Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 1219

Cập nhật lúc: 2026-02-22 15:06:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nghe đến đây, theo bản năng đều cho rằng việc là Diệp Tư Vũ.”

 

Bởi vì hai tính từ “đôi tay lực", “kéo chắc chắn" mà Trần Đức Dương rõ ràng phù hợp với Tô Hề, trái khá tương đồng với mô tả đó của Diệp Tư Vũ.

 

“A, ông cụ, ông đang đến vị !"

 

Vương Thụy vẻ mặt đầy phấn khích kéo Diệp Tư Vũ đến bên cạnh, tự :

 

“Ông cụ , lúc đó ông mặt đất, chính là cô Diệp đây đỡ ông dậy đấy."

 

Diệp Tư Vũ kéo đến mặt mang theo nụ dịu dàng, cô lịch sự cúi chào Trần Đức Dương một cái mới chậm rãi lên tiếng:

 

“Cháu chào ông ạ, lúc đó thấy ông đột phát bệnh tim đẩy ngã suýt rơi xuống vực, cháu tình cờ ở bên cạnh nên thuận tay kéo một cái thôi, gì đáng kể ạ."

 

“Ui trời cô Diệp ơi, cô thật là khiêm tốn quá!"

 

Vương Thụy Diệp Tư Vũ với vẻ đầy cảm kích, trịnh trọng :

 

“Cô chính là ân nhân cứu mạng của ông cụ, là lương thiện, đừng cứ thuận tay thuận tay nữa!

 

Cho phép giới thiệu một chút, đây là cụ Trần Đức Dương, và A Cẩn đều là học trò của cụ.

 

Cô Diệp cứ yên tâm, chúng nhất định sẽ bạc đãi cô ~"

 

Sau khi đến cái tên “Trần Đức Dương", Diệp Tư Vũ lập tức vẻ mặt chợt hiểu.

 

trợn tròn mắt, đưa tay che miệng kinh ngạc lùi một bước, đó mới ngạc nhiên lên tiếng:

 

“Ông...

 

ông là cụ Trần Đức Dương!

 

Trời đất ơi, cháu thật sự quá may mắn , ngờ lòng tiện tay giúp đất nước giữ một cực kỳ quan trọng!"

 

Diệp Tư Vũ xua tay:

 

“Cháu cần quà cảm ơn của , cháu cần gì cả!

 

Cháu bao giờ cảm thấy việc một việc cần ca tụng quá mức như .

 

cũng đều là bạn , chúng đừng khách sáo bàn luận chuyện báo đáp gì đó nữa, chỉ là việc nhỏ trong tầm tay thôi, đáng nhắc tới."

 

“Để cháu tự giới thiệu một nữa nhé, cháu tên là Diệp Tư Vũ, là con gái nhà họ Tô.

 

Nói chuyện ngoài lề một chút... cháu ngờ ông là cụ Trần đại danh đỉnh đỉnh!

 

Cháu... thật cháu cũng hứng thú với y thuật, ngờ tình cờ cứu ông, cháu thật sự vui quá!"

 

Diệp Tư Vũ khiêm tốn dịu dàng, đồng thời cũng bày tỏ sự kính trọng đối với cụ Trần, những lời khiến mấy đều thoải mái, ngoại trừ Tô Hề...

 

Tuy nhiên, đợi Tô Hề lên tiếng, Trần Đức Dương nhíu mày lên tiếng .

 

“Đợi , hai đứa chắc chắn là cô bé cứu ?

 

Chẳng lẽ già lẩm cẩm , nhớ hình như dáng nhỉ..."

 

Lời thốt , tim Diệp Tư Vũ lập tức treo lên tận cổ họng.

 

gượng gạo, độ cong nơi khóe miệng gượng ép.

 

“Ông nội Trần, ông...

 

ông ạ, dĩ nhiên là cháu kéo ông mà, lúc đó ông đang ở ngay mép đường núi, chẳng lẽ ông quên ?"

 

Chương 1039 Ông cụ tỉnh

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1219.html.]

