“Diệp Tư Vũ phản bác theo bản năng, cô tuyệt đối thể thừa nhận đám nhà quê cục mịch là cha đẻ của .”
“Vậy ?
Chị cũng ?"
Tô Hề mỉm chằm chằm mặt Diệp Tư Vũ và bọn Vương Đại Minh, cô trực tiếp ném kết quả giám định mấy bọn họ, lạnh lùng :
“Phóng viên hôm nay là ai gọi tới?
Rốt cuộc tại đột ngột mất tích, và tại chị đột ngột xuất hiện?
Tất cả những chuyện chẳng lẽ đều là trùng hợp ?
Với suy nghĩ đó, điều tra rõ ràng , thực việc lạc năm xưa là thiên tai mà là nhân họa!"
Lời thốt , ai nấy đều kinh hãi.
“Cái gì!"
“Thật giả !"
“Trời đất ơi, lẽ nào..."
“..."
“Vương Đại Nha!
Tao xé nát cái miệng xằng bậy của mày !"
Tạ Xuân Hoa thoát khỏi cánh tay Diệp Tư Vũ, liều mạng chộp lấy Tô Hề, nhưng vệ sĩ bên cạnh Trần Đức Dương đ-á văng .
“Mụ đàn bà thôn quê ở , dám động của ông cụ?"
“Ối giồi ôi...
Ối giồi ôi...
Trời đ-ánh thánh đ-âm, cái đồ bạch nhãn lang bất hiếu vu khống nuôi nấng nó mười mấy năm trời kìa!"
Tạ Xuân Hoa bò mặt đất bắt đầu lăn lộn ăn vạ, đ-ập tay xuống đất ngừng than .
Khổ nỗi còn ai tin bà nữa, bởi vì chỉ vài phút Tô Hề phát trực tiếp lịch sử trò chuyện chuyển khoản qua máy .
“Hề Hề , chuyện hệ trọng lắm, chúng chuyện gì về nhà !"
Diệp Tư Vũ nhíu mày lên tiếng.
“Nếu thì ?"
Tô Hề lấy từ trong túi một chiếc b.út ghi âm, trực tiếp phát bản ghi âm ngay mặt các phóng viên:
“Tư Vũ , con cũng hưởng thụ đãi ngộ công chúa ở nhà họ Tô bao nhiêu năm , quên cha đấy!"
Bên trong truyền tiếng của Tạ Xuân Hoa, điều khiến sắc mặt Diệp Tư Vũ lập tức trắng bệch.
Bản ghi âm vẫn tiếp tục——
“Hôm nay hai tìm việc gì?"
Diệp Tư Vũ mất kiên nhẫn .
“Thì là dạo túng thiếu quá, con xem..."
“Chẳng mới gửi tiền cho hai , cộng thêm tiền cho hai những năm qua, và cả tiền Tô Hề đưa cho hai nữa, tiêu hết nhanh ?
tiền!"
Vừa tiền, Tạ Xuân Hoa bằng lòng, giọng bà đổi:
“Thành phố lớn chi tiêu tốn kém, vả cả nhà bốn miệng ăn chúng gì mà chẳng tốn tiền!
Con ăn thái độ gì thế, đừng quên, nếu năm đó chúng lên kế hoạch bắt cóc con nhỏ ch-ết tiệt Tô Hề đó , thì con gì cơ hội hưởng phúc bao nhiêu năm qua chứ!
Hơn nữa mười mấy năm nay tiền con đưa chúng dám tiêu?
Đều cất kỹ hết , sợ phát hiện, con kẻ bạch nhãn lang đấy nhé~"
“Hai ...
, đưa cho hai , đừng hỏi nữa, cũng hết tiền !"
“Rè rè rè..."
Chỉ vài câu ngắn ngủi, đủ để đẩy đám Diệp Tư Vũ trực tiếp xuống vực thẳm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1318.html.]
“Mày dừng ngay cho tao!
Vương Đại Nha, con khốn !
Mày dám lén ghi âm cuộc đối thoại của chúng tao, con nhỏ ch-ết tiệt , mau đưa cây b.út đây!"
