Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 1261

Cập nhật lúc: 2026-02-22 15:18:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 1075 Tung tích trang sức vàng

 

“Cái nhà hạng ?

 

Dẫu bảo là nhặt con bé về nuôi lớn vất vả, nhưng mang về mà đối xử t.ử tế thì cũng quá đáng quá."

 

, con ruột đãi ngộ đúng là khác hẳn, cả gia đình cùng tính kế cũng thật bi t.h.ả.m."

 

“Đứa cháu nội nhỏ tuổi học điều , theo nhà tính chuyện chèn ép và bóc lột chị gái, mới mười tuổi nghĩ đến chuyện bắt chị kiếm tiền cưới vợ cho , chậc chậc, thật đáng sợ."

 

“Loại lớn lên chắc chắn cũng lệch lạc, đối với chị chung sống mười năm còn như thế, đối với vợ con liệu ?"

 

“Lúc nãy còn bảo đàn ông nhà khá đấy chứ, dạy dỗ mụ vợ sai, cũng bảo vệ con gái.

 

Giờ , hóa bấy lâu nay kẻ đ-ấm xoa."

 

“Đứa nhỏ nhà nhặt về chẳng là may mắn bất hạnh nữa.

 

May mắn là lưu lạc đầu đường xó chợ, bất hạnh là thế khi còn t.h.ả.m hơn cả lưu lạc."

 

“Chao ôi, màn kịch bên xem suốt cả sáng, bộ quá trình đều là con bé bắt nạt, nghi kị.

 

Đây mà là gia đình gì?

 

Đây rõ ràng là đám đòi nợ đứa nhỏ thì ."

 

“..."

 

đóng cửa, cộng thêm sự dẫn dắt cố ý của Tô Hề, ít hàng xóm đều cùng chứng kiến bộ quá trình.

 

Cho nên khi thấy Vương Đại Phúc (Vương Lai Phúc) đào chiếc hộp giấu từ gốc cây lên, dư luận lập tức nghiêng hẳn về một phía.

 

Dù Vương Đại Minh giải thích, gánh tội con trai cũng vô ích.

 

Mà Tạ Xuân Hoa, gánh chịu tội và uổng công chịu một trận đòn, rốt cuộc cũng yên nữa!

 

Vốn dĩ bà cố gắng nhẫn nhịn tất cả là để bảo vệ Vương Đại Phúc (Vương Lai Phúc), nhưng giờ đây thứ hỏng bét, tất cả đều đang mắng con trai bà là mầm mống xa bẩm sinh, điều chịu đựng nổi?

 

Đặc biệt là khi bà thấy Tô Hề cách đó xa nở một nụ khiêu khích, cộng thêm liên tưởng đến những lời Tô Hề ở cửa lúc , bà phát điên!

 

Trong cơn giận dữ, Tạ Xuân Hoa lao về phía Tô Hề, dùng sức bóp c.h.ặ.t bả vai cô, đôi mắt long sòng sọc:

 

“Vương Đại Nha, là mày!

 

Là mày đúng !

 

Tất cả đều là mày cố ý !

 

Cái gì mà chuẩn quà sinh nhật cho tao, cái gì mà trang sức vàng mất, cả việc cố ý kích động Tiểu Bảo, đều là mày !

 

Trước đây tao từng phát hiện mày là đồ sói mắt trắng nuôi tốn cơm tốn gạo thế nhỉ?

 

Sao tao phát hiện !!!

 

Mày nhỏ tuổi mà trong lòng nhiều mưu hèn kế bẩn như , đồ con khốn!"

 

Là một , bà dùng những lời độc địa nhất để nguyền rủa con gái , dẫu đứa con gái do bà sinh , nhưng cũng mười năm chung sống.

 

Thật khó thể hình dung tại dửng dưng với mười năm đó, và hề nảy sinh một chút tình cảm nào.

 

“Mẹ, đang gì thế!"

