Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 1231
Cập nhật lúc: 2026-02-22 15:06:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Diệp Tư Vũ c.ắ.n môi trừng mắt Tô Hề, trong lòng đầy sự cam tâm và khó hiểu...
Chương 1049 Bái sư
“Đại...
Đại Nha, ông Trần tuổi tác cao , nếu em thực sự quan tâm đến sức khỏe của ông , nhất vẫn là đừng đến phiền ông!
Chị cũng thôi, cùng lắm thì chị đích rõ ràng với cha em."
Không thể để Vương Đại Nha trở thành cháu gái nuôi của Trần Đức Dương!
Tuyệt đối thể!
Cho dù đối phương chỉ là một đứa con gái nông thôn trông quê mùa bẩn thỉu não, Diệp Tư Vũ cũng để đối phương lấy cơ duyên .
Tiếng trong bóng tối đó khiến Diệp Tư Vũ tràn đầy thù địch và cảnh giác đối với cô bé mặt .
“Ông nội Trần... con thấy chị gái đúng ạ, con... con thể phiền ông!
Cảm ơn sự công nhận của ông, con vui ạ~
Mặc dù con cũng một ông yêu thương , nhưng Đại Nha , tuyệt đối gây phiền phức cho khác, nếu sẽ giống như cha , đều thích con nữa..."
Đôi mắt vốn đang sáng lấp lánh của Tô Hề lập tức ảm đạm xuống, cô rũ đầu xuống tâm trạng rõ ràng thấp thỏm.
“Nếu bây giờ ông nội , ... con xin phép về nhà ạ!
Về muộn cha sẽ mắng con mất..."
Vất vả nhích khỏi phía Trần Đức Dương, dù đây cũng là giường bệnh, vai ấn, Tô Hề di chuyển khó tránh khỏi chút rắc rối.
Trong lúc hành động, cô vô tình chạm vết thương lưng , đau đến mức nhịn mà hít một ngụm khí lạnh.
“Suỵt...
đau quá..."
Tô Hề đau đớn thốt lên, vô tình để lộ tấm lưng đầy những vết thương của , điều khiến ánh mắt vốn dĩ còn chút do dự của Trần Đức Dương lập tức trở nên kiên định.
“Cô bé, con cứ cháu gái nuôi của !
Ta đảm bảo sẽ giúp con thực hiện ước mơ của !
Huống hồ lão già tuổi cao, luôn một cô cháu gái đáng yêu như con, nếu con đồng ý, lão già hôm nay sẽ hết!"
Nói xong, Trần Đức Dương còn quên liếc xéo Diệp Tư Vũ một cái, :
“Con bé nhà họ Diệp, lão già cũng cảm ơn sự tay giúp đỡ của cháu, nhưng cô bé sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của , nên cháu nhất đừng can thiệp nhiều quyết định của .
Tất nhiên, sẽ bạc đãi bất kỳ một vị ân nhân cứu mạng nào.
Cô bé họ Diệp, sẽ đề cử cháu đến ngôi trường y học nổi tiếng nhất trong nước là đại học A để học tập nhằm thỏa mãn tâm nguyện của cháu, nếu cháu còn yêu cầu gì khác cũng thể thoải mái đề xuất, chỉ cần ."
Nhìn thấy danh hiệu cháu gái nuôi vớt vát , Diệp Tư Vũ trong lòng tức giận khôn cùng.
Đại học A tuy thu hút, nhưng đó là thứ cô thực sự !
Mặc dù đó là một ngôi trường trọng điểm mà đều vắt óc cũng , nhưng so với danh hiệu trở thành cháu gái nuôi của Viện trưởng Trần, thì hai thứ đó chẳng khác nào chuyện nhỏ so với chuyện lớn!
Đều tại con khốn Vương Đại Nha !
Nếu nó, bây giờ mới nên là ứng cử viên cho vị trí con gái nuôi của Viện trưởng Trần!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1231.html.]
Diệp Tư Vũ trong lòng mắng nhiếc nhưng ngoài mặt biểu lộ , cô dám thể hiện nửa phần bất mãn và thất vọng.
