Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 1269

Cập nhật lúc: 2026-02-22 15:18:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sau khi Tô Hề đưa đến phòng khách thì chút cục túc sang một bên, dáng vẻ mà một đứa trẻ ở độ tuổi nên cô thể hiện vô cùng chân thực.”

 

“Hề Hề, đây xuống, mau xuống .

 

Đi đường xa như chắc chắn mệt lắm , mau nghỉ ngơi cho ."

 

Lý Na dắt tay Tô Hề ấn cô xuống ghế sofa, đó chỉ đĩa bánh quy bàn :

 

“Ở đây còn chút bánh quy, là Vương má mới nướng xong, con thích ăn .

 

Hề Hề, con nếm thử một chút ?"

 

Tô Hề ép ghế sofa đành đón nhận sự nhiệt tình của đối phương.

 

Dường như là đầu tiên cảm nhận sự quan tâm của khác, Tô Hề nhất thời nên phản ứng thế nào.

 

Chương 1082 Bán t.h.ả.m

 

“Ờ... cảm... cảm ơn dì, con... con vẫn đói ạ..."

 

Tô Hề cúi đầu bàn tay đen nhẻm bẩn thỉu của , lúng túng xoa xoa, đó giấu tay lưng, cúi thấp đầu ngượng ngùng :

 

“Dì cứ ăn ạ, con việc thì ăn lung tung...

 

Dì xem trong nhà việc gì cần con giúp ạ?

 

Đợi con xong việc dì hãy cho con ăn cũng ạ..."

 

Đoạn hội thoại khiến sống mũi Lý Na cay cay, bàn tay đang cầm bánh quy của bà khựng giữa trung, đó nắm c.h.ặ.t lấy.

 

“Hề Hề, ở đây cần con việc, cần con gì cả, con chỉ cần phụ trách mỗi ngày vui vẻ là ."

 

Lý Na từng nghĩ Tô Hề sống , nhưng bà ngờ Tô Hề sống khổ cực đến , ăn một thứ gì đó tiên đều báo cáo một tiếng.

 

Liên tưởng đến đôi vợ chồng gặp ở trong chùa lúc , lòng bà càng đau hơn!

 

Con gái của bà rơi tay hai như , đ-ánh thì mắng, còn nh.ụ.c m.ạ và ngược đãi cô!

 

“Hề Hề, lưng của con...

 

đỡ hơn chút nào ... còn đau ?"

 

Nhớ ngày hôm đó Tô Hề dùng roi mây quất lưng, đến nỗi m-áu thắm ngoài.

 

Tô Hề lắc đầu đó ngoan ngoãn trả lời:

 

“Đã còn đau nữa ạ, cũng vết thương lớn lao gì, chịu đựng hai ngày là ạ!

 

Trẻ con lời ở làng con đều đ-ánh như ạ.

 

Hơn nữa trình độ y tế lạc hậu, bình thường dù gãy chân cũng cách nào điều trị, vết thương nhỏ thì tính là gì ạ?

 

Con thấy đau một chút nào, dì đừng lo lắng!"

 

Cô dường như an ủi đối phương đừng lo lắng, nhưng những lời khiến lòng Lý Na nặng nề thêm vài phần.

 

“Lưng con điều trị ?

 

Sao ngay cả con của cũng màng tới!"

 

Lý Na cau mày hỏi.

 

“Tự con tìm ít th-ảo d-ược bôi ạ, nhà nghèo quá tiền mua thu-ốc.

 

dì yên tâm, con giỏi lắm, thu-ốc tự con chế hiệu nghiệm đó nha~"

 

Tô Hề vội vàng lên tiếng an ủi, sợ đối phương tức giận.

 

“Lý bá, mau, bác sĩ khi nào thì đến?"

 

Lý Na lớn với Lý Thành Toàn:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1269.html.]

“Không một lát nữa là đến , lâu thế !

 

Chuyện giám định huyết thống gì đó vội, xem vết thương cho Hề Hề ."

