Như thể sợ Tô Hề từ chối, Diệp Tư Vũ vội vàng lộ một nụ dịu dàng thể dịu dàng hơn, cô bắt đầu đưa đủ loại điều kiện để dụ dỗ Tô Hề:
“Nhà chị chuyên môn ngành y học, hơn nữa trong nhà cũng thường xuyên tài trợ cho một gia đình vùng sâu vùng xa nghèo khó, những cô bé như em chị gặp nhiều .
Em Đại Nha, theo chị về thì chị thể giúp em thoát khỏi gia đình nguyên sinh hiện tại, cho em hoài bão em , đưa em thoát khỏi khó khăn."
“Chẳng em cảm thấy cha tin tưởng em, yêu thích em ?
Chị hiểu tâm trạng của em, cho nên em mới càng nỗ lực cho họ xem chứ!
Tin chị , chị sẽ giúp em!
Sau em cần mỗi ngày ngoài cuốc cỏ việc khổ sai nữa, chị sẽ bảo cung cấp môi trường cho em, cho em học sách.
Còn về phía cha em... cứ giao cho chị là , đây cũng coi như là lời xin của chị vì hiểu lầm em, ?"
Nói xong, Diệp Tư Vũ chạy nhỏ đến bên cạnh Lý Na nũng ôm lấy cánh tay bà lắc qua lắc :
“Mẹ, đúng , chúng tài trợ cho nhiều ?
Những cô bé đáng thương như thế chúng nhất định sẽ giúp đỡ mà, huống hồ con còn hiểu lầm nữa chứ~"
“Haiz... cái đứa nhỏ ..."
Vốn dĩ vì con gái mà chút hối hận xót xa, Lý Na khẽ thở dài một tiếng, bà thực sự cũng cảm thấy cô bé Vương Đại Nha đáng thương vô cùng, thế là liền lên tiếng đồng ý:
“Chỉ cần Tư Vũ , đều ủng hộ quyết định của con.
Chúng hãy tài trợ cho cô bé , để con bé học hành t.ử tế ở thành phố lớn, cũng coi như là tích phúc cho đứa con gái rời xa sớm của ."
Nói , cũng thực sự khiến động lòng.
Diệp Tư Vũ giỏi nắm bắt lòng , cũng giỏi lợi dụng điểm yếu của khác để việc.
Gia đình nguyên sinh bất hạnh, sự thiên vị của cha , cuộc sống nghèo khó kéo dài, đều là những sợi rơm ép ch-ết Tô Hề, là những thứ khiến cô khát khao nhất.
Nguyên từng nhận sự yêu thương của cha , nên cô hy vọng bản trở nên thành công, trở nên ưu tú, chỉ như mới thể khiến cha thêm một cái.
Cô cố chấp cho rằng, chỉ cần đủ , thì cha sẽ yêu thích cô, sẽ chi-a s-ẻ một chút tình yêu cho cô.
Nên cho dù khi cha ruột nhận về, cô cũng vẫn quên nhà họ Vương nuôi nấng , thỉnh thoảng đem tiền của chia cho đối phương.
nhà họ Vương chính là một lũ hút m-áu, bọn họ sẽ xót xa Tô Hề, chỉ bám lên cô ngừng hút m-áu, ép uổng, cho đến khi bức ch-ết mới thôi.
Đời cũng , nếu Tô Hề cứ ngu ngốc đồng ý lời của Diệp Tư Vũ, e là chỉ trở thành hòn đ-á kê chân cho em trai nhà họ Vương trải đường.
Tô Hề hiện tại hề ngốc, cô tuyệt đối sẽ vì chút lợi ích nhỏ mắt mà mắc mưu mắc lừa, càng khát khao, mong cầu và cần đến thứ tình yêu vô dụng của nhà họ Vương.
“Cô, chị... cảm ơn ý của , con xin nhận, nhưng con thực sự cùng chị ..."