Bởi vì thiết lập nhân vật của cô ở đó, nếu thể hiện quá rõ ràng chẳng là đang tự tát mặt ?
Cảm nhận những đầu ngón tay siết c.h.ặ.t đ-âm sâu lòng bàn tay đau nhói, Diệp Tư Vũ khống chế biểu cảm ngẩng đầu lên khẽ c.ắ.n môi , cô lộ một nụ đúng mực:
“Ông Trần, thực so với sự giới thiệu của ông, con càng hy vọng thể dựa thực lực để thi đỗ !
Con ông vì cho con, cũng đề nghị ông đưa vô cùng hấp dẫn, nhưng... xin thứ con thể chấp nhận!
Sự nhiệt huyết của con đối với y học cho phép con bất kỳ cửa nào!
Nếu ông thực sự báo đáp con, thì... thì hãy cho con nhận ông thầy !
Ông nhận con đồ , con vấn đề gì hiểu về y học ông thể chỉ giáo nhiều hơn thì con sẽ vui hơn!"
Một nước cờ lùi để tiến thật !
Tô Hề thầm tán thưởng trong lòng, thừa nhận nước của Diệp Tư Vũ vô cùng diệu.
Mình cướp mất phận con gái nuôi của cô , cô liền rẽ sang hướng khác, chọn cách tiếp cận Trần Đức Dương bằng phận đồ .
Mặc dù đồ thiết bằng con gái nuôi, nhưng đối phương dù cũng là Viện trưởng Trần, cho dù ở bên cạnh ông một trợ thủ đều là chuyện đáng để đem khoe khoang, huống chi là đồ .
Cộng thêm dáng vẻ khiêm tốn, chính trực khiến Trần Đức Dương chút bằng con mắt khác, ông xưa nay vẫn luôn thích những học trò phẩm chất và tâm tính .
Trước sự cám dỗ to lớn như , Diệp Tư Vũ vẫn thể giữ vững sơ tâm kiên trì với đức tin của đối với y học, bản điều là một chuyện vô cùng hiếm !
“Không ngờ cô bé họ Diệp nhiệt huyết với y thuật đến thế..."
Trần Đức Dương cảm thấy vì sự lạnh nhạt lúc nãy của , ông hiền từ:
“Nếu cháu tâm tính như , sẽ đồng ý với cháu.
Sau cháu sẽ là đồ thứ ba của , trong y học gì hiểu cứ việc đến tìm , nhất định sẽ gì nấy, giấu giếm điều gì.
Dù cháu cũng là một trong những ân nhân của , chỉ cần cháu đề xuất, lão già đối với cháu cũng sẽ giống như đối đãi với những khác thôi."
Nói xong, Trần Đức Dương vẫy vẫy tay với Vương Thụy còn đang ngẩn :
“A Thụy, con và A Cẩn hãy để phương thức liên lạc với cô bé họ Diệp, khi chúng về chăm sóc con bé cho , từ nay về con bé chính là sư của các con ."
“Dạ... quá !"
Vương Thụy vui mừng xúc động, vốn cảm tình với Diệp Tư Vũ, giờ đây càng cơ hội mượn cớ để tiếp xúc gần gũi lâu dài với cô gái trong lòng, thể vui chứ?
“Tư Vũ , chúng là em cùng một sư môn !
Nếu gì hiểu về y học cứ việc hỏi , khá tự tin về học thuật của đấy."
“Cảm ơn Thụy, Thụy thật ~"
Đối mặt với thiện ý của Vương Thụy, Diệp Tư Vũ cũng đáp bằng một nụ ngọt ngào dịu dàng.
Lần thì Vương Thụy mê mẩn đến lú lẫn luôn, đỏ mặt lắp bắp trả lời, ngữ khí thật thà:
“Không... gì, nên mà...
đều là nên cả...
Đợi về sẽ chuẩn một món quà cho sư , coi như là chúc mừng gia nhập với bọn .
Hiện tại mang theo thứ gì thể đem tặng , hy vọng Tư Vũ đừng để ý..."