......
Ông nội của Tô Hề khi còn sống chính là quân nhân, vì bảo vệ nhân dân mà chiến đấu ở tuyến đầu.
Một bên chân của ông cụ đầu gối, là những năm chiến đấu quân địch dùng đ-ạn b-ắn xuyên qua, cứ khập khiễng.
Do những căn bệnh cũ để khi đ-ánh giặc quá nhiều, vì khi về già sớm , bà nội cũng từ đó mà lâm bệnh dậy nổi, đó cũng theo ông.
Tô Sùng Nghiệp bất kỳ thiên phú cầm quân đ-ánh giặc nào, nhưng khá nhạy bén với kinh doanh, cho nên hề kế thừa ý chí của ông mà nhập ngũ.
Mặc dù lính, nhưng sự giáo d.ụ.c từ nhỏ vẫn khiến cả nhà họ Tô luôn giữ một tấm lòng son sắt đối với quân nhân.
Nhìn thấy những lính từng một vì bảo vệ nhân dân mà thương, thấy những bóng lưng kiên định đó dần dần ngã xuống.
Tô Hề nghiến răng một cái, cô đầu với :
“Mọi , con ở , chúng lúc đó sẽ hội hợp ở căn cứ!”
, một ai trong đội Tinh Hỏa lên tiếng ngăn cản, Tô Sùng Nghiệp giả vờ giận dữ :
“Lại để nhà lo lắng đúng ?
Chúng cùng con ở , đông sức mạnh lớn!”
Tô Dụ ở ghế phụ vỗ vỗ đầu Tô Hề:
“Lần hứa với bọn thế nào hả, bồi em cùng ở !”
“Hề Hề, những lính trai quá, nỡ để bọn họ đây ~ hi hi, cho nên để cùng nhé!”
Thu Đồng chớp chớp mắt, nở nụ tinh nghịch với Tô Hề.......
Khoảnh khắc , một luồng ấm áp chảy tràn trong l.ồ.ng ng-ực Tô Hề, cô nheo mắt như vầng trăng khuyết:
“Được.”
Cô là thích quản chuyện bao đồng, cũng tự nhận chẳng hạng lương thiện gì.
Cô thậm chí thể mặt cảm xúc mà phớt lờ lời cầu cứu của một sống sót, cũng thể tươi mà dễ dàng g-iết ch-ết một kẻ đe dọa đến an của nhà .
ngay cả trong mạt thế, cô vẫn luôn giữ vững một cái tâm ban đầu, một tấm lòng son sắt.
Tô Hề tin chắc rằng, khoảnh khắc , khoảnh khắc những chiến sĩ của đất nước đang liều mạng phấn đấu, cô thể khoanh tay .
Đây là thánh mẫu, đây là một loại tinh thần độc hữu khắc sâu trong xương tủy của Hoa Quốc.
“Cẩn Viễn, Thiên Hữu, hai đứa ở đây với ba chị, Đồng Đồng và Tiểu Bạch để cùng bọn họ đối phó với cây liễu , chị và trai phía giúp đỡ!”
Tô Hề cầm bộ đàm dặn dò hai Cẩn Viễn Thiên Hữu và những khác, đó kéo cánh tay Tô Dụ xuống xe tiếp:
“Em cảm nhận trong những thực vật biến dị một bản thể tồn tại, chỉ cần giải quyết bản thể đó thì những cái khác sẽ cử động nữa.”
“Vậy nó thực chất đang ở phía ?”
Tô Hề gật đầu trả lời:
“, trong thực vật biến dị chắc cũng tinh thể.”
Hai chạy né tránh sự tấn công của thực vật, nhanh tới nơi ở của Hàn Bân.
“A!
Các ăn kiểu gì !
Mau cứu !”
“Trước đây đóng nhiều thuế như đều nuôi các , giờ đến lúc đền đáp , mau giải quyết lũ quái vật !”
Lúc , vài tiếng hài hòa từ đằng xa truyền đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-132.html.]
