“Con... con con giải thích, nhưng cứ liên tục ngắt lời con!
Con thật sự trộm đồ của bà nội!
Cái vòng vàng của bà nội!”
“Đồ đàn bà xa, của bà nội thì là của ai?”
Vương Lai Phúc cũng chạy chỉ Tô Hề bắt đầu mắng nhiếc:
“Bà nội để dành cho lấy vợ, chị cũng tư cách lấy hả?
đều thấy chị lén lén lút lút phòng bà nội trộm đồ !”
“Hì hì...”
Tô Hề t.h.ả.m một tiếng:
“Mọi vẫn nên kỹ cái vòng ...”
Chương 1069 Muốn gán tội cho khác
“Nhìn cái gì mà ?
Đây chẳng là một chiếc vòng tay vàng bình thường, là bảo bối đáy hòm của bà nội mày, giờ mày trộm mất.”
Vương Đại Minh giật lấy chiếc vòng vàng từ tay Tạ Tiểu Liên liếc vài cái tiếp tục:
“Mày cái vòng vàng đáng giá bao nhiêu ?
Bị mày trộm chẳng là bà nội mày sống yên , đúng là loại sói mắt trắng nuôi mãi , con ruột đúng là mà.
Nói , những thứ khác ở ?
Mau giao đây, nếu hôm nay mày đừng hòng bước khỏi cái nhà nửa bước.”
“Ông Vương, chuyện e là hợp lý lắm nhỉ?
Đại Nha chúng nhất định đưa về, giờ ông thế là ý gì?”
Lý Thành Toàn cau mày lên tiếng nhắc nhở, hôm nay nếu ông đưa tiểu thư về thì chắc chắn sẽ lão gia trách phạt.
“Ông xem đây cũng chúng để ông đưa , mà mấu chốt là đúng lúc quan trọng xảy cái chuyện tày đình .
Con ranh chúng vất vả nuôi lớn mà trộm đồ trong nhà, chúng thể để nó cứ thế mà ?
Đó là thứ bà già của vất vả coi như bảo bối, chuyện nếu để một đứa con nuôi trộm mất, chúng chẳng sẽ thành trò cho cả làng !”
Vương Đại Minh giải thích vô cùng rành mạch, ông lộ vẻ mặt bất lực và thất bại:
“Chung quy là do giáo d.ụ.c con cái , là cha như tắc trách.
dù thế nào nữa, chỉ cần Đại Nha còn ở nhà chúng một ngày, vẫn là cha nó ngày đó, gánh vác danh nghĩa cha!
Giờ nó sai chuyện, giáo huấn nó chẳng qua là đang thực hiện trách nhiệm của một cha mà thôi!
Hôm nay cho dù ông gì chăng nữa, cũng xử lý xong việc của nó mới tính tiếp, nếu tuyệt đối để nó !”
Cha?
Hai chữ giờ đây trở thành cái cớ để ông ngăn cản .
Tô Hề từng cảm nhận một chút tình cha nào từ Vương Đại Minh, mà giờ đây hết đến khác dùng danh nghĩa tình cha để ngăn cản cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1254.html.]
“Thế , sẽ Đại Nha bồi thường tiền tương ứng với sợi dây chuyền vàng và đôi bông tai mất, chứ?”
Sau một hồi suy nghĩ, Lý Thành Toàn chỉ thể nghĩ một cách trung gian như , điều rõ ràng trúng kế của Vương Đại Minh.
“Ha... ha ha, thế thì ngại quá!
Đây là việc riêng của nhà chúng , thể để một ngoài như ông trả tiền nó ?
Hơn nữa, thứ đối với ý nghĩa khác, nó giá trị phi thường giống ai cả, là những thứ dây chuyền vàng vòng vàng bình thường nào khác thể so sánh .”
Ý tứ trong lời rõ ràng, hoặc là trả đồ vật nguyên bản nhân cơ hội đòi Đại Nha bồi thường, hoặc là bỏ nhiều tiền hơn nữa để bù đắp cho món đồ “quý giá quan trọng” .
Dù cũng , mục đích của ông chỉ một——đó chính là đòi tiền!
“Ông cứ đưa một cái giá , chỉ cần trong phạm vi chấp nhận của chúng , đều thể Đại Nha trả tiền.
Tuy mức độ quan trọng của sợi dây chuyền vàng đối với của ông, nhưng cũng bày tỏ sự thông cảm.
tin Đại Nha cũng cố ý, vả lời của cô vẫn hết.
Nếu thực sự là do Đại Nha mất, tự nhiên bao nhiêu tiền cũng sẵn lòng bồi thường cô .”
Lý Thành Toàn từng tiếp xúc lâu dài với giới thượng lưu thể thấu ý đồ của Vương Đại Minh?
Thế là ông thông minh tiếp lời, dù nhà họ Tô của họ cũng chẳng thiếu tiền.
Nếu thể dùng chút tiền bạc mà ngăn chặn tai họa cho tiểu thư nhà , thì ông đương nhiên sẵn lòng.
“Hì hì, cái giá ... thực cũng khó , dù thứ trong lòng già sức nặng lớn, vả mất là mất , bao giờ tìm cũng chẳng gì thế nổi.
Nếu nhất định bắt một cái giá, chỉ thể là vô giá.
nể tình ông thành khẩn như ...
ông Lý xin ông đợi một lát, để bàn bạc với xem thế nào ?”
Vương Đại Minh xoa xoa hai tay mắt sáng quắc, đúng chất một kẻ phàm phu tục t.ử hám tiền.
“Đợi !”
Ngay khi Lý Thành Toàn định lên tiếng đồng ý, Tô Hề đột nhiên hét lớn:
“Cái vòng vàng do cháu trộm!
Dây chuyền vàng cũng , cháu chúng bà nội để lạc ở !
Thế nên bác Lý cần bồi thường tiền cho họ ạ!
Cha, , cha thật sự con quá thất vọng !
Chẳng lẽ chỉ vì con con ruột của cha nên cha tin tưởng con ?”
Tô Hề đến mặt Tạ Tiểu Liên, chỉ chiếc vòng trong tay bà , dùng giọng nghẹn ngào lên tiếng:
“Mọi kỹ !
Nhìn kỹ xem cái vòng rốt cuộc cái mà bà nội mất !
Rõ ràng hai cái vòng trông khác , dựa cái gì mà cứ nhất định đây là cái vòng bà nội mất!”
“Cái gì?”
Lần đến lượt gia đình Vương Đại Minh ngây .