Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 153

Cập nhật lúc: 2026-02-22 12:36:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lúc trong lòng còn đang nghĩ:

 

Lát nữa về sẽ khoe với họ, nữ thần mà còn nhớ cơ đấy, ghen tị ch-ết họ cho xem!”

 

Hàn Bân đưa tay bắt tay với Tô Hề, trầm giọng mở lời:

 

“Tô tiểu thư, lâu gặp, ở trong căn cứ sống vẫn chứ?

 

Dạo thực sự quá bận rộn nên cũng thời gian qua thăm hỏi.”

 

Tô Hề gật đầu :

 

“Hàn đội lâu gặp, chúng đều , cần cất công qua .”

 

Do cũng coi như là nửa quen cũ, vì nụ của Tô Hề mang theo một chút chân thành thực sự.

 

“Luôn bận rộn nên để ý hóa cô cũng tham gia.

 

Vừa nãy cô cãi với nhà họ Hạ , cần giúp cô vài câu ?”

 

Hàn Bân mặt đầy lo lắng hỏi.

 

“Không , một thể giải quyết , mau bận , chúng nhanh ch.óng xuất phát mới là chính sự.”

 

Hai hàn huyên một hồi mới tạm biệt đối phương ai việc nấy.

 

Lần vặn tổng cộng 44 tiểu đội tham gia, vì việc chia nhóm áp dụng hình thức bốc thăm giấy, 22 tiểu đội đầu tiên bốc, nhanh ch.óng và công bằng.

 

Tô Hề tiên phong qua bốc một mẩu giấy, kết quả mở xem danh sách nhóm:

 

“Đội Vạn Long, đội trưởng Thương Việt Trạch.”

 

Tô Hề:

 

....

 

TMD!

 

Chương 126 Chó nhỏ giữ thức ăn

 

Rốt cuộc cái mệnh nữ phụ là thế nào !

 

Xác suất một phần bốn mươi ba mà cũng để cô đụng ?

 

Do tổng cộng 44 đội tham gia, trong đó ngoại trừ Tô Hề là chỉ còn một , các đội khác cơ bản đều cả đội.

 

Cộng thêm ba mươi binh sĩ ưu tú theo, tổng xấp xỉ ba trăm , quân cực kỳ đông đảo, vì căn cứ chuyên môn chuẩn mười lăm chiếc xe tải quân dụng, mỗi chiếc thể chở hai mươi .

 

Đợi chia nhóm xong xuôi, Trương Bân liền cầm loa hét lớn với :

 

“Bây giờ tất cả tự tìm xe quân sự để , những cùng nhóm cần chung một xe, 10 phút nữa chúng xuất phát!”

 

Nghe , Tô Hề lẳng lặng mang khuôn mặt đen sì bước lên chiếc xe tải quân dụng nơi đám Thương Việt Trạch đang , một sang một bên nhắm mắt dưỡng thần.

 

Ngoại trừ Tô Hề và đội Vạn Long , cùng lên xe còn đội An Tâm với đội trưởng là nhà họ Tống và một nhóm dị năng khác cùng nhóm với họ.

 

Trong xe ba dãy ghế, hai bên trái thể xếp hàng, dãy trong cùng nhất, ở giữa là một chiếc bàn dài.

 

Do đội Tinh Hỏa chỉ Tô Hề nên gian trống xe vẫn còn lớn.

 

“Thật khéo quá, ngờ chúng duyên nợ như , xin hỏi tiểu thư quý danh?”

 

Thương Việt Trạch thấy Tô Hề bước lên xe, với tư cách là đội trưởng vẫn chào hỏi Tô Hề một tiếng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-153.html.]

Tô Hề khách sáo gật đầu một cái:

 

họ Tô, cũng từng qua đại danh của Thương , tiếp đây mong chỉ giáo nhiều hơn.”

 

Hai đơn giản vài câu thêm nữa, thời gian đó đa phần đều là ba tiểu đội đang trò chuyện với , ngược khiến Tô Hề giống như một ngoài cuộc .

 

Hạ Linh Linh mới kết thù sang một bên thỉnh thoảng chằm chằm Tô Hề đầy dữ tợn, còn tưởng che giấu .