Chương 109 Mạng của ông đáng giá lắm ?
Anh em hai mới tới nơi, liền tình cờ thấy một màn như .
Một đám sống sót nép lưng các binh sĩ, kẻ còn đẩy cả c-ơ th-ể bọn họ.
Trên cành liễu khổng lồ phía đang quấn một , hình như là nhà của mấy sống sót .
Bọn họ đứa trẻ bắt mà sốt sắng gào thét với mấy quân nhân mặt, giống như thể nếu bọn họ cứu đứa trẻ về thì phạm tội tày đình nào đó .
Tô Hề bay về phía nhanh ch.óng c.h.ặ.t đứt cành liễu đang tấn công binh sĩ, tay vung lòng bàn tay thành lưỡi đao c.h.é.m một nhát gáy gã đàn ông trung niên đang la hét hung hăng nhất.
Đôi mắt mở to kinh hãi của gã đàn ông từ từ khép ngã xuống đất, Tô Hề chút thương tiếc tung một cước đ-á gã đến bên cạnh đám nhà , :
“Nếu bản thể góp sức, thì hãy ngậm miệng khi khác đang chiến đấu, lải nhải ồn ào ch-ết .”
Vợ của gã đàn ông kinh hãi chỉ tay Tô Hề giận dữ mắng mỏ:
“Cô... cô là hạng gì?
Dựa cái gì mà cô đ-ánh chồng !”
“ là thức tỉnh dị năng, hiện tại g-iết thực vật biến dị, cho nên hy vọng các thể ngậm miệng .”
Tô Hề liếc xéo mấy bọn họ một cái.
“Chỉ dựa một đứa con gái như cô thể là thức tỉnh dị năng chứ?
Hơn nữa cho dù cô là thức tỉnh dị năng, cô đối phó quái vật cứu chúng mà đ-ánh con ?”
Người phụ nữ gào thét chất vấn, Tô Hề đau hết cả đầu.
“Ai đến để cứu các chứ, mạng của bà đáng giá lắm ?”
Tô Hề chỉ chỉ các quân nhân mặt, :
“ đến để giúp đỡ các chiến sĩ của đất nước chứ đến cứu đám phế vật các , nếu sống thì ngậm miệng thành thật sang một bên đừng gây rối, nếu gã đàn ông chính là tấm gương của các đấy.”
Mấy thấy cũng dám thêm gì nữa, mà lầm bầm c.h.ử.i rủa nhỏ tiếng dìu gã đàn ông đang ngất xỉu trốn về xe của .
Người lính khó vẻ mặt đầy cảm kích Tô Hề :
“Cảm ơn vị tiểu thư giúp giải vây, bên quá nguy hiểm, cô vẫn nên mau ch.óng lánh nạn !”
Bọn họ với tư cách là quân nhân thì thể tay với những tay tấc sắt, vì gặp tình huống cũng chỉ thể nuốt đắng trong lòng.
Tô Hề lắc đầu:
“ cũng là quân nhân mà quản sống ch-ết chứ?
Loại đ-ánh cho một trận là ngứa tay.”
Lúc Hàn Bân đang chiến đấu ở phía cũng phát hiện sự xuất hiện của bọn họ, ông giơ tay b-ắn hạ một cành cây đang tấn công tới đầu chút trách móc :
“Không bảo các mau chạy , các qua đây?”
“ là thức tỉnh dị năng nhị giai đỉnh phong, những thực vật với xác bình thường của các là chống đỡ nổi .”
Tô Hề trả lời như .
Hàn Bân lộ vẻ kinh ngạc:
“Hóa là thức tỉnh dị năng nhị giai đỉnh phong !
Hèn gì cô thể tiên phong phát hiện điểm bất thường ở nơi .”
Trong đội binh sĩ một ai thức tỉnh dị năng, vì bọn họ dựa kinh nghiệm chiến đấu tích lũy nhiều năm và s-úng ống để đối phó với tình huống mắt.