi mệt.

 

Đại sảnh trang trí vô cùng xa hoa và tâm huyết, bốn dãy bàn ăn dài phong cách châu Âu bày đầy thức ăn, lượt gồm :

 

bánh ngọt tráng miệng, trái cây và salad, các món ăn hỗn hợp Trung - Pháp và các loại đồ ăn nhẹ chiên rán.

 

Gần vị trí bàn ăn còn đặt hai tủ r-ượu, bên trong đều là những loại r-ượu danh tiếng.

 

Hai bên bàn tròn nhỏ và ghế sofa da bò phong cách Ý.

 

Chính giữa để trống dùng sàn nhảy, ánh đèn tông màu ấm vặn chiếu xuống nơi , phía chéo còn nhạc sĩ đang chơi nhạc, để thể khiêu vũ tại đây.

 

Phía nhất là một lễ đài cao, đó một chiếc đàn piano và một chiếc micro, ước chừng là dùng để phát biểu.

 

Ngay cả một mạt thế vốn là phú nhị đại như cô, khi thấy mức độ chịu chi như thế cũng cảm thán một câu giàu thật .

 

Chưa đến những đồ nội thất đắt tiền mạt thế nhưng vô dụng mạt thế , chỉ riêng r-ượu danh tiếng và bốn dãy đồ ăn , giá trị của chúng ít nhất cũng đủ nuôi sống 300 trong căn cứ trong vòng một tháng.

 

Nhìn cảnh tượng náo nhiệt như thế , cứ như thể mạt thế từng đến .

 

Nghĩ đến thế giới bên ngoài căn cứ, và những dân thường ngay cả cơm cũng mà ăn, Tô Hề đột nhiên cảm thấy vô vị.

 

Rừng r-ượu thịt, đêm đêm ca hát.

 

Cửa son r-ượu thịt ôi, ngoài đường xương ch-ết buốt.

 

khỏi nghĩ đến câu thơ , quả thực là sự khắc họa mỹ nhất cho thực tại.

 

hề khao khát cuộc sống xa hoa , cô vẫn khao khát những ngày tháng thể cùng gia đình sống hạnh phúc tự tại hơn.

 

Tuy nhiên, Tô Hề mới mở cửa nhấc chân bước , chân ngay lập tức cảm thấy gì đó .

 

Bởi vì đại sảnh vốn dĩ đang náo nhiệt đột nhiên im bặt!

 

“Người là ai thế, ăn mặc tùy tiện ?"

 

Một phụ nữ b-éo mập mặc đồ hoa hòe hoa sói lầm bầm với phụ nữ trẻ tuổi cũng lòe loẹt bên cạnh.

 

đấy, bảo vệ cái quái gì thế, hạng nào cũng thả !"

 

“Cô trông xinh quá, là đến để câu đại gia?"

 

“Xinh thì ích gì, cái vẻ hồ ly tinh của cô kìa, qua là b.a.o n.u.ô.i ."

 

“Cô nàng trông đấy, lát nữa nên bắt chuyện ?"

 

“Bắt chuyện cái gì, hạng phụ nữ qua là dễ c.ắ.n câu , cho chút thức ăn là ngoan ngoãn lời ngay, thấy nhiều ."...

 

Dần dần bắt đầu xì xào bàn tán, ánh mắt cô cũng từ kinh ngạc, sửng sốt chuyển sang khinh bỉ, giễu cợt.

 

Những phụ nữ khi thấy vẻ trẻ trung xinh của Tô Hề đều lộ vẻ ngưỡng mộ xen lẫn ghen tị; cánh đàn ông thì thu hút bởi hình chuẩn và gương mặt tuyệt mỹ của cô.

 

 

Loading...