“Quả thực nhớ rõ lắm, xin ."

 

Trần Đức Dương đưa tay day day thái dương, cảm thấy ký ức trong não vẫn còn mơ hồ.

 

Ông mơ hồ nhớ hình như thấy một giọng nữ non nớt hét bảo ông cẩn thận, và lúc nguy cấp kéo ông trở .

 

Nghĩ kỹ ...

 

Hình như còn cho ông uống thu-ốc gì đó, đó dường như là th-ảo d-ược do chính ông bào chế, khi miệng còn mang theo vị cỏ tươi dính.

 

Trần Đức Dương hồi tưởng hỏi Hà Cẩn và Vương Thụy bên cạnh:

 

“Chúng bây giờ đến chùa đúng , đại khái hôn mê bao lâu?

 

Hai đứa bày tỏ sự cảm ơn với ân nhân cứu mạng ?"

 

Nghe đến đây, Diệp Tư Vũ thở phào nhẹ nhõm một dài, thầm nghĩ:

 

“Cũng may ông già tuổi cao trí nhớ kém, nếu thì đúng là dễ lộ tẩy thật.”

 

cũng sớm chuẩn sẵn đường lui, nhưng dù nhận lãnh ơn nghĩa vẫn quan trọng hơn.

 

“Ông cụ, chúng con bây giờ đang đợi ông tỉnh đây.

 

Cô Diệp cần bất kỳ báo đáp nào, nhưng chúng con định đợi ông tỉnh mới tính tiếp.

 

Cô Diệp tâm thiện, còn dịu dàng phóng khoáng, con bảo đưa báo đáp mà cô nhận ạ!

 

cứu chỉ là chuyện tiện tay thôi, cô chỉ lo lắng cho tình trạng sức khỏe của ông nên mới định giúp giúp cho trót mà theo đến đây."

 

Vương Thụy tiếc lời khen ngợi Diệp Tư Vũ mặt Trần Đức Dương, suýt nữa thì thành Bồ Tát sống ngay mặt .

 

“Hóa ..."

 

Trần Đức Dương ôn hòa mỉm với Diệp Tư Vũ:

 

“Chính là cô bé , tuổi lớn, cảm ơn cháu tay cứu giúp.

 

Tuy lão già còn ấn tượng gì nhiều, nhưng vì Thụy nhi là cháu cứu , thì chắc là sai .

 

Cô bé, cháu báo đáp gì?

 

Chỉ cần trong phạm vi khả năng của lão già , nhất định sẽ thỏa mãn cháu đến mức tối đa."

 

Mặc dù cảm thấy chỗ nào đó đúng lắm, nhưng vì đều là cô bé cứu , và bản đối phương cũng thừa nhận, thì chắc chắn là cô .

 

“Cháu cần báo đáp gì ạ.

 

Ông nội Trần, cháu thể may mắn cứu ông thấy vô cùng vui mừng , bởi vì ông đóng góp những cống hiến xuất sắc cho sự nghiệp y học của đất nước chúng !

 

cháu cần ông báo đáp cháu, cứu ông là việc nên , cũng là chuyện tiện tay, điều đáng để ca ngợi ạ."

 

Những lời khiến tất cả mặt đều đổi ấn tượng về Diệp Tư Vũ, họ ngờ tâm tính cô bé đến .

 

Dưới sự tương phản mạnh mẽ như , Tô Hề, lúc liền biến thành một trò triệt để.

 

Không còn ai quan tâm đến những lời cô , cũng ai để ý đến suy nghĩ của cô.

 

Mọi từ lâu, ngay khi thấy lão già cao tuổi nhưng tinh thần quắc thước chính là Trần Đức Dương, đặt phần lớn tâm trí sự kinh ngạc .

 

“Không ngờ ông chính là vị Viện sĩ Trần đó..."

 

“Phải đấy, cũng từng về ông !

 

Trên tivi thường xuyên đưa tin, nhiều loại thu-ốc chúng uống bây giờ đều là do nhà ông sản xuất."

 

 

Loading...