Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 146

Cập nhật lúc: 2026-02-22 12:36:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Anh Tôn, thế , c-ơ th-ể chứ?”

 

Người tên là Tôn T.ử Dương, dường như cũng giống như Trương Lão Tam , đều là khách quen của Túy Hoa Lâu , thậm chí còn thường xuyên những việc l.ừ.a đ.ả.o, bắt cóc phụ nữ.

 

Tôn T.ử Dương đẩy mạnh gã tiểu sai trẻ tuổi , gào rống lên:

 

“Cái gì mà tự ngã xuống, rõ ràng là thằng nhóc đẩy xuống!”

 

Tô Hề từng bước một xuống cầu thang, màng đến ánh mắt kỳ dị của những xung quanh, tiện tay cầm lấy một chiếc ghế đẩu, nhắm thẳng đầu gã mà giáng một đòn nặng nề.

 

Sau đó, cô hạ thấp giọng mỉa mai:

 

“Anh tính là cái thứ gì chứ, đ-ánh còn chê bẩn tay !”

 

“Á!!

 

Mẹ kiếp, thằng nhóc thối tha dám đ-ánh ông đây!

 

Người , bắt nó cho , ai bắt ông đây thưởng cho hai gói mì tôm!”

 

Do bản gã ở nơi cũng chút uy danh, cộng thêm sự cám dỗ của vật tư, lập tức ít bình thường và thức tỉnh dị năng lao lên định bắt giữ Tô Hề.

 

Mắt Tô Hề lóe lên hàn quang, tay trong nháy mắt nắm c.h.ặ.t Hàn Nguyệt, đối mặt với những kẻ lao tới, cô hề nương tay vung một đao.

 

Lưỡi đao dứt khoát sắc lẹm, động tác chút dây dưa dài dòng, trong chốc lát đ-ánh ngã hai bình thường và một dị năng cấp thấp.

 

Động tĩnh ở đây nhỏ, chẳng bao lâu một gã đàn ông đầu đinh xăm trổ dẫn theo một đội từ bên ngoài xông .

 

“Kẻ nào dám đến Túy Hoa Lâu của gây chuyện?”

 

Tôn T.ử Dương thấy đến, lập tức thêm sức lực, gã bò sang một bên chỉ Tô Hề :

 

“Trương tổng, chính là nó!

 

Thằng nhóc đ-á từ cầu thang xuống, đó còn trực tiếp đ-ánh thương của chúng .”

 

Tô Hề nhảy lùi phía vài bước, lúc mới vác đao đó, đám bằng nửa con mắt, :

 

“Hừ, đúng là bản lĩnh đổi trắng đen.

 

Nếu ch.ó xông lên c.ắ.n , thì cha đây cũng chẳng hứng thú đ-ánh ch.ó !”

 

Gã xăm trổ gọi là Trương tổng ngẩng đầu Tô Hề đeo mặt nạ cầu thang, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc và vui mừng.

 

Hắn thầm tính toán trong lòng, đúng là một trai tuấn tú, nếu bắt về tiểu quan, chẳng vặn thỏa mãn sở thích của những kẻ đặc biệt ?

 

Thế là gã xăm trổ lớn một tiếng, :

 

“Nhóc con, nếu giờ quỳ xuống nhận theo bọn , sẽ tha cho một thì ?”

 

Tô Hề:

 

“......”

 

tha cho cái đầu to của !

 

Đám dường như đều bệnh, ai nấy động một chút là :

 

“Nếu ngươi nhận thì sẽ tha cho ngươi.”

 

Thế là cô khẩy một tiếng, khinh miệt :

 

“Ai cho các tự tin để những lời như ?

 

Chưa đến việc vốn sai, cho dù sai thì các ?”

 

trời cao đất dày!!

 

Đã thì bọn khách khí nữa, em xông lên!”

 

Gã xăm trổ dựng ngược lông mày, chỉ huy đám đàn em xông tới.

 

Thấy , tay trái Tô Hề bóp nhẹ, tùy ý biến một nắm lá cây, đó vung tay từ xuống về phía , vô lá cây trong nháy mắt biến thành như những mảnh sắt xoay tròn đ-âm về phía đám .

 

Kỳ lạ là, những chiếc lá khi chạm c-ơ th-ể sẽ trực tiếp cắt rách da thịt, đó bám c.h.ặ.t lên , khi rơi xuống đất còn phát nổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-146.html.]

 

“Bùm bùm~”

 

Chỉ thấy mấy tiếng nổ lớn vang lên, cả đại sảnh tràn ngập khói bụi, một nhóm nổ khắp đầy thương tích, mặt mày xám xịt.

 

“Cái nơi nát r-ượu cũng chẳng , cơ hội đến dọn dẹp mấy tên cặn bã các !”

 

Tô Hề để một câu lạnh lùng trong làn khói nhảy vọt lên tầng hai.

 

Bắt cô chiến đấu với mấy chục gã đàn ông lực lưỡng, cô vẫn tự đại đến mức đó.

 

Tô Hề nhanh ch.óng xuyên qua các căn phòng ở tầng hai, chuẩn tìm một cửa sổ để nhảy ngoài.

 

“Bắt lấy!

 

Bắt lấy nó cho !

 

Sống thấy , ch-ết thấy xác!”

 

Chẳng bao lâu , lầu truyền đến tiếng ồn ào và tiếng bước chân dồn dập, ngay đó là tiếng của một nhóm đang lên lầu.

 

Ngay khi Tô Hề tìm thấy cửa sổ, cô đột nhiên cảm thấy cánh tay thắt , trong chốc lát cô kéo một căn phòng.

 

Tô Hề phản ứng nhanh nhạy, đè ngược lên cửa, dùng khuỷu tay thúc cổ đối phương, định dùng lực thì phát hiện mặt chính là Liễu Ngọc!

 

“Suỵt...”

 

Liễu Ngọc hiệu im lặng với Tô Hề, đó kéo cô giường bên trong lấy chăn đắp lên, bản thì nhanh ch.óng cởi nửa áo chui trong chăn.

 

Một lúc , ngoài cửa phòng truyền đến tiếng gõ cửa.

 

“Ai đó?”

 

Giọng lười biếng của Liễu Ngọc vang lên từ trong phòng.

 

“Liễu tiểu thư, một thằng nhóc gây chuyện chạy lên tầng hai, cô thấy ?”

 

“Không , vẫn luôn ở trong phòng, thấy động tĩnh gì cả.”

 

Liễu Ngọc bịa chuyện trôi chảy.

 

“Vậy chúng bây giờ trong khám xét một chút, cô phiền chứ?”

 

Người ngoài cửa hề từ bỏ, tuy hỏi như nhưng tay trực tiếp đẩy cửa bước phòng.

 

“A~~~ các cái gì !”

 

Liễu Ngọc đột nhiên thốt lên một tiếng kiều diễm, đó nhanh ch.óng dùng chăn quấn c.h.ặ.t lấy , hoảng hốt :

 

đang quần áo, các hỏi gì xông ?”

 

Mấy gã đàn ông ngoài cửa thấy phụ nữ lộ nửa bờ vai trắng nõn thì ngược còn d-âm đ-ãng:

 

“Ha ha ha, ngờ cô đang quần áo , thì thật khéo, em chúng tới~”

 

Nói xong, bọn chúng đóng cửa rời khỏi đó.

 

Liễu Ngọc bước xuống giường, chạy nhỏ tới cửa ngóng, phát hiện xa mới khóa trái cửa , kéo Tô Hề khỏi chăn.

 

“Công t.ử, bên ngoài xa , giờ ngài tạm thời an .”

 

Tô Hề nén trong chăn nửa ngày, vội vàng ngoài hít thở khí trong lành, cô đầy vẻ nghi hoặc :

 

“Tại cứu ?”

 

Thật , cô cũng thể chạy thoát...

 

Liễu Ngọc lúc chỉ mặc một chiếc yếm nhỏ, làn da trắng nõn và vóc dáng thon thả ẩn hiện ánh đèn.

 

thấy trai mặt cứ thản nhiên như , lập tức đỏ mặt, cảm thấy tự nhiên sang một bên cầm quần áo mặc .

 

“Vừa thấy công t.ử đ-ánh nh-au với những đó, lúc ngài đưa hết đồ ăn cho , coi như đây là sự báo đáp của dành cho ngài .”

 

mặc quần áo trả lời.

 

 

Loading...