 

cố ý cùng những xe ngừng trò chuyện , đó cô lập Tô Hề.

 

Trò trẻ con đối với Tô Hề chẳng tác dụng gì, đây vặn là thứ cô , bản vốn dĩ nhiều, đúng lúc thanh tịnh.

 

quãng đường khá xa, hành trình khi mạt thế đến cũng dễ , nên chuyến ít nhất bốn năm ngày mới tới đích.

 

Có quân đội mở đường phía , tạm thời cũng cần những dị năng tay, vì đa phần thành viên tiểu đội đều đang dưỡng sức trong xe.

 

Thời gian trôi qua nhanh, chớp mắt đến buổi trưa.

 

Mọi đều lấy thức ăn chuẩn để ăn, nhưng Tô Hề thì ăn.

 

Tu vi hiện tại của cô đạt tới Kim Đan kỳ, thể tích cốc, năng lượng c-ơ th-ể thể dựa việc hấp thụ linh khí để bổ sung, ở nhà ăn ngon uống cay chẳng qua chỉ đơn giản là vì thèm ăn mà thôi.

 

Mà giờ cô thể quang minh chính đại lấy gà các thứ ăn, cái miệng nuôi cho kén chọn , ăn những thứ khác chẳng khác nào nhai sáp, nên cô dứt khoát ăn luôn.

 

Tuy nhiên cảnh lọt mắt Hạ Linh Linh thì hiểu nhầm thành Tô Hề chỉ là một biến dị tốc độ, năng lực hạn, cơm ăn.

 

Nhìn Tô Hề đang nhắm mắt nghỉ ngơi mặt, một kế hoạch dần hình thành trong lòng cô .

 

Buổi chiều vẫn dị năng nào cần giúp đỡ, đại bộ đội vẫn đang lên đường một cách trật tự.

 

Đến giờ cơm tối, Tô Hề cũng lấy một mẩu bánh mì và một chai nước để ăn.

 

Nếu cô cả ngày ăn cơm thì thực sự quá bất thường, khó tránh khỏi khiến nghi ngờ, nên lúc mới chuẩn miễn cưỡng ăn hai miếng.

 

Ngay khi đều chuẩn ăn cơm, Hạ Linh Linh đột nhiên từ trong ba lô lấy một hộp cơm:

 

rau cải bèo xào và xúc xích xào cay.

 

Khoảnh khắc cơm canh mang , hương thơm tỏa ngào ngạt.

 

Trong thời mạt thế đừng đến việc ăn thịt, ăn đồ xào nấu chín, ngay cả việc kiếm thức ăn cũng vô cùng khó khăn, đa phần chỉ thể húp chút cháo loãng ăn chút bánh bao và bánh quy nén để lót .

 

Mà Hạ Linh Linh rõ ràng là nhà khá giả, mà còn thịt và rau xào để ăn, xem gia đình thực sự cưng chiều cô .

 

Ngửi thấy mùi cơm canh thơm phức, những trong xe đều khỏi ngưỡng mộ :

 

“Hạ tiểu thư, nhà cô thật hào phóng quá, cơm canh thơm thật đấy.”

 

thế đúng thế, hổ là đại tiểu thư của một trong bốn đại gia tộc, đãi ngộ thật đấy, quá lợi hại luôn!”

 

“Chúng đều lâu ăn cơm canh , thật ngưỡng mộ cô quá~”...

 

“Cũng thường thôi mà, chủ yếu là sợ ở ngoài một chịu khổ nên mới chuẩn chút cơm canh thôi.”

 

Hạ Linh Linh đắc ý liếc Tô Hề một cái, phát hiện cô đang một bên gặm bánh mì, lúc mới châm chọc tiếp.

 

“Không giống như những nào đó đến ba bữa cũng chẳng mà ăn, nào nào~ duyên ở cùng một chỗ thì chia cho ăn một ít !”

 

“Thật ?

 

Hạ tiểu thư cô quá~”

 

thế đúng thế...”

 

Những khác thấy cũng hùa theo nịnh nọt Hạ Linh Linh.

Loading...