Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 1270

Cập nhật lúc: 2026-02-22 15:18:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nhà họ Tô tất nhiên rõ Tô Hề sống khổ cực, nhưng họ cũng chỉ cô sống khổ cực, chứ cô rốt cuộc sống khổ cực đến mức nào.”

 

Trong thế giới của giàu, trong môi trường như , họ chỉ nghĩ nguyên từ nhỏ ăn uống lắm, trong nhà tương đối nghèo, mà rõ cô chịu bao nhiêu ngược đãi, trọng nam khinh nữ, thậm chí vài suýt chút nữa sống nổi.

 

Tô Hề thì khác, cô nhất định hết những điều .

 

Bán t.h.ả.m là một chuyện gì đó quá mất mặt, ngược , bán t.h.ả.m hiệu quả còn thể lấy sự đồng cảm của , từ đó càng hiểu thêm về sự bất hạnh của .

 

Tô Hề định bán t.h.ả.m quá mức, nhưng việc kể quá khứ của một cách cần thiết thì vẫn .

 

Có những chuyện bạn lẽ khác sẽ để tâm, nhưng nếu bạn , thì khác sẽ v-ĩnh vi-ễn bao giờ .

 

Quả nhiên, một loạt thao tác của , sự áy náy và thương xót trong lòng Lý Na đối với Tô Hề lên đến đỉnh điểm, bà bây giờ hận thể bày những thứ nhất mặt, chỉ hy vọng con gái thể vui vẻ.

 

“Phu nhân, điểm tâm và trái cây bà yêu cầu đến , mau cho tiểu thư nếm thử ạ~" Vương má bưng hai đĩa đồ ngọt tới .

 

“Hề Hề con mau nếm thử , tay nghề của Vương má là nhất đấy, đặc biệt là những món đồ ngọt nhỏ con gái thích ăn nhất.

 

Còn nữa, ăn nhiều trái cây , ăn trái cây chỉ bổ sung dinh dưỡng cho c-ơ th-ể, mà còn cải thiện làn da của con nữa."

 

Lý Na ân cần đưa đủ loại thứ đến tận miệng Tô Hề, ngay cả khi cô từ chối nhiều cũng tác dụng.

 

Bất đắc dĩ, Tô Hề đành đỏ mặt nhận lấy đồ ăn, nhỏ giọng :

 

“Cảm... cảm ơn dì, con khách sáo nữa ạ~"

 

Chương 1083 Thị uy

 

“Ăn , ăn nhiều một chút, cần khách sáo với ."

 

Thấy Tô Hề vẫn gọi là dì, Lý Na cũng vội vàng bắt đối phương đổi cách xưng hô, bà cô bé nhất thời thể thích nghi nhanh với môi trường mới .

 

Tô Hề rũ mắt miếng bánh ngọt trong tay, đôi mắt cô sáng lấp lánh nuốt nước miếng, đây lẽ là đầu tiên nguyên thấy loại thức ăn kỳ lạ như .

 

, chính là kỳ lạ.

 

Trong mười một năm sống ở Vương gia, nguyên chủ từng ăn một bữa cơm no, huống chi là thức ăn mùi vị thơm ngon và ngọt ngào như thế .

 

Mặc dù bản Tô Hề từng nếm qua ít sơn hào hải vị, dù cho mạt thế cũng vẫn quá vất vả.

 

Tô Hề của thế giới từng nếm qua, cô thể hiện dáng vẻ nên của đầu tiên.

 

“Thật sự ngon ạ...

 

Hóa còn loại thức ăn thơm ngọt như thế tồn tại ạ!"

 

Đôi mắt Tô Hề tỏa sáng, cẩn thận nâng miếng bánh ngọt trong tay ăn từng miếng nhỏ.

 

Vừa ăn híp mắt lộ dáng vẻ vô cùng hưởng thụ, ăn đến cuối cùng Tô Hề còn sợ lãng phí, tỉ mỉ ăn sạch cả những mẩu bánh vụn.

