Tạ Xuân Hoa đó giả vờ giả vịt lau nước mắt mặt Tô Hề:
“Coi như cầu xin con đấy, mau trả vòng !
Mẹ việc cứ giấu giếm chuyện con con gái ruột của chúng khiến con nhất thời thể chấp nhận , con luôn rời .
dù chúng cũng vất vả nuôi con lớn, công lao thì cũng khổ lao, chúng cũng yêu thương con mà!
Đại Nha, con trả vòng , đó là mạng sống của bà nội con đấy!”
Bị Tạ Xuân Hoa gào lên như , xem náo nhiệt xung quanh càng nhiều hơn, kẻ thậm chí còn bắt đầu chỉ trỏ Tô Hề bất hiếu.
phần lớn vì chứng kiến cảnh Tô Hề lóc kể lể ngày hôm đó, nhà họ Vương đối xử với cô tệ bạc thế nào, nên đa vẫn giữ thái độ quan sát.
Tô Hề những lời đàm tiếu đó ảnh hưởng, cô chỉ định thần nhóm Tạ Xuân Hoa, dáng vẻ bướng bỉnh.
“Mày...
Đại Nha mày đây!
Có ngay cả lời cha mày mày cũng nữa !”
Vương Đại Minh to chuyện, ông còn định nhân cơ hội đòi tiền cơ mà, chuyện thể để ngoài dòm ngó .
Nhìn thấy xem náo nhiệt xung quanh tương đối , Tô Hề bỗng nhiên ngước khuôn mặt nhỏ nhắn đầy lệ :
“Các chú các dì, các bác các mợ, Đại Nha cũng là hết cách mới chạy cổng lớn phiền ngày hôm nay.
Người nhà con đều nghi ngờ con trộm vòng vàng dây chuyền của bà nội, nhưng con thật sự trộm!
Con sự chứng kiến của chứng minh sự trong sạch của , để bày tỏ quyết tâm của con.”
Cô giơ cao chiếc vòng vàng trong tay quá đỉnh đầu, hình g-ầy yếu trông như sắp đổ sụp đến nơi.
“Cái vòng vàng bà nội mất con , nhưng cái trong tay con chắc chắn cái của bà nội, bởi vì...
Bởi vì chiếc vòng vàng là do con thắt lưng buộc bụng, nhặt r-ác bán tiền tích cóp mãi mới mua ở cửa hàng đồ cũ đấy!”
Chương 1070 Sự thật câu chuyện
“Nói bậy bạ!”
Tạ Tiểu Liên còn khỏe mạnh hơn hẳn, bà hầm hầm chỉ Tô Hề giận dữ:
“Đây rõ ràng là cái vòng vàng của tao!
Mày trộm phát hiện định bịa một cái lý do để nuốt trôi hả?
Tao phì!
Con trai tao vốn dĩ hảo tâm nhặt mày về nuôi dưỡng, ngờ mày là cái đồ lòng lang thú!
Không những ơn thì thôi, giờ còn định mang cả vòng vàng nữa!
Bao nhiêu hàng xóm láng giềng đều đang mày đấy, cái loại con ranh như mày tao xem ai dám rước !”
“Hì hì...
Đến lúc bà nội vẫn còn sỉ nhục con như .”
Khuôn mặt Tô Hề vẻ thất vọng, cô đờ đẫn trả lời:
“Cái vòng thật sự là do con thắt lưng buộc bụng mới đổi , tin con thể dẫn đến tiệm đó hỏi.
Sở dĩ con mua chiếc vòng chẳng qua là... chẳng qua là vì sinh nhật của sắp đến !”
Nước mắt cô rốt cuộc cũng trào khỏi hốc mắt, giọng khản đặc khiến qua đường thấy cũng kìm mà đau lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1255.html.]
“Sinh nhật của chỉ còn vài ngày nữa thôi, luôn hằng ao ước một chiếc vòng tay vàng mà!
Bà nội, theo cha lâu như bao giờ một món trang sức t.ử tế nào.
