“Khế ước thành.”
Sau khi cảm nhận sợi dây liên kết thêm giữa hai trong thần thức, Tô Hề kẹp lấy chiếc lá nhỏ của cỏ Vật Vong ném nó cùng với cành lá của cây phong trong gian.
“A Loan, ngọn cỏ nhỏ sẽ do em trông nom.
Đặt cái tên gì cho nhỉ?
Ừm... cứ gọi là Tiểu Vong !”
Thứ cho việc cô thực sự khả năng đặt tên, vì chỉ thể tùy tiện bịa một cái.
“Ơ, bạn mới đến ?
Được ạ chủ nhân, em nhất định thành nhiệm vụ!”
Phượng Loan ở trong gian của Tô Hề đ-ập đ-ập đôi cánh b-éo nhỏ tới chào hỏi cỏ Vật Vong.
Thấy một chim một cỏ chung sống cũng coi như vui vẻ, Tô Hề cũng quan tâm đến hai cái nữa... tạm gọi là thú cưng , mà là tịnh hóa một chút độc tố chân , bay về phía Hàn Bân và Tô Dụ.
Do Tô Hề tiêu diệt bản thể của thực vật biến dị, vì bên liễu dương cũng khô héo ngay khoảnh khắc bản thể cây phong ch-ết .
“Anh, em về đây!”
Tô Dụ em gái đang chạy vội về, vội vàng chạy lên phía từ xuống , từ trong ngoài một lượt.
Khi thấy vết thương ở phần chân của em gái, giơ tay lên trán Tô Hề gõ nhẹ một cái.
“Cái chân của em thế ?
Đã là để thương, khó khăn thì gọi !”
Tô Hề gạt tay Tô Dụ lè lưỡi một cái, :
“Anh, còn giỏi bằng em !
Chút thương nhẹ hết, cái cây phong còn gì em .”
Thông qua cuộc trò chuyện với Tô Dụ đó, Hàn Bân tên của hai .
Vì khi thấy Tô Hề bình an trở về, ông nhanh ch.óng bước tới chào một cái quân lễ với Tô Hề, trầm giọng :
“Tô tiểu thư, cảm ơn sự đóng góp của cô cho nhân dân!
ở đây cũng gì để báo đáp, nếu việc gì cứ đến tìm , Hàn mỗ nhất định dốc túi tương trợ!”
Tô Hề thấy thế vội vàng xua tay, cô nở nụ rạng rỡ:
“Đừng đừng đừng, như thì nhận nổi .
Các quanh năm phấn đấu ở tuyến đầu bảo vệ chúng , các mới là hùng của nhân dân!”
Vừa , Tô Hề còn từ trong gian lấy một ít vật tư và thu-ốc men đưa cho Hàn Bân, :
“Hiện tại hùng gặp nạn, chúng lý nào giúp chứ?
Đừng để hùng đất nước đau lòng!”
Nghe thấy lời , Hàn Bân một đấng nam nhi bảy thước lúc mà khóe mắt ươn ướt, sống mũi cay cay.
Sau khi mạt thế đến, bọn họ trải qua quá nhiều quá nhiều!
Sự thấu hiểu, ủng hộ của dân, những em mãi mãi mất vì bảo vệ , những lời đồn đại phi lý, những lời mắng c.h.ử.i chỉ trích, bọn họ thông thông đều nhẫn nhịn vượt qua, từng rơi một giọt nước mắt nào!
Bởi vì bọn họ đại diện cho quốc gia, lưng chính là nhân dân!
Tuy nhiên lúc , ông rưng rưng nước mắt.
Bởi vì sự cống hiến của bọn họ, bao giờ là vô ích.
Đến ngày hôm nay, ông cảm nhận sự ấm áp.
Hàn Bân lén lau mặt một cái, đó thần sắc như thường đầu nghiêm chỉnh :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-135.html.]
“Tô tiểu thư, những thứ chúng thể nhận, trong mạt thế vốn khó khăn, cô hãy giữ cho dùng .”