 

Trong suốt quá trình cô lãng phí một miếng thức ăn nào, cũng để vụn thức ăn rơi vãi xuống đất.

 

“Thích thì ăn nhiều một chút, thích thì ăn nhiều một chút Hề Hề..."

 

Nhìn dáng vẻ mãn nguyện và cẩn thận của Tô Hề, Lý Na khịt mũi tiếp tục :

 

“Có nhiều đồ ăn, chúng đủ thể ăn tiếp, cần vội!

 

Hề Hề, nếu con thích sẽ bảo cho con ăn mỗi ngày ?"

 

“Cảm ơn dì, con ăn một là đủ , ngon lắm ạ~"

 

“Ngoan, sẽ bao giờ đói nữa..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1270.html.]

Lý Na giơ tay xoa xoa đầu Tô Hề.

 

Ngay khi bầu khí giữa hai đang ấm áp, một giọng hòa hợp ngắt quãng họ——

 

“Mẹ, ở đây , hại con tìm mãi luôn~"

 

Tiếp theo, một bóng đột nhiên từ xa lao tới nhào lòng Lý Na.

 

“Mẹ, hứa sẽ sườn cho con mà vẫn kìa, con đói ch-ết mất thôi~"

 

Người đến chính là Diệp Tư Vũ, cô nũng nịu rúc lòng Lý Na.

 

“Con bé ..."

 

Nhìn rõ đến, Lý Na theo thói quen ôm Diệp Tư Vũ lòng trách móc:

 

“Lớn ngần còn nũng nịu với !

 

Vẫn đến giờ cơm mà vội vàng chạy tới, đồ tham ăn nhà con~"

 

Lý Na giơ tay véo nhẹ mũi Diệp Tư Vũ.

 

“Mẹ, chẳng là thèm cơm nấu ~"

 

Diệp Tư Vũ híp mắt dụi dụi trong lòng Lý Na, trong lúc hành động vô tình chạm Tô Hề đang bên cạnh, cô lúc mới giả vờ ngạc nhiên:

 

“A, xin xin , chú ý bạn đây, xin vì vô tình chạm bạn nhé!"

 

xin nghi hoặc hỏi:

 

“Mẹ, cô em gái trông quen mắt quá, chúng gặp ạ?"

 

“Khụ khụ..."

 

Lý Na lúng túng ho một tiếng, bà vỗ vai Diệp Tư Vũ hiệu cho cô xuống, đó mới lên tiếng giải thích:

 

“Tư Vũ, con bé tên là Tô Hề, là đứa con gái thất lạc nhiều năm của nhà họ Tô, chính là bảo bối mà nhắc với con đây là hai ngày nữa sẽ đón về đấy.

 

Hề Hề, cô là Tư Vũ, là con gái nhận nuôi khi con thất lạc, cũng là chị gái của con."

 

“Hóa là em gái Hề Hề , chị gặp em lâu lắm !

 

Em , ngày nào cũng nhắc đến em, năm nào cũng cầu phúc cho em!

 

May mà công trời phụ lòng , em bình an vô sự trở về !"

 

Diệp Tư Vũ tự nhiên xuống bên cạnh Tô Hề, nắm lấy tay cô kích động :

 

“Sau chúng một nhà !

 

Em gái... những năm qua, em chịu khổ ..."

 

Nghe , Tô Hề thầm đảo mắt một cái.

 

tin đối phương nhận !

 

Ngày hôm đó ở trong chùa, mặt Viện trưởng Trần gây khó dễ cho như , chuyện ấn tượng sâu sắc như thế mà cô thể quên sạch sành sanh ?

 

Đừng là Tô Hề tin, ngay cả đưa cho bất kỳ ai cũng sẽ tin .

 

C-ơ th-ể Tô Hề rụt một chút, cô giống như sợ hãi mà nhanh ch.óng rút tay , dáng vẻ nhút nhát đó một cô bé từng thấy qua sự đời.

 

“Cảm... cảm ơn sự quan tâm của chị..."

 

 

Loading...