Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 1253

Cập nhật lúc: 2026-02-22 15:18:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

tìm thấy , tìm thấy !

 

Quả nhiên là nó!”

 

“Tìm thấy cái gì ?”

 

“Xuân Hoa, cái bà tìm thấy là dây chuyền vàng ?”

 

Vương Đại Minh và Tạ Tiểu Liên đồng thanh hỏi.

 

“Không dây chuyền vàng, nhưng cũng là đồ mất.”

 

Tạ Xuân Hoa đưa thứ trong tay cho xem:

 

“Là một chiếc vòng tay vàng!

 

Đây chính là chiếc vòng vàng mất sai , chúng tìm mãi ngờ nó thực sự ở chỗ Đại Nha!”

 

Trong tay Tạ Xuân Hoa là một chiếc vòng tay vàng sáng loáng, kiểu dáng bình thường nhưng chút cũ kỹ, vòng tay sạch sẽ, nhưng qua là tuổi đời lâu lắm .

 

thế, là cái vòng vàng của sai!”

 

Tạ Tiểu Liên kích động đón lấy chiếc vòng tay, vuốt ve nỡ rời tay, bà than thở:

 

“Trời đất ơi, hức hức hức hức, cái vòng của cuối cùng cũng tìm thấy .

 

Còn sợi dây chuyền vàng với đôi bông tai vàng thấy, Xuân Hoa bà mau tìm tiếp , chắc chắn là ở đây !

 

Trời xanh mắt, cái vòng của vẫn còn, nếu cái mạng già cũng chẳng thiết nữa, thật sự sẽ sống nổi mất!

 

May mà cái vòng mất, mất mà...”

 

Nhìn thấy già của nước mắt lưng tròng, Vương Đại Minh bỗng ngoắt túm lấy cánh tay Tô Hề hất mạnh sang một bên——

 

“Rầm!”

 

Không bất kỳ dấu hiệu báo nào, c-ơ th-ể nhỏ bé của Tô Hề cứ thế ném thẳng xuống đất, phát tiếng động trầm đục nặng nề.

 

“Cái con ranh bất hiếu !

 

Mày... mày mày mày thế mà dám trộm vật báu của bà nội mày!

 

Sao mày dám thế?

 

Trước đây tao còn tin, ngờ thật sự là do mày !”

 

Vương Đại Minh chỉ Tô Hề, ngay cả giọng cũng run rẩy, ông thở phì phò trong lỗ mũi, ngữ khí hung ác:

 

“Vương Đại Nha!

 

Tuy mày con ruột của tao, nhưng dù tao cũng vất vả nuôi mày lớn nhường , rốt cuộc mày dám... mày dám ăn trộm đồ hả!

 

Tao bao giờ dạy mày ăn trộm đồ, mày còn nhỏ tuổi việc , lớn lên thì còn cái thể thống gì nữa!”

 

“Đại Nha, con thật sự quá thất vọng .”

 

Tạ Xuân Hoa cũng phụ họa theo:

 

“Mẹ bảo , nãy định đây lục soát phòng con bằng lòng, hóa là ăn trộm đồ nên chột chứ gì!

 

Con nếu tiền thì cứ với , chắc chắn sẽ nghĩ cách giúp con, cho dù trong nhà thực sự tiền thì chúng cũng thể nghĩ cách.

 

con... nhưng con thể ăn trộm !”

 

Khuôn mặt Tạ Xuân Hoa tràn ngập vẻ thất vọng, bà đoạn thế mà còn nấc lên:

 

“Hức hức, thật sự quá đau lòng , con gái chẳng quản đến sống ch-ết của cả nhà mà ăn trộm.

 

là nhà vô phúc, nhà vô phúc mà...

 

Đại Nha, dây chuyền vàng với bông tai vàng ở ?

 

Con nhất là mau ch.óng giao đây, như chúng còn nể tình nhà mà trách phạt con.”

 

Tô Hề từ đất từ từ dậy, lưng cô đ-ập cột nhà, vết thương cũ lành hẳn giờ thêm một cú thế , thực sự đau đến mức khiến vã mồ hôi lạnh.

