Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 1239

Cập nhật lúc: 2026-02-22 15:17:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đây là Vương Thụy ca ca, là đưa con về nhà ạ.

 

Mẹ, chắc chắn như mặt ngoài ?"

 

Sau khi nhắc nhở như , Tạ Xuân Hoa mới phản ứng rằng phía Tô Hề mà còn một , hơn nữa còn là một trong những chặn bọn họ ở chùa lúc .

 

Tạ Xuân Hoa giờ chỉ giỏi bắt nạt nhà, bà chỉ dám nổi giận với Tô Hề, còn mặt ngoài thì tính khí gì.

 

Thế là bà thu cây gậy trong tay , vội vàng gượng gạo:

 

“Vương...

 

Vương , thật là phiền đường xa vất vả đưa con bé Đại Nha nhà về tận đây."

 

“Dì , cần khách sáo, đều là việc nên ạ."

 

Vương Thụy lúc cũng còn vẻ vô lễ như , trả lời một cách khá khách khí.

 

“Cậu xem nhà chúng thế ... cũng chẳng để tiếp đãi , chỉ thể cảm ơn bằng lời thôi, sẽ để bụng chứ?"

 

Tạ Xuân Hoa lãng phí một xu một cắc nào lên Tô Hề, sợ Vương Thụy ăn cơm gì đó, thế nên vội vàng chặn đường lui.

 

Chương 1056 Từ chối

 

Vương Thụy chút cạn lời Tạ Xuân Hoa liếc Tô Hề, khá bất đắc dĩ :

 

“Dì ơi, cháu ý định ở dì cứ yên tâm, cháu chẳng qua là theo lời dặn của ông cụ đưa Đại Nha về thôi ạ.

 

Dì chắc vẫn , con bé bây giờ ông cụ nhận cháu nuôi , sẽ nhiều cơ hội để trở nên hơn."

 

“Cậu cái gì!

 

Cháu nuôi?

 

Từ bao giờ!

 

Ai cho nó nhận!"

 

Giọng Tạ Xuân Hoa to đến mức đau tai, bà vội vàng chạy nhà gọi Vương Đại Minh , kéo tay ông :

 

“Đại Minh, vị... vị ..."

 

“Nói cái gì?

 

Bà lôi đây gì, thấy đang bận ?"

 

Vương Đại Minh mất kiên nhẫn hất tay Tạ Xuân Hoa .

 

“Ông Đại Minh, con bé Đại Nha nhà ông cụ đó nhận cháu nuôi !"

 

“Cái gì?"

 

Vương Đại Minh cũng giật , phản ứng đầu tiên của ông là đưa tay định vặn tai Tô Hề, nhưng Tô Hề linh hoạt né .

 

“Bố mày còn đây, bà nội mày cũng còn đây, mày mà dám tự tiện chạy ngoài nhận ông nội gì hả?

 

Vương Đại Nha, mày lấy gan đó hả?

 

Ai cho mày cái quyền để mày ngoài nhận ?

 

Sao nào, mày là bố hả?

 

Nếu mày ở trong cái nhà nữa thì mày cứ sớm, tao cũng đéo nuôi cái loại bạch nhãn lang như mày nữa!"

 

Những lời hung dữ khiến Tạ Xuân Hoa cũng nhịn run rẩy, lẽ bắt nguồn từ sự áp bức lâu ngày, Tạ Xuân Hoa một câu cũng dám , càng bảo vệ Tô Hề, chỉ một bên giả ch-ết lên tiếng.

 

“Bố!

 

Con chẳng qua là nhận một ông nuôi thôi, bố nổi giận đùng đùng như ?"

 

Tô Hề vụt một cái chạy đến bên cạnh Vương Thụy, nhanh chậm .

 

“Tao là bố mày!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1239.html.]

Mày ngoài nhận ông nội chẳng là tìm thêm cho tao một thằng bố !

 

Cái đồ bất hiếu , uổng công tao nuôi mày lớn ngần !

 

Mày lén lén lút lút ở bên ngoài kiếm cho tao một thằng bố về, tao còn mắng mày nữa chắc!"

 

“Cái đó...

 

Vương thúc thúc, lẽ chú hiểu lầm ."