 

Tô Hề dùng sức vùng khỏi sự kìm kẹp của Tạ Xuân Hoa, đôi mắt mới ngừng của cô lúc đỏ hoe.

 

“Lúc đó con bảo là con , con cũng cầu xin đừng ép hỏi con nữa, là yêu cầu con mà!"

 

Vừa , cô chỉ Vương Đại Minh tiếp tục:

 

“Mẹ quên , là bố ép con !

 

Thật con là em trai lấy trộm đồ , con thấy nó lén lén lút lút lén lén lút lút rời .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1261.html.]

Chính vì con rõ nó giấu đồ ở nên con mới chỉ chứng minh sự trong sạch của tố cáo em trai.

 

Con sợ cũng tin con, càng sợ danh tiếng của em trai tổn hại!"

 

“Không thể nào!

 

Mày phát hiện tại sớm, sớm cho bọn tao !"

 

Tạ Xuân Hoa trợn trừng mắt chất vấn.

 

“Tất nhiên là vì dạy con, dạy con rằng em trai gì cũng đúng, con tư cách quản em trai.

 

Trước đây con cũng từng mách lẻo với về em trai, nhưng đổi là cái gì chẳng lẽ quên ?

 

Từ đó con liền tuân thủ lời dạy của , tuyệt đối quản em trai dù chỉ một li một tí."

 

“Lúc nãy con cầu xin như thế, con bảo chúng về phòng , con thể con thực sự thể , là ép con mà!

 

Con thật sự còn cách nào khác mới lái chuyện của em trai , kết quả đến cuối cùng vẫn trách con..."

 

Vừa , Tô Hề đến kìm , đây thứ bao nhiêu trong ngày cô , đôi mắt đều chút sưng húp đau nhức.

 

“Mày... mày..."

 

Những lời khiến Tạ Xuân Hoa cứng họng thốt nên lời, bởi vì đây đúng là bọn họ ép Tô Hề .

 

“Dẫu là thế, mày... mày cũng nên em trai phạm !

 

Mày là chị, mày nên sớm khéo cho !

 

Mày chính là đang hãm hại em trai mày!

 

Mày lấy tư cách gì mà sống với bọn tao lâu như thế?

 

Nếu tao, mày sớm biến thành con bé ăn mày nhặt r-ác !

 

Biết ngày hôm nay nuôi cái loại tai họa như mày, lúc đầu thà nhặt mày về bóp ch-ết luôn cho xong!"

 

Không ngờ Tạ Xuân Hoa vẫn còn ngậm m-áu phun chỉ trích , Tô Hề bộ dạng hổ của đối phương cho kinh tởm.

 

“Mẹ, hóa từng yêu con, thậm chí còn con ch-ết ?

 

Chẳng lẽ con ở cái nhà trâu ngựa mười mấy năm trời, đối với chỉ phiền toái thôi ?

 

Mẹ... thật sự hối hận vì nuôi con !"

 

thế!"

 

Có lẽ là kích động quá nhiều, Tạ Xuân Hoa điên cuồng chỉ tay Tô Hề mắng nhiếc:

 

“Tao chính là hối hận vì nuôi mày!

 

Tao đứa con gái như mày, mày đừng gọi tao là !

 

Tao loại con sói mắt trắng , càng đứa con bất hiếu!

 

Cút ngay , thấy mày là tao thấy phiền ."

 

“Nếu bố yêu con, con , hà tất con như ?

 

Cho dù con đến , xuất sắc đến nhường nào, v-ĩnh vi-ễn đều thấy, v-ĩnh vi-ễn !

 

Từ sáng đến giờ, một ai quan tâm đến con, vu khống con xong cũng từng xin con lấy một câu, thật sự yêu con ?"

 

Tô Hề giơ tay lau nước mắt, cô cố tỏ mạnh mẽ nặn một nụ :

 

“Nếu thích con, chào đón con như , con !

 

Con chứ gì?

 

con cũng con ruột của , dù con cũng chỉ là một đứa trẻ nhặt về thôi..."

 

 

Loading...