Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 130

Cập nhật lúc: 2026-02-22 12:36:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phùng Bình đ-á rụng một chiếc răng, cũng dám nổi giận, gã lắp bắp mang theo tiếng :

 

“Cô tổ tông ơi nào dám lừa cô chứ, chính là một mụ đàn bà dáng mập mạp, uốn tóc xoăn kiểu già đó!

 

hình như còn liên hệ với quân đội, đang ở trong chiếc xe quân sự phía !”

 

giống cái phụ nữ hôm qua cô thu xếp thế nhỉ?”

 

Tô Dụ đối với chuyện hình như chút ấn tượng.

 

Chương 107 Nhổ cỏ nhổ tận gốc

 

Tô Hề tán đồng gật đầu, xem chính là .

 

Không ngờ dạy dỗ một trận vẫn thành thật, mà còn dám thuê đến tìm rắc rối nữa.

 

Những gì cần hỏi đều hỏi rõ ràng, Tô Hề mấy gã đàn ông la liệt xung quanh xe, trong lòng vô cùng chán ghét.

 

Phùng Bình thấy thế vội vàng quỳ bò về phía định ôm lấy đùi Tô Hề, nhưng khoảnh khắc sắp chạm thì một cước đ-á văng.

 

Gã mếu máo cầu xin:

 

“Cô tổ tông ơi, đều hết , giờ thể thả ?”

 

Mấy gã đàn ông khác cũng theo cầu xin, nữ ma đầu bọn họ dám đắc tội nữa .

 

Tô Hề mỉm duyên dáng, ngay khi mấy gã đàn ông tưởng rằng chuyện qua , thì thiếu nữ tay cầm Hàn Nguyệt, mặt đầy ý tới mặt bọn họ——

 

Đoạn tuyệt gân tay từng một.

 

“A!!!”

 

“Đau quá!

 

Cứu mạng!!”

 

“G-iết !!”

 

Phùng Bình vẻ mặt căm hận chằm chằm Tô Hề :

 

rõ ràng hết , tại cô còn ngược đãi chúng !”

 

Lúc , động tĩnh bên mặc dù náo động lớn, nhưng do ở phía cuối đoàn xe, vì kinh động đến bộ đội phía .

 

Chỉ những sống sót xung quanh đều sợ hãi trốn sang một bên, từ xa chỉ trỏ thì thầm nhỏ to.

 

“Người phụ nữ cũng tàn nhẫn quá !”

 

thế đúng thế, hà tất dồn đường cùng chứ?”

 

“Cô một chút tính nào , quả thực giống như ác quỷ .”......

 

Những tưởng rằng thấy, tuy nhiên với tư cách là tu chân, cô đương nhiên lọt tai sót một chữ nào.

 

Tô Hề lạnh lùng nghiêng liếc những kẻ đang đưa chuyện xung quanh, một ánh mắt liền khiến bọn họ sợ tới mức dám thêm lời nào.

 

Sau đó nghiêng đầu dùng giọng lớn nhỏ, nhưng vặn thể khiến tất cả đều thấy, Phùng Bình :

 

thu xếp các , chẳng lẽ còn để các náo quang dưỡng hối, chờ ngày đông sơn tái khởi đến báo thù ?

 

Nhổ cỏ nhổ tận gốc các hiểu hả~”

 

Vừa , cô cầm Hàn Nguyệt dùng sống đao vỗ bành bạch mặt mấy gã đàn ông, trông sống động như một nữ ma đầu tàn nhẫn.

 

“Ào ào...”

 

Một luồng mùi khai truyền đến, kẻ nhát gan tiểu quần ngay tại chỗ.

 

Tô Hề phản ứng cực kỳ nhanh nhạy lùi mấy bước, chán ghét tránh xa hiện trường vụ việc, cô bịt mũi với Tô Dụ:

 

“Anh!

 

Mấy giao cho đó, c.h.ặ.t đứt luôn gân chân của bọn họ ném sang một bên cho tự sinh tự diệt !

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-130.html.]

