“Ừm, g-iết bọn chúng cũng .
Đầu tiên, bước đầu tiên của các chính là báo thù; bước thứ hai, sống tiếp!
Những v.ũ k.h.í các cầm lấy ."
Tô Hề còn “ bụng" lấy một đống v.ũ k.h.í lạnh từ gian ném xuống đất để họ báo thù rửa hận.
Một đám phụ nữ yếu đuối còn chút sức lực, quần áo rách nát cứ thế lượt nhặt v.ũ k.h.í bước lên , đ-ấm đ-á túi bụi bọn chúng.
“Á!!!"
“G-iết tao !
G-iết tao !!"
“Con khốn!"......
Trong nhất thời tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên ngớt, tên đàn ông thậm chí trực tiếp đ-ập nát công cụ gây án một cách dã man.
Dần dần, tiếng kêu nhỏ dần tắt hẳn, nhưng những phụ nữ vẫn ngừng trút giận, giống như là tiếng than cho cuộc đời bi t.h.ả.m của chính .
Cuối cùng, kết thúc bằng việc tất cả lũ cặn bã đều tắt thở.
Tô Hề đến mặt Phong Linh, lấy một chiếc máy bay giấy gấp từ trong gian, đ-ánh một luồng linh khí bên trong.
“ sẽ lấy đức báo oán, mặc dù cuộc đời cô t.h.ả.m nhưng cũng nên đổ lên khác."
“ dù cô cũng cứu , cho nên hình phạt lớn nhất dành cho cô chính là sống tiếp để chuộc tội, đó giúp đỡ nhiều cô gái cảnh ngộ giống như cô hơn."
Cô tiện tay ném chiếc máy bay giấy , tiếp:
“Chiếc máy bay thể liên lạc với , nếu một ngày nào đó cô sống nữa, thì hãy đến tìm , sẽ tự tay kết liễu mạng sống của cô."
Nói xong liền rời .
“Cảm ơn cô..."
Phong Linh cẩn thận thu chiếc máy bay giấy cổ áo, thầm lời cảm ơn với bóng lưng của Tô Hề.
Lúc Tô Hề còn , bởi vì hiệu ứng bướm của mà trong tương lai sẽ một đội quân trỗi dậy mạnh mẽ trong mạt thế vốn coi trọng đàn ông.
Trong đội quân dị năng giả, cũng bình thường, nhưng điểm khác biệt duy nhất là tất cả đều là phụ nữ.
Họ cứu giúp vô phụ nữ bất hạnh, tự tin và mạnh mẽ, thiện chiến thua kém đàn ông, mỗi đều khiến kẻ thù khiếp sợ.
Quân đoàn nữ binh khiến thế gian rằng:
“Phụ nữ kém gì nam giới, nữ t.ử chẳng thua đấng mày râu.”
Tên quân đoàn đó gọi là —— Hắc Hồng Hoa.
Chương 104 Lên đường
Thấy việc giải quyết hòm hòm, Tô Hề đầu ném một chiếc chìa khóa cho Cẩn Viễn và Thiên Hữu :
“Hai giúp họ phân chia vật tư ."
Cô tiện tay chỉ thiếu nữ lúc ở cùng phòng giam, :
“Trong tầng hầm vật tư bọn chúng cướp , các cô cứ lấy mà dùng, v.ũ k.h.í thì cần trả cho ."
Thiếu nữ tràn đầy cảm kích:
“Tô tiểu thư, như hợp lắm , vật tư vốn dĩ thuộc về các cô."
Tô Hề khẽ:
“Các cô cứ giữ lấy chúng thiếu, trong mạt thế thì luôn sống tiếp mà."
Thiếu nữ rưng rưng nước mắt cúi đầu chào cô một cái:
“Tô tiểu thư, ơn đức lớn lao của cô chúng xin khắc cốt ghi tâm."
Tô Hề trả lời, vẫy tay về phía gia đình .
“Chúng thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-126.html.]
Đương nhiên, tất cả phụ nữ đều huyết tính và khí tiết, lúc một cặp con tới kéo vạt áo Tô Hề :
“Tô tiểu thư, cảm ơn cô cứu con ."
Tô Hề thản nhiên :
“Không cần cảm ơn , chỉ là tiện tay thôi."
Thấy , lên tiếng thỉnh cầu:
“Chúng tiếp theo cũng nơi nào để , liệu thể cùng các cô một đoạn ?"
“Không thể."
Nhìn sắc mặt tái nhợt chút ngượng ngùng của hai , cô thèm suy nghĩ mà trực tiếp từ chối.
Người con gái nhỏ hơn trông cũng tầm mười ba mười bốn tuổi, cô bé tức giận chất vấn:
“Giúp thì giúp cho trót, cô thế thì khác gì giúp chúng ?"
Tô Hề thu hồi vẻ mặt đó, giọng cô chút khó chịu:
“Vậy là cô cứ coi như từng cứu hai , bây giờ cút ngược hang lao nhé?"
Muốn cảm thông cho tâm trạng và cảnh của khác?
Nực !
Cô thời gian rảnh mà quản những việc bao đồng .
Cho con cá bằng cho cái cần câu, vì mang theo một đống phế vật thì thà dạy họ cách tự lập còn hơn.
Đương nhiên, loại mặt dày mày dạn thì ngoại trừ .
Hai con từng gặp ai trực tiếp như , trong nhận thức của họ, bất kể là đàn ông phụ nữ đều sẽ ngại từ chối thẳng mặt, luôn để chút thể diện.
họ ngờ, phụ nữ mặt rõ ràng bụng cứu nhiều như , theo kịch bản, lời chẳng nể nang chút nào.
Nghĩ đến đây, sắc mặt bọn họ khỏi lúc xanh lúc trắng, lúc cũng còn màng đến việc mặt là ân nhân cứu mạng nữa, ngược lầm bầm c.h.ử.i rủa:
“Giả tạo cái gì chứ, hóa cứu chỉ là bộ tịch!"
Tô Hề giận mà , cô nghi vấn hỏi:
“Các chỗ nào đáng để bộ tịch để cứu ?
Bây giờ thể mỉm lý lẽ với các ..."
Cô mỉm tiến gần hai , :
“Cũng thể trở mặt cho các thế nào là quy tắc!"
“Chát!
Chát!"
Đồng thời, Tô Hề giơ tay trái tay tát mỗi một cái tát nảy lửa.
Nói xong còn phủi tay :
“Cút !"
Hai con sự đổi sắc mặt đột ngột cho choáng váng, họ run rẩy dìu rời khỏi hiện trường.
Khúc dạo đầu ngắn ngủi ảnh hưởng nhiều đến tâm trạng của Tô Hề, loại như trong mạt thế quá nhiều, nếu cứ giận từng một thì chắc cô tức ch-ết mất.
Còn về những trong thôn, họ tuy đáng thương nhưng cũng là đồng lõa.
Kẻ đáng thương tất chỗ đáng hận, phần còn cứ để những hại tự giải quyết .
Cẩn Viễn và Thiên Hữu khi giúp phân chia xong vật tư, đồng thanh với Tô Hề:
“Chị Hề, chị thật sự quá lợi hại!"
Tô Hề gật đầu:
“Hai cũng nỗ lực trở nên mạnh mẽ hơn, đường đừng kéo chân chúng đấy."