“Ưm ưm...
Trời đất ơi, thơm quá mất!"
Cô gục xuống bàn ăn hưng phấn ngửi ngửi, phồng má nhai miếng thịt kho tàu trong miệng với vẻ mặt thỏa mãn :
“Toàn là những món con thích ăn nhất, con thật sự quá hạnh phúc !
Ngon quá, con...
ưm, sắp chảy nước miếng !
Ba hai, mau tới ăn !
Tay nghề của v-ú Vương tiến bộ ít nha~
À đúng , còn Hề Hề , mau tới nếm thử , là món ngon đấy~"
Diệp Tư Vũ cố ý để Tô Hề cuối cùng, cũng là vô thức thị uy với Tô Hề, thể hiện sự sủng ái và vị thế của trong nhà.
“Cái đứa nhỏ , chỉ ăn thôi..."
Lý Na mỉm lắc đầu, dường như là cách nào với Diệp Tư Vũ.
Tô Hoằng khi thoáng qua Tô Hề đang tại chỗ cúi đầu lời nào thì khẽ nhíu mày, ông nhẹ giọng ho một tiếng:
“Tư Vũ, thể hiểu quy củ như ?
Hề Hề hôm nay là đầu tiên về nhà, con tự chạy qua đó ăn ?"
“A... ba, cái đó con... con chỉ là quen tay thôi..."
Nghe , lòng Diệp Tư Vũ chùng xuống, cô đặt đũa xuống bàn, chút ủy khuất ngẩng đầu nhỏ giọng :
“Con cố ý, con chỉ là quá đói , vả cơm v-ú Vương thật sự thơm..."
Diệp Tư Vũ còn kịp biểu hiện sự vui , thì hộ hoa sứ giả Tô Thành Tân vui , tán đồng :
“Ba, Tư Vũ vẫn luôn là tính cách ba cũng , cứ nghiêm trọng hóa vấn đề lên như ?
Đều là ở nhà cả, đói thì cứ xuống ăn thôi, thứ tự quan trọng đến ?
Chúng đều là một nhà, ở nhà thì tự do tự tại chứ, gì thì , ba Tư Vũ như con bé sẽ đau lòng đấy!
Vả con tin chắc là Tô Hề chắc là sẽ nhỏ mọn mà để tâm đến những chuyện nhỉ?"
“ ông xã, Tư Vũ vẫn còn tính trẻ con, con bé chẳng qua là thèm ăn chạy qua ăn vụng một miếng thôi, chú ý chút là , chuyện gì ."
Lý Na cũng cảm thấy lời lẽ của Tô Hoằng vẻ nghiêm trọng quá , trong mắt bà đây là chuyện gì lớn lao.
“Con thấy Hề Hề đang lưng con định xuống ?
Con trực tiếp cướp lấy thì em gái con bây giờ, việc chẳng chú ý gì cả!
Các con chị thì dù thế nào cũng nên nhường em gái chứ, huống hồ đây còn là ngày đầu tiên!"
Tô Hoằng hề vợ con khuyên nhủ, ngược tiếp tục nhíu mày lạnh lùng lên tiếng:
“Các con đều là những tiếp nhận giáo d.ụ.c , chẳng lẽ ngay cả điều cũng ?"
Diệp Tư Vũ đến mức mặt đỏ bừng, cô vốn dĩ là cố ý dằn mặt Tô Hề, ai ngờ ba mắng cho một trận.
Cô hiểu nổi, tại một đứa dã chủng mới về khiến Tô phụ để tâm đến !
Rõ ràng mới là đứa con gái ở bên cạnh ông mười mấy năm trời mà, thiên vị như thế?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1281.html.]
“Không ạ, con vẫn đói, con xin phép ăn , cần thiết vì con mà để cãi ."
Tô Hề lạnh nhạt đáp một câu, nàng tham gia cuộc tranh cãi của đám .
