“Không , dù em cũng là em gái , vẫn sẵn lòng tin tưởng em ."
Diệp Tư Vũ cố nén cơn giận để duy trì hình tượng dịu dàng bề ngoài của .
“Xì, cũng chỉ Tư Vũ lương thiện thế mới dung túng cho nó, đỡ cho nó thôi!
Cả trường đồn ầm lên , con nhỏ Tô Hề đó hồi còn ở quê lối sống đắn, vì tiền mà từ thủ đoạn leo lên giường !
Cậu xem diễn đàn của trường ?
Có chụp ảnh đấy!"
Kẻ bám đuôi khinh bỉ liếc Tô Hề, những học sinh ở ngôi trường quý tộc khinh thường nhất là loại con gái dùng sắc để đổi lấy tiền bạc.
Vốn định trở về chỗ , ánh mắt Tô Hề bỗng trở nên sắc lạnh, cô tới mặt Diệp Tư Vũ và kẻ bám đuôi của cô , dùng sức đ-ập mạnh xuống bàn——
“Rầm!"
Tiếng động quá lớn cũng quá nhỏ, nhưng đủ để xung quanh thấy rõ ràng.
“Cô cái gì, cô nữa xem?"
Tô Hề mặt hai , trong đôi mắt rũ xuống đầy vẻ băng lãnh.
Đây là đầu tiên thấy Tô Hề nổi giận, bởi vì đó hình ảnh của cô luôn là một cô gái thế đáng thương nhưng kiên cường, dễ chuyện.
Nào ngờ hôm nay phản ứng trái ngược hẳn, thể hiện một mặt mạnh mẽ, khiến kẻ bám đuôi của Diệp Tư Vũ khỏi giật , cô ôm ng-ực:
“Tô Hề, cô gì hả, đột nhiên gây tiếng động lớn thế, dọa ch-ết cô !"
“Cô lặp những lời một nữa xem?"
Tô Hề vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng đó.
“Nói thì , gì mà sợ, dù cũng tung tin đồn nhảm!"
Kẻ bám đuôi đó lườm Tô Hề một cái tiếp tục:
“Chính cô vì tiền mà leo lên giường lão già, kết quả là khiến bản mắc bệnh phụ khoa, chuyện đăng nặc danh diễn đàn trường , cả ảnh nữa, bản cô lẽ ?
Hừ, chuyện nhục nhã thế mà còn dám tới trường!
Nếu là cô , ru rú ở nhà dám thò mặt ngoài , đỡ mặt cha .
À đúng ... cha cô chắc vẫn nhỉ?
Con gái chuyện hổ thế , chắc là sẽ đuổi cô khỏi nhà luôn đấy!"
“Mồm hôi mà chuyện thối thế, hồi nhỏ cô lợn hôn ?"
Tô Hề híp mắt xong lời của đối phương, giận mà :
“Ghi nhớ những lời cô hôm nay, lớp học của chúng camera đấy, vu khống khác là phạm pháp."
“Được thôi, nếu cô thì cô đưa bằng chứng mà chứng minh ?
Ai sợ cô chứ, đều thế cả, cô cứ mà kiện từng một !
đợi cô đưa bằng chứng đấy!"
“Thôi , sắp lớp , chúng đừng cãi nữa."
Dưới lời khuyên can giả vờ của Diệp Tư Vũ, kẻ bám đuôi lè lưỡi với Tô Hề một cái.
“Rầm!
Ầm ầm ầm..."
Chưa đợi Tô Hề nổi giận, cái bàn mặt nọ ai đó đ-á lật nhào.
“Sắp lớp , còn đây lề mề cái gì?
Thành tích của cô mới tăng lên một chút, đừng vì mấy chuyện vặt vãnh mà tụt xuống."
Mục Vũ Thần bước lớp từ lúc nào, khi ngang qua Tô Hề, một chân đ-á lật cái bàn của kẻ bám đuôi Diệp Tư Vũ, một tay nắm lấy cổ tay Tô Hề kéo , mặt đầy vẻ mất kiên nhẫn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1312.html.]
“Hả?"
Tô Hề ngây , kẻ bám đuôi ngây , Diệp Tư Vũ cũng ngây ...
Chỉ Mục Vũ Thần với vẻ mặt nghênh ngang như bố đời liếc đống sách vở vương vãi đất, :
“Ồ, lúc cẩn thận đụng trúng, ngại quá, cô tự nhặt lên ."
Trời ạ, đây vẫn là cái trùm trường lạnh lùng đó !
Tô Hề thầm than trong lòng, quả nhiên lạnh lùng đến mấy thì bên trong vẫn là thiết lập nhân vật trùm trường chuẩn chỉnh mà...
Kẻ bám đuôi của Diệp Tư Vũ chỉ dám Mục Vũ Thần một cái lẳng lặng nhặt đồ của , cô thể đắc tội với vị trùm trường .
Còn Diệp Tư Vũ thì ?
Từ đầu đến cuối cô cũng hề giúp kẻ bám đuôi của lấy một câu, cứ thế một bên chuyện xảy .
Cho đến khi Mục Vũ Thần cô mới giả vờ giúp nhặt một hai cuốn sách lên, nhỏ giọng :
“Cậu chứ?
Đó dù cũng là em gái , cũng cách nào, ây..."
“Không Tư Vũ, hiểu cho mà."
Kẻ bám đuôi nhặt xong đồ đạc liền gì nữa.
“Anh... đợi ... tự !"
Bị Mục Vũ Thần kéo về chỗ , Tô Hề mới hồn :
“Vừa nãy đối phương là đang xả giận giúp ?”
Chỉ điều cách xả giận ...
“Sắp lớp , gì?"
Dường như nhận ánh mắt của Tô Hề, Mục Vũ Thần chút tự nhiên đầu , hung hăng :
“Nhiệm vụ hôm qua giao cho cô thành ?
Bài tập hết ?
Đừng , bảng !"
“Ừm, xong , bài tập cũng , chỉ chờ sửa đáp án cho thôi."
Tô Hề mắt cong thành hình bán nguyệt, lộ một nụ rạng rỡ.
“Hơn nữa... bạn học Mục, cảm ơn !
Cảm ơn sẵn lòng giúp đỡ , cũng cảm ơn về phía ."
“Giúp... giúp cái gì mà giúp?"
Mục Vũ Thần gãi gãi đầu, ngượng nghịu gục xuống bàn, cuốn sách giáo khoa cứ thế đậy lên đầu, giọng nghèn nghẹt phát từ cuốn sách——
“ cô đang cái gì, chẳng qua chỉ đơn thuần là thấy đó ngứa mắt từ lâu thôi.
Cô lo mà giảng , ngủ đây, việc gì thì đừng phiền ..."
Nói xong, liền như thể ngủ , chỉ còn tiếng thở đều đều truyền .
Tô Hề cái cổ thon dài của Mục Vũ Thần thu hồi tầm mắt, giờ cô hiểu rõ cái tính cách kiêu ngạo đó của đối phương, vì cũng cố tình vạch trần .
Ngược là chuyện ngày hôm nay...
Ảnh chụp?
Được lão già bao nuôi?
Bệnh viện?
Chuyện mà kiếp nguyên chủ gặp mà xảy sớm hơn!