Vương Đại Minh lúc cũng cuống lên, ông cướp lấy cây b.út ghi âm trong tay Tô Hề, nhưng gì đám vệ sĩ của Trần Đức Dương.
“Từ bản ghi âm khó để nhận , chắc hẳn chị phận thật sự của từ sớm .
rời khỏi nhà họ Tô, là vì gặp bọn buôn , là cha đẻ của chị bắt cóc mang !
Chị rõ ràng sự thật nhưng giúp đỡ che giấu, hưởng thụ bao nhiêu năm hạnh phúc vốn dĩ thuộc về , cướp cuộc đời của .
Các ... lẽ nào lương tâm thấy c.ắ.n rứt chút nào ?"
Tô Hề giơ tay chỉ mấy , câu nào cũng đ-âm trúng tim đen, chữ nào cũng đẫm m-áu.
“... ..."
Diệp Tư Vũ ấp úng trả lời thế nào, nửa ngày cũng chỉ thốt một chữ “".
Lát , cùng với tiếng còi xe cảnh sát hú vang, mà cảnh sát đến cổng trường.
“Vương , Tạ nữ sĩ, công ơn nuôi dưỡng mười mấy năm của hai ...
ồ , chính xác hơn thì nên là bảo mẫu mi-ễn ph-í cho hai lâu như , duyên phận của chúng tận.
Bây giờ...
Đã đến lúc truy cứu trách nhiệm pháp lý !
Ngoài đoạn ghi âm , đương nhiên còn nắm giữ những bằng chứng khác, hai hãy chuẩn tiếp nhận sự trừng phạt của pháp luật , báo cảnh sát !
Vừa nhiều phóng viên ở đây, tất cả khán giả cũng hãy chứng cho , từ hôm nay trở , và nhà họ Vương, còn một chút quan hệ nào nữa!"
“Vương Đại Minh và Tạ Xuân Hoa là hai ?
Hai tình nghi bắt cóc trẻ em, theo chúng một chuyến ."
Cảnh sát từ trong đám đông tới, đưa thẻ ngành nghiêm nghị .
“Vương Đại Nha, mày thể đối xử với chúng tao như , mày thể!"
Nhìn thấy cảnh sát, Tạ Xuân Hoa và Vương Đại Minh đều hoảng sợ, nhưng họ thể gì Tô Hề vệ sĩ bảo vệ, thế là cuối cùng chuyển sang bám lấy Diệp Tư Vũ - chiếc phao cứu sinh cuối cùng .
“Tư Vũ , Tư Vũ!
Con là con gái ruột của chúng , con thể cứ mặc kệ cha bắt như thế !
Tư Vũ, con cứu chúng !
Đừng quên, con và chúng là châu chấu cùng một sợi dây, con rõ sự việc từ đầu đến cuối!
Nhà họ Tô nuôi con bao nhiêu năm chắc chắn là tình cảm, con cầu xin họ !"
Chương 1125 Cặp đôi điên khùng
“Bà đang nhảm cái gì thế!
hiểu!
lòng đến giúp đỡ hai , hai mà sang vu khống ?
Còn về những lời trong đoạn ghi âm đó, ... cũng là ép buộc mà!"
Diệp Tư Vũ hất mạnh tay Tạ Xuân Hoa , mặt còn vẻ dịu dàng như nữa.
“Diệp Tư Vũ!
Chúng tao vì con mà ngay cả họ của con cũng đổi , chính là để con thể thuận lợi đến nhà họ Tô!
Đừng quên mang họ gì, con tên là Vương Tư Vũ, Vương Tư Vũ!
Con là nhà họ Vương chúng tao, con nghĩ cách giúp chúng tao!"
Vương Đại Minh chằm chằm Diệp Tư Vũ đầy hung tợn, những lời tiết lộ trong miệng ngày càng nhiều.
“Anh... đừng nữa!"
Hết tin đến tin khác bùng nổ khiến mặt Diệp Tư Vũ đỏ bừng, cô hổ thẹn giận dữ quát mắng đối phương.
“Đừng lãng phí thời gian của nữa, gì thì đến đồn cảnh sát !"
Các chú cảnh sát hề nể tình ấn vai Vương Đại Minh và Tạ Xuân Hoa, định áp giải .