 

Thực lúc Vương Đại Minh túm lấy thể tránh , nhưng Tô Hề cố tình tránh, cũng là cố tình chịu một cú .

 

Cô nén cơn đau bám cột dậy, ngước đôi mắt định thần , gằn từng chữ một:

 

“Con trộm vòng vàng!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1253.html.]

Con cũng trộm dây chuyền vàng bông tai vàng của bà nội!

 

Mọi hỏi con chúng ở con cũng !

 

Bất kể tin , việc con con sẽ thừa nhận!”

 

“Hừ!

 

Cái con ranh đến giờ còn cứng miệng hả!

 

Tao cho mày cứng miệng !

 

Chứng cứ rành rành mắt còn thừa nhận, tao thấy mày đúng là thiếu đòn!

 

Hai ngày đ-ánh là mày họ gì !”

 

Vương Đại Minh tức chỗ phát tiết, ông giơ tay lên định hạ xuống tiếp thì Lý Thành Toàn ngăn .

 

“Tiểu thư , ông chi bằng hãy cho cô một cơ hội giải thích?”

 

“Hừ, cơ hội giải thích!”

 

Vương Đại Minh âm hiểm giật cánh tay khỏi tay đối phương, chỉ chiếc vòng vàng trong tay Tạ Tiểu Liên, :

 

“Cái vòng vàng rõ ràng là lôi từ gầm giường nó đấy thôi!

 

Mấy ngày nay chúng đều ở nhà ngoài, cũng ngoài , ông xem cái vòng vàng đó mất kiểu gì?

 

Ngoài nhà thì còn ai trộm nữa!

 

Giờ đồ đang ở chỗ nó, là thằng ngốc cũng là do Đại Nha trộm còn gì!”

 

“Không con!

 

Mọi đều con giải thích!”

 

Tô Hề bướng bỉnh hét lên một tiếng.

 

“Cái con ranh !”

 

Vương Đại Minh trợn mắt như ăn tươi nuốt sống cô:

 

“Được , mày cơ hội, giải thích!

 

Được, tao cho mày cơ hội!

 

Lại đây, mày giải thích , cái vòng vàng rốt cuộc là thế nào?”

 

“Ôi cái mạng mà khổ thế ...”

 

Tạ Tiểu Liên mượn đà rống lên, bà nắm c.h.ặ.t chiếc vòng tay ngừng đ-ập bành bạch đùi , hết đến khác gào :

 

vất vả nuôi lớn một đứa cháu gái hóa còn con cháu ruột, giờ sắp đón cũng thôi , thế mà còn nỡ tâm trộm đồ trong nhà!

 

đây là gây cái tội gì cơ chứ, tội quá, tội quá!

 

Chỗ trang sức vàng là cái mạng của đấy, là để dành cho cháu dâu tương lai.”

 

“Đại Nha, bà trong lòng con luôn bất mãn thậm chí là oán hận chúng thiên vị thương yêu Tiểu Bảo hơn, nhưng bà cũng là hết cách mà con!

 

Con là phận gái, con còn một đứa em trai, bà tính toán chứ!

 

Con mau đưa dây chuyền vàng với bông tai vàng đây, bà vốn dĩ cũng định chia cho con một ít mà, con đưa bà sống nổi đây?

 

sống nữa ...”

 

Nghe tiếng oai oái ch.ói tai Tô Hề chỉ thấy đầu óc ong ong, cô nhịn lạnh lùng lên tiếng:

 

“Ồn ào quá!”

 

... hả?”

 

Tiếng của Tạ Tiểu Liên đột ngột ngừng bặt, đang dở bà chút ngẩn ngơ Tô Hề, chỉ thể tin nổi :

 

“Mày... mày tao ồn ào?”

 

“Mày chuyện với bà nội kiểu gì thế hả!”

 

Tạ Xuân Hoa vội chỉ trích.

 

Chẳng còn cách nào, Tô Hề dụi dụi mắt, khi ngẩng đầu lên nữa khuôn mặt phủ đầy vẻ đau thương.

 

 

Loading...