Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 145

Cập nhật lúc: 2026-02-22 12:36:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lát , Liễu Ngọc bưng một đĩa bánh điểm tâm nhỏ và một bát lạc rang .”

 

Đồ ăn ở đây còn ngon bằng trong gian của , mà đắt như !

 

Với phương châm tiếc con săn sắt bắt cá rô, Tô Hề nén đau nộp tinh thạch xong liền với Liễu Ngọc:

 

“Cô tài lẻ gì ?"

 

Liễu Ngọc dịu dàng đáp:

 

“Nô gia hát và múa."

 

“Vậy cô hát một bài múa một điệu , nếu thể hiện thì những đồ ăn đều cho cô ăn hết."

 

Sau đó Liễu Ngọc hát một bài hát sầu muộn, múa một điệu múa quạt.

 

Công bằng mà , giọng hát và điệu múa của thiếu nữ khá , thế là Tô Hề liền thưởng hết đồ ăn cho cô .

 

“Cô đây xuống ăn ."

 

Tô Hề dịu dàng .

 

“Chuyện ... hợp lệ công t.ử?"

 

Lúc đầu Liễu Ngọc còn từ chối, đó sự kiên trì của Tô Hề cô vẫn xuống ăn.

 

Tuy cô hết sức kiềm chế, nhưng Tô Hề vẫn nhận hình như cô lâu lắm ăn cơm.

 

Nhìn Liễu Ngọc đang cẩn thận ăn đồ ăn, Tô Hề bất thình lình lên tiếng:

 

“Hai ngày đ-ánh một gã đàn ông tên Trương Lão Tam, gã hình như là ở đây."

 

Nghe thấy lời , bàn tay đang ăn cơm của Liễu Ngọc bỗng khựng , cô chút cẩn thận hỏi:

 

“Công t.ử, ông đúng là khách quen ở đây, tại ngài đ-ánh ông , thù oán với ông ?"

 

Tô Hề gật gật đầu, cô dùng giọng cố ý hạ thấp trả lời:

 

một đứa em gái đó gã theo dõi, suýt chút nữa bắt cóc đến đây, may mà phát hiện kịp thời mới tránh tai họa ."

 

Liễu Ngọc cúi đầu ăn từng miếng nhỏ đồ ăn, đó cô chậm rãi :

 

“Em gái ngài thật may mắn, đó ông thế nào ?"

 

Tô Hề giống như hề bận tâm khẽ một tiếng, cô đầy vẻ khinh thường :

 

“Gã phế hết chân tay, nửa đời chắc là khó mà dậy nữa, dù may mắn chữa khỏi thì cũng chỉ là một kẻ què."

 

Nghe , bàn tay còn của Liễu Ngọc đặt bàn siết c.h.ặ.t lấy, cô giả vờ bình tĩnh :

 

“Công t.ử là một dị năng giả nhỉ, Trương Lão Tam bình thường đủ điều ác, đây cũng coi như là báo ứng của ông ."

 

bỏ lỡ tia hả hê xượt qua trong mắt Liễu Ngọc, xem Trương Lão Tam và cô cũng chút thù oán?

 

Thế là Tô Hề liền bất động thanh sắc trả lời:

 

“Ừm, là dị năng giả, nên gã mới rơi tay .

 

Xem ở đây cũng tất cả thiếu nữ đều tự nguyện đến, ví dụ như em gái chính là suýt bắt tới."

 

Liễu Ngọc dường như nghĩ đến điều gì đó, lẩm bẩm:

 

, dù là mạt thế , cũng nhiều tự cam chịu sa ngã như ..."

 

“Ở trong căn cứ mà công khai bắt cóc ép buộc phụ nữ đến đây việc, cấp quản ?"

 

Tô Hề nghi hoặc hỏi.

 

“Hại, họ cũng thể thu lợi từ đó thì mà..."

 

“Ưm~~ đại ca đừng như mà!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-145.html.]

 

Lúc một đoạn rên rỉ từ ngoài cửa truyền , cắt đứt lời của Liễu Ngọc.

 

Nhận lỡ lời, Liễu Ngọc lập tức đổi giọng:

 

“Công t.ử, đồ ăn đều nhường cho em , ngài đói ?"

 

“Những thứ cô cứ giữ mà ăn , ở đây lâu thật sự khiến thấy thoải mái."

 

Xem chừng là hỏi điều gì nữa , Tô Hề tiếng vang từ ngoài cửa truyền đến ngày càng xa bỗng cảm thấy vô vị, thế là cô để tinh thạch xoay rời .

 

Liễu Ngọc theo bóng lưng cô lâu vẫn lấy tinh thần, gì đó nhưng cuối cùng vẫn can đảm mở miệng.

 

Thực Tô Hề đại khái cũng đoán một điều, ở đây tất cả thiếu nữ đều tự nguyện đến, ước chừng ít phụ nữ là lừa hoặc cưỡng bức đưa tới.

 

Mà tại căn cứ quản?

 

Chuyện e là liên quan đến những tầng lớp cao cấp đó.

 

Hoặc bản họ chính là những hưởng lợi, hoặc kẻ cầm đầu khu đèn đỏ chính là một trong họ.

 

những điều đó đều ảnh hưởng đến cuộc sống của Tô Hề, cô cũng tâm tư cứu giúp những thiếu nữ .

 

Người sống vốn dễ dàng, lấy tinh lực cứu giúp khác chứ?

 

“Nghe , Trương Lão Tam thằng nhóc đó trọng thương liệt giường !

 

Hình như là phát hiện một tuyệt sắc mỹ nữ, nhưng mỹ nữ đó là dị năng giả, đó dạy dỗ cho một trận!"

 

“Có thể tuyệt sắc đến mức nào chứ?

 

Lúc nào rảnh em cùng xem thử!"

 

Ra khỏi phòng bao chuẩn xuống lầu Tô Hề, khi ngang qua hai đột nhiên thấy một cái tên quen thuộc.

 

Cô liếc mắt ghi nhớ tướng mạo của hai , trong lúc ngẩn ngơ liền một trong đó đụng trúng.

 

“Thằng nhóc mày mắt ?"

 

Một gã đàn ông g-ầy cao để hai chòm râu nhỏ tức giận lườm Tô Hề một cái.

 

Tô Hề liếc gã một cái gì, mà chỉnh mặt nạ tiếp tục về phía .

 

Kết quả tên nhóc hình như là uống chút r-ượu chút hăng m-áu, xoay nắm lấy vạt áo Tô Hề lớn tiếng hét:

 

“Tao thằng nhóc mày hiểu tiếng ?

 

Đụng trúng tao thì mau xin !"

 

“Ai đụng trúng ai mắt mù mới thấy ?

 

Nếu mắt dùng đến thì quyên góp cho cần dùng ."

 

Tô Hề gã đàn ông say khướt mặt liền thấy buồn nôn.

 

ghét những t.ửu lượng kém, đặc biệt là loại uống say liền khắp nơi gây sự, líu lưỡi cảm thấy là kẻ ngốc vô địch vũ trụ.

 

Gã đàn ông thấy tính khí cũng nổi lên, gã vung nắm đ-ấm định túm lấy cổ áo Tô Hề, ngờ Tô Hề dễ dàng tránh .

 

Tô Hề nghiêng phản kích, trực tiếp c.h.é.m gáy gã đàn ông.

 

Gã đàn ông “ao" một tiếng rên rỉ, đó liền Tô Hề một chân đ-á văng từ lối cầu thang xuống.

 

Gã lăn lông lốc theo cầu thang xuống đại sảnh, ôm gáy hậm hực về phía Tô Hề.

 

Tô Hề lúc nhoẻn miệng :

 

“Vị khách quý , cẩn thận một chút, nếu sẽ cẩn thận lăn xuống ."

 

Chương 120 Cứ gây sự đấy thì ?

 

Lúc từ bên cạnh đại sảnh chạy một tiểu sai tiếp tân dáng vẻ thanh niên, vội vàng đỡ dậy, lo lắng quan tâm:

 

Loading...