 

“Sắp đến ạ, đường tắc xe nên chậm trễ một chút, giục một thưa phu nhân."

 

Lý Thành Toàn cung kính trả lời.

 

“Được, phiền ông nhanh ch.óng qua đây."

 

Lý Na gật đầu, đó dịu dàng với Tô Hề:

 

“Hề Hề, để xem lưng con ?

 

Mẹ lo lắng cho tình trạng c-ơ th-ể của con..."

 

“Dì ơi, con thật sự ạ.

 

Với con tên là Đại Nha, Vương Đại Nha, con tên riêng của mà~"

 

“Haiz..."

 

Thở dài một tiếng, Lý Na chỉ cảm thấy trái tim thắt .

 

“Đại Nha , tên vốn dĩ của con là Tô Hề, là tên đặt cho con, chứ như cha nuôi của con tùy tiện đặt cho một cái tên.

 

Hề Hề, con cần sợ hãi như , bảo vệ con, sẽ bao giờ ai đ-ánh con nữa.

 

Bánh quy nếu con ăn thì chúng ăn, tuyệt đối ép buộc con."

 

Từng tiếng “dì" gọi đến xót xa, đứa trẻ mắt hiểu chuyện đến mức khiến đau lòng.

 

Phải trải qua bao nhiêu chuyện mới thể trở nên ngoan ngoãn như ?

 

Người vẫn những đứa trẻ ở vùng núi, nhà nghèo thường sớm lo toan gánh vác, quả nhiên câu tự nhiên mà .

 

Giống như Tô Hề, việc là đ-ánh, là cho ăn cơm, để sống sót cô cũng sớm trở nên trưởng thành hiểu chuyện.

 

“Vâng... con , cảm ơn dì.

 

bảo , tên đặt thì đổi.

 

Con là chị, con cần đặt tên , chỉ cần em trai đặt tên ."

 

Tô Hề nửa hiểu nửa trả lời.

 

“Đứa trẻ ngốc , sẽ dạy con nhiều, nhiều điều con từng đây.

 

Nghe lời cha sai, nhưng những điều họ đều đúng, đợi con lớn lên sẽ hiểu."

 

Lý Na xoa đầu Tô Hề, gương mặt đầy vẻ từ ái thương xót.

 

“Vâng."

 

Tô Hề ngoan ngoãn lời.

 

Cô đúng là cố ý bán t.h.ả.m, cũng cố ý đem cuộc sống đây của kể cho đối phương một cách ẩn ý.

 

Linh hồn nguyên tác ở kiếp từng nhắc quá nhiều với nhà về chuyện của Vương gia, cô cố chấp cho rằng Vương gia là vết nhơ của , là sự tồn tại cô nhắc đến nhất.

 

Bạn bè, bạn học đều vì xuất đây của Tô Hề mà nhạo, coi thường cô, cô thể chủ động nhắc đến chuyện quá khứ?

 

Cô của đây nôn nóng thoát khỏi những cái mác như “vịt con xí", “gà rừng", mua đủ loại đ-á quý vàng bạc đeo , chỉ để tiền, cô còn là cô bé gặp khó khăn ngay cả trong cuộc sống ở tầng lớp thấp kém như đây nữa.

 

Trong nhận thức của cô, tiền là , đắt tiền là .

 

Điều dẫn đến việc Tô Hề suốt ngày mặc đồ như một kẻ mới phất, sự so sánh với Diệp Tư Vũ càng lộ rõ vẻ như một chú hề.

 

giáo d.ụ.c nên như chỉ khiến càng thấy cô là gà rừng hóa phượng hoàng, tiền nhưng vẫn quê mùa đến rớt mồng tơi, ghét bỏ.

 

Người nhà cũng vì linh hồn nguyên tác hết đến khác quậy phá vô lý mà dần dần mất hết kiên nhẫn với cô, từ đó để kết cục như .

 

 

Loading...