Bao gồm cả sợi dây chuyền vàng bông tai vàng mà bà hằng coi trọng , gả đây bà cũng hề đưa cho , con lén thấy nhiều , oán hận nhiều ạ!”
“Có nhiều lúc con đang dọn dẹp vệ sinh đều thể thấy tự lẩm bẩm một trong phòng, phàn nàn về sự bủn xỉn của bà nội, bà thương , ngay cả một chiếc vòng vàng cũng chịu đưa cho .
Thế nên... thế nên con mới sớm về khuya ngoài nhặt r-ác, cắt cỏ, những việc bẩn thỉu nặng nhọc chỉ để thể gom đủ tiền mua cho một chiếc vòng vàng, cho dù là đồ cũ chăng nữa!”
Nói đến câu cuối cùng, Tô Hề gào thét đến mức khản cả giọng, tiếng nghẹn ngào của cô khiến ít động lòng.
Đây là một đứa con gái thiện lương hiếu thảo bao, nhẫn tâm vu oan cho một đứa trẻ hiểu chuyện như chứ?
“Hay cho Tạ Xuân Hoa nhà chị, hóa lưng chị nghĩ về như hả?”
Tạ Tiểu Liên tức đến mức cầm gậy nện mạnh Tạ Xuân Hoa một cái.
“Mẹ... , đừng nó bậy!”
Tạ Xuân Hoa hề cảm động, ngược bà còn lo lắng và giận dữ hét lớn:
“Vương Đại Nha cái con ranh con, mày nữa xem!
Tao bao giờ phàn nàn bủn xỉn!
Tao bao giờ trách đưa vòng vàng cho tao!
Mày bớt ở đó mà thêu dệt cho tao!”
Nói đoạn, bà sang vẻ mặt nịnh nọt với Tạ Tiểu Liên:
“Mẹ, thể lời một con ranh con chứ?
Nó là đang tìm cách lấp l-iếm cho việc trộm vòng vàng đấy thôi, chúng thể nó mờ mắt !
Vả trọng điểm ngày hôm nay ở đây, chúng đừng quên chuyện quan trọng...”
Tạ Xuân Hoa nỗ lực nháy mắt với đối phương, hiệu đừng vì nóng nảy mà hỏng chuyện đại sự.
Dù chuyện vốn dĩ là do họ một tay lên kế hoạch, chiếc vòng đó chắc chắn như lời con ranh là tự mua về.
Tạ Tiểu Liên thầm nghĩ trong lòng như , cơn hỏa khí cũng tiêu tan quá nửa.
“Nói cũng đúng, Đại Nha, con mau trả vòng đây, đừng vu khống con.”
Tô Hề kịch liệt lắc đầu:
“Hai ngày nữa là sinh nhật , đây là món quà sinh nhật con mua cho .
Tuy con chiếc vòng của bà nội trông thế nào, nhưng chiếc vòng con mua ký hiệu đặc biệt.”
Nói đoạn, Tô Hề đến cạnh một bà lão trong thôn vốn thích hóng hớt và nhân duyên , đặt chiếc vòng mặt bà , :
“Bà Tôn bà xem giúp cháu, chiếc vòng những hoa văn nhỏ khác biệt và còn khắc tên cháu ạ?
Bà nhà cháu, bà chắc chắn là công bằng nhất .”
“Được , để bà xem nào.”
Bà Tôn bình thường thích nhất là góp vui kiểu , chuyện lớn nhỏ nhà gì bà .
Bà híp mắt đón lấy chiếc vòng, giơ cao quá đầu soi ánh mặt trời kỹ.
Chỉ thấy bên trong chiếc vòng vàng sáng loáng đó quả nhiên một hàng chữ nhỏ, hàng chữ đó điêu khắc vô cùng nhỏ, kỹ thật sự thấy .
Trên đó đúng ba chữ lớn “Tạ Xuân Hoa”, bên cạnh tên còn một hình trái tim nhỏ xíu cùng ngày tháng năm sinh của bà , chắc hẳn là tặng bày tỏ tình yêu thương đối với đối phương.