Em là phận nữ nhi yếu đuối chuyện ~ sẽ sợ lắm~”

 

Tô Dụ cạn lời em gái nhà đang trốn sang một bên, thầm nghĩ:

 

“Cái bộ dạng còn em đang nghĩ gì ?

 

Làm ơn , cũng chán ghét mấy hạng !”

 

Thế là Tô Dụ vô cùng thản nhiên và tự nhiên tới cạnh chiếc xe phía xe việt dã, lôi Thiên Hữu và Cẩn Viễn , trầm giọng :

 

“Khụ khụ, giao cho hai một nhiệm vụ, c.h.ặ.t đứt gân chân của mấy ném sang một bên.

 

Đây là thử thách của Hề Hề dành cho hai , nhất định cho !”

 

Nội tâm Cẩn Viễn và Thiên Hữu:

 

“Anh lịch sự !

 

Chúng đắc tội ai chứ!”

 

Đương nhiên, bọn họ tuy rằng trong lòng chán ghét, nhưng thể vẫn thành thật đảm bảo:

 

“Anh Dụ, chị Hề, chúng em nhất định thành xuất sắc!”

 

Thế là trong từng tiếng kêu t.h.ả.m thiết, bọn Phùng Bình giống như vứt r-ác ném giữa đường lớn.

 

Sau khi xử lý xong xuôi, Tô Hề thò cái đầu từ trong xe giơ ngón tay cái:

 

“Thiên Hữu, Cẩn Viễn lắm, buổi tối phát thịt cho hai đứa ăn!”

 

Cậu b-éo Thiên Hữu vui mừng đến mức thịt mặt đều rung rinh, kéo cánh tay của Cẩn Viễn vui vẻ :

 

“Anh Viễn, xem tuy hai đứa chính thức đội, nhưng giờ ít nhiều cũng coi là nhân viên biên ngoại chứ?”

 

Cẩn Viễn liếc đứa em tiền đồ của một cái, đó trả lời Tô Hề:

 

“Vâng chị Hề, tụi em về đây!”

 

Một màn kịch khôi hài kết thúc dễ dàng như .

 

Trải qua một đoạn khúc nhạc dạo nhỏ , đây cũng là một hồi chuông cảnh tỉnh cho những sống sót khác đang ý đồ với xe của bọn họ.

 

Sau khi sắp xếp xong luân phiên trực đêm, một đêm trôi qua yên .

 

Ngày thứ hai, cả nhóm tiếp tục theo đoàn xe tiến về phía , còn mấy tên du côn thì bỏ phía , một ai đưa tay cứu giúp bọn chúng.

 

Đoàn xe vẫn đang chậm rãi tiến tới, trải qua một ngày rưỡi lên đường, cuối cùng cũng đến đoạn quốc lộ gần căn cứ.

 

Nơi dường như là dải cây xanh mạt thế, bên trái con đường là một vùng nước hồ, bên là một cánh rừng nhỏ, đường xá đều bao quanh bởi bóng râm.

 

Không quân đội dọn dẹp sạch sẽ , ở đây một con tang thi nào.

 

Trước đó tuy rằng cũng của quân đội tiên phong, nhưng cũng luôn vài con tang thi lọt lưới sót phía .

 

Nơi phong cảnh hữu tình, gió nhẹ thổi qua còn khiến cảm giác tinh thần sảng khoái, vì sĩ quan quyết định nghỉ ngơi tại đây một lát mới tiếp tục lên đường.

 

hiểu , Tô Hề luôn một cảm giác đúng, cô thế nào cũng thấy kỳ quặc.

 

cảnh tượng xung quanh, một cảm giác trái ngược lớn.

 

“Em cảm thấy chỗ gì đó đúng, chúng vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn.”

 

Tô Hề dặn dò đang vây quanh .

 

Tô Sùng Nghiệp cảnh sắc xung quanh lạ lùng hỏi:

 

“Con nhận thấy chỗ nào ?”

 

Tô Hề trầm tư một hồi, thực cô cũng chỗ nào đúng, thế là cô lắc đầu:

 

“Con cũng vấn đề gì, nhưng chính là cảm thấy .”

 

Lúc Lạc Bạch vô tình thốt lên một câu khen ngợi:

 

 

Loading...