 

Vương Thụy khá bất đắc dĩ đưa tay lên ngăn cản động tác tiếp theo của Vương Đại Minh, mở lời giải thích:

 

“Trần lão thực là một thầy thu-ốc vô cùng uy tín ở Kinh Thành, là viện sĩ cấp quốc gia, thể trở thành cháu nuôi của ông là một chuyện vô cùng vinh dự.

 

Chuyến của ngoài việc phụ trách đưa Đại Nha về nhà an , thì còn là để gửi tới cô chú những món quà cảm ơn tương ứng.

 

Trước đó đúng là hiểu lầm Đại Nha, ông cụ nhà chúng thực sự là Đại Nha cứu, lúc mới nhận con bé cháu nuôi."

 

Vừa , Vương Thụy lấy từ trong túi một xấp tiền mặt đưa cho Vương Đại Minh, đồng thời đưa hộp quà đang xách tay cho Tạ Xuân Hoa tiếp tục :

 

“Đây là một chút tấm lòng của ông cụ nhà chúng , hy vọng cô chú thể nhận lấy, cũng coi như cảm ơn cô chú giáo d.ụ.c một con gái ưu tú như ."

 

Mặc dù Vương Thụy coi thường Tô Hề, nhưng nhiệm vụ sư phụ giao phó vẫn đang tận tâm tận lực thành.

 

Tô Hề bây giờ cũng là cháu nuôi mà Trần Đức Dương nhận, nếu để ông cụ thành lời dặn thì thể sẽ chuốc lấy những rắc rối đáng .

 

“Cái ... cái ..."

 

Nhìn hộp quà tay và xấp tiền sáng lóa , mắt Tạ Xuân Hoa sáng rực lên.

 

Vương Đại Minh cũng bao giờ thấy nhiều tiền mặt như , ông vẻ mặt kích động hưng phấn nhận lấy tiền, như thể vồ lấy mà nắm c.h.ặ.t trong tay.

 

“Phì!"

 

Ông quệt một ít nước bọt lên ngón tay bắt đầu đếm tiền.

 

“Một tờ... hai tờ... ba tờ..."

 

“Trời ơi, nhiều tiền quá!

 

Đại Minh, chúng tiền , tiền ..."

 

Tạ Xuân Hoa bên cạnh Vương Đại Minh, hết đến khác nắm lấy cánh tay ông hưng phấn .

 

“Chậc!

 

Bà gấp cái gì mà gấp?

 

Im mồm !"

 

Vương Đại Minh mặc dù cũng kích động, nhưng dù ông cũng là chủ gia đình, sẽ xa trông rộng hơn một chút so với loại chỉ chuyện lông gà vỏ tỏi như Tạ Xuân Hoa.

 

Tất nhiên, cũng chỉ hơn một chút thôi...

 

“Khụ khụ, lòng như cũng thấy an ủi, nhưng mà... bấy nhiêu tiền đuổi chúng ?"

 

Vương Đại Minh nhét tiền trong ng-ực cất kỹ, đó hai tay chắp lưng, vẻ mặt chính trực :

 

“Đại Nha nhà lúc nãy ở chùa chịu ít sự ức h.i.ế.p của và bạn bè đó, hại còn đ-ánh cho con bé một trận, tiền thu-ốc men ...

 

Các dù thế nào cũng chịu trách nhiệm bồi thường chứ?"

 

Ông bước chân trái phía một bước, dậm dậm lên mặt đất, lông mày và mắt cũng nhướng lên theo động tác.

 

Cái bộ dạng , đúng là một tên vô vòi thêm chút lợi lộc.

 

Đối mặt với loại mê tiền , tận đáy lòng Vương Thụy cảm thấy vô cùng chán ghét.

 

Anh chỉ ghét Tô Hề, mà còn ghét lây sang cả gia đình cực phẩm của cô.

 

Có lẽ vì ở thành phố lâu , theo Trần Đức Dương nên những tiếp xúc cơ bản đều là trong tầng lớp thượng lưu.

 

Ai thấy - một t.ử của Trần viện sĩ - mà cung kính, chí ít cũng là khách sáo, dù cũng là học trò của viện sĩ, cũng là một tài năng xuất chúng trong giới y học.

 

 

Loading...