Tô Hề Liễu Ngọc đang đỏ mặt còn chút thẹn thùng, lúc mới nhớ đang cải trang nam, thế là cô nhanh ch.óng :
“Cảm ơn Liễu tiểu thư giúp đỡ, nhưng cô nên cùng hội với bọn họ ?”
Một làn hương thơm thoang thoảng bay tới, Liễu Ngọc tới lưng Tô Hề và xuống giường, cô nghiêm túc :
“ cùng hội với bọn họ, chúng mối thù sâu như biển, tiếc là năng lực đủ, hiện giờ cái gì cũng .”
Cô Tô Hề một cái tiếp:
“Tên Trương Lão Tam đó chính là kẻ lừa đến đây, thấy ngài thể đ-ánh cho bọn chúng một trận tơi bời, dù chính tay trả thù nhưng vẫn chút kh-oái c-ảm của việc báo thù.”
Tô Hề gật đầu, đoán chừng loại phụ nữ yếu đuối khi đến nơi như Túy Hoa Lâu, chạy cũng chạy thoát .
Cô vỗ vai Liễu Ngọc, đó để một khẩu s-úng lục và vài viên đ-ạn:
“Mạng là của , nhưng tìm cơ hội liều một phen thì xem chính cô, đây, hữu duyên tái kiến!”
Nói xong, cô dậy từ cửa sổ nhảy xuống, biến mất trong bóng tối.
Chương 121 Những cực phẩm
Tô Hề đến khu đèn đỏ, mục đích chính là tìm hiểu khái quát về hệ sinh thái của căn cứ Thương Lang, xem xem nhà ở đây an .
một hồi xem xét, rõ ràng là, cấp cao của căn cứ thực chất là mặc nhận cho sự tồn tại của tình trạng , chừng chợ đen cũng bàn tay của họ nhúng .
Nói cách khác, những cấp cao đó vì để kiếm tiền, căn bản quan tâm đến sự sống ch-ết của dân quyền, thì căn cứ thích hợp để cư trú lâu dài.
Có thể mang lợi ích cho những đó thì còn , nếu một ngày nào đó bạn trở thành vật cản đường kiếm tiền của họ, e rằng đầu tiên họ trừ khử chính là bạn.
Tô Hề thông báo tình hình cho gia đình, đều mấy thiện cảm với cấp cao của căn cứ.
là nhà của Vương Thiến , đúng là một gia đình thì cùng một cửa.
Có vợ như , xem bình thường gã cũng ít ức h.i.ế.p dân chúng, hống hách ngang ngược.
Cả nhóm còn quan tâm đến khu đèn đỏ nữa, mà nhận vài nhiệm vụ tiếp tục cuộc sống một cách trật tự.
Có lúc họ sẽ cùng nhiệm vụ, lúc sẽ chia thành các nhóm nhỏ ngoài, cũng lúc Tô Hề sẽ một thực hiện nhiệm vụ.
Sự ăn ý lâu dài sớm cần phối hợp nhiều, hai thành viên biên ngoại là Thiên Hữu và Cẩn Viễn cũng nhanh ch.óng hòa nhập đại gia đình của họ.
Hôm , khi Tô Hề thành nhiệm vụ dọn dẹp tang thi trở về, khi đến cổng căn cứ, cô chuẩn từ vị trí dành riêng cho dị năng, thì đột nhiên một phụ nữ lạ mặt kéo lấy cánh tay.
“Tô Hề?
Tiểu Hề~ là cháu !”
Một giọng khàn khàn từ phía truyền đến.
Tô Hề cau mày đầu , phát hiện mặt là một khuôn mặt xa lạ, cô quen .
“Xin , quen bà, ơn buông tay .”
Tô Hề vẫn giữ thái độ khách sáo gạt bàn tay g-ầy gò của phụ nữ , định rời .
Nào ngờ lúc một cô gái trẻ khác lao tới ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay cô, miệng ngừng la lối:
“Chị Hề Hề, chị thể nhẫn tâm bỏ rơi chúng em như chứ, chúng em vất vả lắm mới tìm thấy chị!”
“Buông tay !”
Tô Hề cảm thấy gân xanh trán giật giật, cô chắc chắn rằng quen những .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-147.html.]
Ngay đó ba nữa chạy tới từ phía xa, trong đó hai nam một nữ.
“ là Tiểu Hề thật !
là lâu gặp, bọn chú cháu đến căn cứ , tìm mãi mới thấy đấy!”
Một đàn ông trung niên ngoài bốn mươi tuổi, mặt đầy râu quai nón, vẻ quen thuộc với Tô Hề để bắt chuyện.
Mẹ kiếp, đây đều là ai , thể tên của ?
Có ăn vạ thì cũng nên ăn vạ kiểu chứ!
Thấy Tô Hề mặt đầy nghi hoặc, phụ nữ ban đầu mới giải thích:
“Tiểu Hề, cháu quên dì ?
Lúc tiệc thôi nôi của cháu dì còn bế cháu đấy~”
Lúc nếu một đàn quạ bay qua đầu, Tô Hề cũng thấy gì lạ.
Tiệc thôi nôi?
Xin bái phục, lúc đó cô mới bao nhiêu tuổi, nhớ mới là lạ!
Tô Hề đẩy cô gái đang dính c.h.ặ.t , đó vỗ vỗ cánh tay :
“Chuyện lúc thôi nôi thể nhớ ?
quen các , cũng đừng phiền nữa, nếu đến lúc thương các chỗ mà .”
Thấy Tô Hề chịu , phụ nữ lau những giọt nước mắt hề tồn tại ở khóe mắt, kể:
“Tiểu Hề, lúc cháu mười một mười hai tuổi, nhận nuôi một đứa bé gái , lúc đó còn tổ chức một bữa tiệc chúc mừng.
Chẳng lẽ cháu quên dì dì ơi~ hu hu hu, bọn dì tìm cháu khổ quá mà!”
Nghe , Tô Hề day day thái dương suy nghĩ một hồi.
là chuyện , đứa con gái nhận nuôi đó chính là Diệp Tư Vũ, lúc đó cha thấy cô đáng thương nên mang về, để cô buồn lòng nên tổ chức một bữa tiệc khi cô mười một mười hai tuổi.
Tô Hề cau mày, nghi vấn:
“ là chuyện đó, năm các mà ?”
Chẳng lẽ mấy thực sự là họ hàng nào đó mà quên ?
Thấy cô gái mặt cuối cùng cũng nhớ chút gì đó, bà mới vui mừng :
“Cháu nhớ là , bọn dì là họ hàng bên nhà cháu, cháu còn nhỏ lẽ nhớ bọn dì, nhưng cháu chắc chắn sẽ nhớ bọn dì.”
Năm mắt lôi thôi lếch thếch, tinh thần rệu rã, qua là thấy khả năng chiến đấu, xem chịu ít khổ cực trong thời mạt thế.
Nếu đúng là họ hàng của , cứ thế đuổi thẳng thừng dường như cũng lắm.
cái đầu tiên của cô về mấy tệ, mấy kiểu gì cũng thấy giống như những kẻ gánh nặng.
Cũng cô qua vẻ bề ngoài, những trông gì nhưng nhân phẩm cũng đầy rẫy, nhưng Tô Hề đơn giản là thể thích nổi mấy mặt .
Thế là cô gật đầu :
“Chuyện của rõ lắm, cái đợi các căn cứ tự mà hỏi bà , còn việc, đây.”
Dù họ cũng định căn cứ, Tô Hề nghĩ bụng là cứ về với một tiếng .