Tô Hề thấy thái độ của Hàn Bân kiên định như , cái đầu nhỏ của cô xoay chuyển, khẽ mở lời:
“Lần chiến đấu vô cùng mệt mỏi , trong nhà còn cha già ở đó, những thứ coi như là thù lao trả cho các , các thể chịu trách nhiệm hộ tống chúng đến căn cứ an ?”
Hàn Bân thiếu nữ tinh quái, lời từ chối giống như mắc kẹt ở cổ họng quả thực là .
Ông hiểu lòng của Tô Hề, cũng phụ tâm ý lương thiện của cô, vì ông trịnh trọng :
“Không vấn đề gì, cho dù bất kỳ thù lao nào, chúng cũng nhất định đưa cả nhà Tô tiểu thư đến căn cứ bình an!”
Tô Hề khúc khích, đầu đám đang ngã đất băng bó thương, thấy hôn mê bất tỉnh, sắc mặt cô đột nhiên chút ngưng trọng.
“Hàn đội, mượn một bước chuyện.”
Tô Hề trầm giọng lên tiếng.
Hai tới một nơi , Tô Hề lúc mới yên tâm :
“Những binh sĩ e rằng trúng độc tố của thực vật biến dị, độc tố giống với độc tố của tang thi, nếu chống chọi e rằng sẽ biến thành tang thi.”
Hàn Bân thần tình lạc lõng :
“Chúng chuẩn sớm, đây cũng ít em biến thành tang thi đích kết liễu tính mạng.”
Tô Hề trầm tư giây lát ngâm khẽ:
“ lẽ thể cứu bọn họ.”
“Cô thật , Tô tiểu thư!”
Hàn Bân kinh hỉ dùng lực nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay Tô Hề sốt sắng hỏi.
“Khụ khụ, Hàn đội ông khoan hãy kích động...”
Tô Hề ngượng ngùng rút cánh tay ông nắm chút đau chậm rãi mở lời:
“ thể tịnh hóa một phần độc tố trong c-ơ th-ể bọn họ.”
“Xin xin Tô tiểu thư, thực sự quá kích động !
Ý cô là cô thể dọn sạch độc tố của bọn họ ?”
Hàn Bân mang theo chút áy náy .
“ thực chất còn thức tỉnh dị năng tịnh hóa, đương nhiên, chỉ thể tịnh hóa một phần độc tố, những cái khác còn cần dựa chính bản bọn họ để gánh vác vượt qua.”
Mặc dù cô thiện cảm bẩm sinh với quân nhân, nhưng cũng ngu ngốc đến mức đem bộ thực lực của phơi bày hết, vì cho đối phương thể tịnh hóa virus tang thi.
“Ý cô là ?”
“Đầu tiên cần cắt bỏ phần thịt nhiễm độc ở chỗ vết thương của bọn họ, đó sẽ tịnh hóa phần độc tố còn sót , cuối cùng ai gánh vác thì đó thành công.”
Tô Hề giải thích với Hàn Bân.
Làm sĩ quan nhiều năm như , đương nhiên là đối với nhân tính hiểu rõ vô cùng.
Ông dừng hồi lâu mới :
“Tô tiểu thư, năng lực của cô thể công khai , nếu kẻ tâm e rằng sẽ rước họa , thể để cô mạo hiểm như .”
Tô Hề thầm nhủ một phen quả nhiên lầm , thể kết giao.
Thế là cô dịu dàng :
“Cho nên chỉ cho ông , chẳng lẽ ông những em cùng ông sinh t.ử từng một rời bỏ ông ?”
Cô đưa tay vỗ vỗ vai Hàn Bân tiếp:
“ thể mượn danh bác sĩ để giúp bọn họ băng bó, đó âm thầm tịnh hóa độc tố, thành công thì xem tạo hóa của bọn họ .
Chỉ điều việc còn cần Hàn đội ông giúp đ-ánh lạc hướng.”