Tô Hề vẫn trốn lưng Trần Đức Dương thò cái đầu nhỏ đáp nhỏ xíu:
“Lúc nãy chính vì chuyện của chị mà khiến cha tức giận, nếu con còn nhận tài trợ của , khi về nhà e là tránh khỏi đ-ánh, con đ-ánh nữa ...
Con cũng tại , cha dường như thích chị gái .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1230.html.]
Bình thường họ tuy cũng thế , nhưng mặt ngoài mà hỏi nguyên do trực tiếp đ-ánh con thì là đầu tiên.
Cho nên... cho nên con dính dáng gì với chị gái nữa , con sợ về nhà chán ghét..."
Đoạn hội thoại vô cùng khéo léo, Tô Hề chỉ đẩy lý do từ chối lên Diệp Tư Vũ, đồng thời còn để dấu vết mà nhỏ vài giọt “thu-ốc nhỏ mắt" cho Lý Na.
Có lẽ bây giờ Lý Na vẫn hiểu hàm ý trong đó, bà chỉ coi là con gái nhà yêu thích hoặc cảm thấy kỳ lạ đối với thái độ của cha nhà họ Vương.
một khi phận con gái ruột của bại lộ, thì sự nghi ngờ và bất thường đó sẽ trở thành chất xúc tác khiến hai rạn nứt.
Hạt giống sẽ từ từ bén rễ nảy mầm trong lòng Lý Na, chỉ chờ ngày trưởng thành mà thôi.
“ mà... chị, chị nếu thể giúp em giải quyết vấn đề thì ?
Chị..."
Chưa đợi Diệp Tư Vũ nôn nóng xong, Trần Đức Dương lên tiếng cắt đứt lời cô .
Dường như nhận sự và khó xử của Tô Hề, ông mở lời dàn xếp:
“Được , tâm ý của con bé nhà họ Diệp tin là Đại Nha nhận .
Nếu cháu thực sự bù đắp cho con bé để con bé hơn, thì chi bằng để lão già ."
Trần Đức Dương kéo Tô Hề đến mặt , hai tay ấn vai cô để cô thẳng , đó trịnh trọng :
“Cô bé, cảm ơn ơn cứu mạng của con và cũng cảm động sự lương thiện của con.
Sau khi tìm hiểu sơ qua về tình trạng gia đình con, lão già vô cùng xót xa, bộ dạng cha con lúc nãy... lão già cũng tiện đ-ánh giá.
dù thế nào, con cũng là một nhân tài thể rèn giũa, ngoài sự lương thiện còn thiên phú y học cực cao.
Thời gian tiếp xúc ngắn ngủi đoán con chắc chắn sẽ nhận tiền, vả dù nhét cho con, e rằng tiền cũng sẽ cha con lấy cho em trai con dùng."
“Như vầy , cô bé, nhận con cháu gái nuôi, và dự định sẽ đón con lên thành phố sắp xếp cho con ngôi trường nhất để học, tài trợ cho con học hành.
Vừa con bé nhà họ Diệp cũng như , nhưng con vì gây phiền phức cho bên cạnh nên mới từ chối.
Ta thì khác, chỉ là một lão già thôi, cha con cũng sẽ tức giận với một già như .
Con đồng ý , cô bé?"
Những lời quá đỗi kinh , khiến Diệp Tư Vũ hai mắt tối sầm , suýt chút nữa ngất .
Cái sự giàu sang phú quý từ trời rơi xuống rơi trúng đầu cái đồ ngu ngốc Vương Đại Nha chứ?
Dựa cái gì!
Rõ ràng chuyện đều thuận lợi như , cô xuất hiện đúng lúc cũng thành công giành Trần Đức Dương về phía , nhưng cái việc nhận cháu gái nuôi vẫn rơi đầu khác?
Không đúng, nên là như ...
Trần Đức Dương đáng lẽ nhận cháu gái nuôi, để đặt nền móng cho sự phát triển của cô trong giới y học mới đúng chứ!