Diệp Tư Vũ hiển nhiên buông tha cho Tô Hề, cô c.ắ.n môi, ngay đó dùng đôi mắt tràn đầy nước mắt quét một vòng, cuối cùng sải bước tới mặt Tô Hề cúi thật sâu.
“Xin nha Hề Hề , là chị , là chị cân nhắc đến cảm nhận của em.
Em đừng vì chị mà giận dỗi ăn cơm, cũng đừng vì mà sinh xa cách với ba .
Chị lẽ em vui , là chị ảnh hưởng đến tâm trạng của em, xin em!"
Nói đoạn, Diệp Tư Vũ cúi đầu thật sâu thêm một nữa, dùng giọng mang theo tiếng nức nở mở miệng:
“Chị chị nên chiếm đoạt cuộc đời của em!
Em yên tâm, bây giờ chị ngay, chị sẽ trả ba và trai cho em, sẽ để em thấy chị mà phiền lòng nữa.
Chị... chị chỉ ở bên ba thêm vài ngày nữa, ở vài ngày chị sẽ , Hề Hề ?"
Dáng vẻ đáng thương đó ai còn tưởng Tô Hề bắt nạt cô cơ, nhưng rõ ràng nàng chẳng gì cả!
Tô Hề chút cạn lời lùi vài bước, nàng nhạt nhẽo trả lời:
“ chỉ là cảm thấy đói lắm nên ăn cơm thôi, khi nào là đuổi chị chứ?
Từ lúc bước cửa đến tận bây giờ, chỉ cần chị xuất hiện là chị sẽ .
Chị luôn lộ một bộ dạng ủy khuất đến tột cùng, nhưng mới là mới trở về cái nhà mà, từng biểu hiện bất kỳ sự bất mãn nào với chị, tại chị luôn chạy tới xin ?"
“Chị... chị... chị là thấy sắc mặt em đúng, chị tưởng em vui..."
Diệp Tư Vũ ấp a ấp úng hồi lâu mới bịa một cái lý do, nhưng Tô Hề căn bản cho cô cơ hội phản ứng tiếp tục :
“Chị tưởng vui, chị cảm thấy sắc mặt đúng, những cái đó đều là chị tưởng thôi!
Chị cứ luôn mồm rời trả tất cả những gì chị chiếm đoạt cho , chị gái , nếu nội tâm chị thực sự giày vò và áy náy như , thì cũng đành lòng chị khó chịu.
Thế , nếu chị thực sự rời thì bây giờ chị thể dọn đồ đạc rời ngay lập tức!"
Chương 1093 Cá mỏ vểnh
“Cái... cô cái gì?"
Diệp Tư Vũ trợn to đôi mắt thể tin nổi về phía Tô Hề, cô ngờ cô gái vốn dĩ trông vẻ nhút nhát đây đột ngột những lời thẳng thừng như .
Tô Hề vô thức nhướn mày, về khoản mỉa mai và đáp trả , hình như nàng bao giờ thua.
Đừng tưởng rằng trong lòng Diệp Tư Vũ đang nghĩ gì, mặc dù ngoài miệng cô luôn rời , cái gì mà trả cha trai và tình yêu cho .
thực tế thì ?
Diệp Tư Vũ từ lúc bắt đầu đến giờ, đôi chân giống như hàn ch-ết xuống đất , một bước cũng nhúc nhích.
Cô căn bản hề ý định , chẳng qua là thủ đoạn để thu hút sự chú ý của mà thôi.
Nếu là thực sự , sẽ đây một tràng lời nhảm nhí những việc vô ích, mà sẽ trực tiếp thu dọn hành lý rời .
Mà Diệp Tư Vũ những chân dịch chuyển nửa bước, ngay cả bàn tay đang nắm lấy Tô Thành Tân cũng hề buông .
Rõ ràng là một thủ đoạn lộ liễu, nhưng những cứ mắc mưu, ví dụ như Tô Thành Tân ngu xuẩn tột cùng .
“ là..."
Tô Hề cố ý dừng một chút, Diệp Tư Vũ một cách đầy ẩn ý mới từ từ mở miệng: