“Một cuộc khủng hoảng cuối cùng giải trừ, Hàn Bân chỉ huy những binh sĩ thương nhẹ thông báo cho quần chúng quái vật tiêu diệt, lấy đó để trấn an lòng dân.”
Những sống sót bao bọc thành “kén tằm” đa cũng , khi cứu ngoại trừ hôn mê thì tổn thương nào khác, chỉ một bộ phận nhỏ t.ử vong tại chỗ.
Nửa buổi, khi nghỉ ngơi đủ Tô Hề chào Hàn Bân một tiếng về cạnh chiếc xe của .
Trong tiếng hỏi thăm quan tâm và lải nhải của một nhóm , Tô Hề tiêu hao quá nhiều năng lượng về xe ăn một bữa no nê.
Lúc trời tối dần, cộng thêm các binh sĩ và sống sót trải qua một cuộc khủng hoảng đều vô cùng mệt mỏi, vì Hàn Bân hạ lệnh nghỉ ngơi tại chỗ một đêm, sáng mai lên đường.
Những binh sĩ thương đều khiêng tới phía đội ngũ để canh giữ, để phòng vạn nhất khi tang thi hóa thì lập tức b-ắn hạ.
Đêm đó, một đêm ngủ, mất mà tìm .
Sáng sớm ngày hôm , Tô Hề thức dậy đúng 6 giờ theo thói quen, cô dậy xuống xe phía quan sát thì phát hiện, Hàn Bân dường như cả đêm ngủ.
Ông khi thấy Tô Hề thì lộ vẻ vui mừng cảm kích :
“Tô tiểu thư, tất cả bọn họ đều chống chọi qua !
Lời cảm ơn cả vạn , diễn đạt như thế nào nữa.”
Tô Hề gật đầu mỉm rạng rỡ :
“Quả thực là một tin , chúc mừng nhé!”
Tuy nhiên lâu cô liền cảm thấy gì đó đúng, thần thức cường đại của tu tiên khiến cô cảm nhận , xung quanh nhiều đang !
Cô nghi hoặc ngước mắt , phát hiện một nhóm lính trẻ tuổi đang trốn ở một bên len lén cô.
Tiếp đó, một thiếu niên trẻ tuổi khuôn mặt non nớt, cắt tóc húi cua chạy bước nhỏ tới chào một cái quân lễ với Tô Hề lắp bắp :
“Tô...
Tô tiểu thư, cảm ơn ơn cứu mạng của cô, ... thể bắt tay với cô một cái ?”
Đuôi lông mày Tô Hề khẽ nhếch nghi hoặc hỏi:
“Ờ... xin hỏi là?”
Người lính trẻ tuổi vội vàng giải thích:
“Hôm qua cô đ-á , đó giải vây giúp đó!
tên là Hà Hiên!”
“Ồ ồ~ nhớ , cần khách sáo là việc nên mà!”
Tô Hề lúc mới bừng tỉnh đại ngộ vươn tay bắt tay với .
Hà Hiên giả vờ bình tĩnh chào một cái quân lễ :
“Cảm ơn Tô tiểu thư!”
Nói xong liền bước những bước chân vui sướng chạy khoe khoang với đồng đội bên cạnh:
“A a~ nữ thần bắt tay với tớ , ngưỡng mộ !”
Chương 113 Thêm một đám hâm mộ
Lúc Tô Hề vẫn nhận thức tiếp theo sẽ xảy chuyện gì, cô tiễn Hà Hiên xong với Hàn Bân:
“Ông bảo những binh sĩ chống chọi qua đó cảm nhận một chút xem trong c-ơ th-ể thêm năng lượng gì .”
Hàn Bân kích động trả lời:
“ chính là với cô chuyện đây!
Những binh sĩ đó mà bộ đều thức tỉnh dị năng!”
“Vậy xin chúc mừng Hàn đội nhé~ Sau ở trong căn cứ dựa ông bảo kê đó!”
Tô Hề hề ngạc nhiên gật gật đầu, cô sớm dự liệu , nếu như nhiễm virus tang thi gánh vác qua thì chắc chắn sẽ thức tỉnh dị năng.
Cũng chú ý đến sự kích động của vài binh sĩ nhỏ bên cạnh, Tô Hề chuẩn về xe thì lập tức một đám bao vây lấy.
“Cái đó...
Tô tiểu thư, thức tỉnh cường hóa sức mạnh ~ Cảm ơn ơn cứu mạng của cô!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-137.html.]
Xin hỏi thể cũng bắt tay với ?”
Một lính nhỏ bẽn lẽn khác gãi gãi gáy tiến lên phía , hình tiến tới hỏi han.
Tô Hề hiểu tại , trong lòng càng lúc càng nghi hoặc, hôm nay thế ?
Điều cô là, lính nhỏ cô cứu hôm qua đó thêm mắm dặm muối truyền bá vóc dáng dũng đó của Tô Hề khắp nơi trong đội ngũ.
Vốn dĩ những binh sĩ vì cứu mạng thức tỉnh dị năng mà cảm kích cô, giờ thì càng thần thánh hóa cô hơn.
Tô Hề vốn dĩ là một mỹ nữ tuyệt sắc, bây giờ sự hỗ trợ từ thực lực cường đại và ơn cứu mạng, đám binh sĩ quả thực sùng bái cô chịu .
Đối mặt với sự nhiệt tình của đối phương, Tô Hề cũng tiện mất mặt , vì cô chỉ thể gượng gạo nở một nụ thật tươi đáp :
“Không cần khách sáo, đây đều là do các tự dựa bản lĩnh của để chống chọi qua mà!
Chúc mừng nhé~”
Tô Hề mỉm đưa bàn tay thon dài trắng nõn của , nắm c.h.ặ.t lấy lính nhỏ bẽn lẽn mặt.
“ ... thể gọi cô là chị Hề ?”
Người lính nhỏ kích động hỏi.
“Mặc dù còn trẻ, nhưng thích gọi là gì tùy ý là ~”
“Chị Hề, tên là Tần Hạc Hiên!
Vậy đây~”
Tô Hề gật đầu đáp :
“Tần bái bái~”
Tuy nhiên đợi cô kịp lấy tinh thần, cô phát hiện phía Tần Hạc Hiên mà xếp thành một hàng dài dằng dặc!
Tô Hề đầu bất lực về phía Hàn Bân, dùng ánh mắt hiệu mau cứu cô với.
Hàn Bân thấy thế trêu chọc :
“Tô tiểu thư, cô cứ thỏa mãn nguyện vọng của bọn họ .
Bọn họ đều là những thẳng tính, nếu đích cảm ơn thì sẽ khó chịu ch-ết mất.”
Tiếp đó lính nhỏ tiếp theo lập tức kích động bước tới:
“Tô tiểu thư!
thích cô!
Có thể bắt tay với !”
Nhìn ánh mắt tràn đầy mong đợi mặt, vành tai Tô Hề đỏ lên, tiếp đó mỉm duyên dáng với mặt.
Trong lòng thầm nhủ:
“Được !
Thực sự khó mà từ chối, chỉ thôi!......”
Đứng ở đằng xa Lạc Bạch Tô Hề lúc giống như buổi gặp mặt fan hâm mộ thần tượng quy mô lớn , tự hào với Thu Đồng bên cạnh:
“Chị Đồng Đồng, chị xem sức hút chỗ để của chị tiên nữ kìa!”
Thu Đồng thấy thế thì đến mức ngả tới ngả lui, đừng Tô Hề vẻ ngoài mạnh mẽ thực chất nội tâm chút sợ đám đông.
Cô thậm chí thể tưởng tượng cô bạn của lúc một đám con trai bao vây thì nội tâm quẫn bách đến mức nào.
Đợi đến khi nụ nơi khóe miệng Tô Hề đến mức chút cứng đờ, cuối cùng cô cũng đón cuối cùng.
“Chúc...
Tiểu Bạch?
Sao cũng ở đây!”
Cô mang theo nụ ngẩng đầu đưa tay nhưng khoảnh khắc thấy Lạc Bạch thì liền phá vỡ phòng .
Lạc Bạch hì hì trả lời:
“Chị tiên nữ, em cũng bắt tay với chị mà~”