“Thấy đều chuyển tầm mắt lên , Diệp Tư Vũ khỏi chút hoảng loạn.”
“Diệp tiểu thư, đứa bé gái sai, lúc đó Trần lão gia t.ử quả thực đang chào hỏi chúng uống nước..."
Vương Thụy tuy rằng nghi hoặc nhưng trong lòng rốt cuộc vẫn bằng lòng tin tưởng Diệp Tư Vũ hơn một chút, vì thế suy nghĩ hồi lâu mới ngập ngừng mở miệng:
“Cái đó Diệp tiểu thư, nghĩ những gì cô thấy chắc là mâu thuẫn với con bé chứ?"
Diệp Tư Vũ chút hoảng loạn Lý Na một cái, đây dù cũng là nuôi dưỡng cô bao nhiêu năm, vẫn sự hiểu nhất định về , nếu dối quá đà nhất định sẽ .
Cô c.ắ.n môi dùng ánh mắt ai oán về phía Tô Hề, giống như đối phương chuyện gì đại nghịch bất đạo bằng mà lẩm bẩm mở miệng:
“Cảnh tượng mà cô bé đích xác thấy, vì thế đối với việc đó vị ông cụ rốt cuộc gì rõ lắm."
“Tư Vũ!"
Lý Na nhướng mày, biểu cảm lập tức trở nên nghiêm túc:
“Nếu con thấy, tại khẳng định chắc nịch là cô bé ..."
“Mẹ!
Mẹ đừng vội, con hết ?"
Diệp Tư Vũ dở dở bĩu môi vội vàng trả lời:
“Con mới là con gái của mà, mới khác lời con trẻ, bây giờ ngay cả cũng ngắt lời con chứ?"
Nhìn dáng vẻ ủy khuất của con gái Lý Na tức khắc mềm lòng, bà bước tới nhẹ nhàng ôm lấy bả vai Diệp Tư Vũ, :
“Vậy con , tin con.
Chỉ là chuyện đều chứng thực lời của cô bé , hy vọng con của sẽ cứ thế sai lầm tiếp nữa thôi."
“Con mà, ..."
Diệp Tư Vũ ủy khuất gật đầu một cái tiếp tục:
“Cảnh tượng phía con quả thực thấy, nhưng những chuyện phía con mặt ở hiện trường.
Nếu con nhớ nhầm, hai vị - Thụy và Cẩn hẳn là nhớ rõ."
“Mô tả đây của con dành cho hai là:
Khi con từ núi xuống liền thấy đứa bé gái cứ lôi kéo ống quần lão gia t.ử và suýt chút nữa đẩy xuống , trong tình thế cấp bách để cứu con mới kéo lão gia t.ử và cẩn thận ngã, đúng ?"
Vương Thụy vội vàng gật đầu:
“ đúng đúng, Diệp tiểu thư như ."
Nghe , sắc mặt khó coi của Diệp Tư Vũ mới dịu một chút, cô tiếp tục nhỏ giọng mở miệng:
“Mà trong thời gian con cứu giúp vị ông cụ , Vương Đại Nha tiểu liền đột nhiên xông lên lôi kéo con, và suýt chút nữa đẩy ngã cả hai chúng con, đây mới là chân tướng sự việc."
“Còn về những chuyện em , bộ đều là chuyện xảy khi sự kiện bắt đầu, thì thể chứng minh điều gì chứ?
Những gì con thấy chính là cảnh tượng khi vị ông cụ đối thoại xong và rời , tự nhiên sẽ đó ông đối thoại với ai."
là lời giải thích hảo mà!
Tô Hề suy nghĩ trong lòng:
“Phải thừa nhận Diệp Tư Vũ quả thực thông minh, cô thể trong thời gian ngắn nhất nghĩ một lời giải thích tinh vi như và còn khiến những khác nghi ngờ, chỉ dựa điểm thôi là điều mà bình thường .”
Câu hỏi vốn dĩ là t.ử cục đối với cô cư nhiên hóa giải dễ dàng như !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1216.html.]
Quả nhiên, Vương Thụy lập tức đổi sắc mặt đến bên cạnh Diệp Tư Vũ đầy vẻ áy náy :
“Thì là thế...
A ha ha, mà, Diệp tiểu thư là một dịu dàng lương thiện xinh như thể giống như con ranh xa như thế?"
“Mẹ, bây giờ tại con ủy khuất chứ?"
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Diệp Tư Vũ trắng bệch, hốc mắt cũng ửng đỏ nhẹ, cô cứ thế Lý Na, trong con ngươi còn nước mắt rơi mà rơi đọng lông mi, trông vô cùng đáng thương.
“Xin Tư Vũ, là sai , nên nghi ngờ con, nên con hết mới ..."
Lý Na chút tự trách ôm lấy Diệp Tư Vũ, sợ đối phương vì chút chuyện mà ảnh hưởng đến tình cảm con hai .
“Không , con tâm thiện mới tiểu nhân lợi dụng, con trách ..."
Trong khi ôm lấy Lý Na, Diệp Tư Vũ cũng quên âm thầm bôi Tô Hề mặt bà.
Những lời khiến những đó còn đồng tình với Tô Hề lập tức còn đồng tình với cô nữa, thậm chí còn chán ghét cô hơn .
“ con bé nhà hiểu rõ nhất!
Hừ, cứ những kẻ phân rõ nặng nhẹ nhảy ăn bừa bãi.
Vương Đại Nha, nếu mày là đứa thông minh, thì mau ch.óng thừa nhận chính dối theo tao về nhà."
“Th-ảo d-ược th-ảo d-ược cái gì, mày là cái thá gì hả?
Bày đặt cái gì mà vì lo lắng cho chúng tao nên mới học th-ảo d-ược, tao là cha mày, tao thể mày nặng nhẹ bao nhiêu cân ?"
Khí thế của Vương Đại Minh hung hãn hẳn lên, ông trợn mắt Tô Hề ác độc :
“Mau xin hai vị tiểu ca và vị thiên kim tiểu thư ngay!
Nếu nhận sự tha thứ của thì chừng tao về nhà sẽ thu xếp mày !"
“Con dạy cha , hôm nay mày mất mặt chẳng đều là mất mặt đầu lão t.ử ?
Nếu mày còn chịu hối cải, thì đừng trách tao tay độc ác!"
Tô Hề trốn ở một bên hề để ý đến Vương Đại Minh, ngược hét lớn về phía Hà Cẩn và Vương Thụy:
“Nếu các tin con, các thể đợi vị ông cụ tỉnh !
Ngộ nhỡ th-ảo d-ược của con thật sự vấn đề, đợi khi con các chẳng là tìm ?"
“Thà tin là còn hơn tin là , cứ để con ở thêm một lát !"
“Hừ cái con ranh con , mày vẫn xong đúng ?
Vẫn định thừa nhận sai lầm của !
Tao thấy mày đúng là thèm đòn!"
Bị mất mặt Vương Đại Minh xắn tay áo lên liền xông về phía Tô Hề, nhưng một nữa Hà Cẩn chặn .
Suy tính , Hà Cẩn vẫn ngập ngừng mở miệng:
“Cứ đợi một lát , ngộ nhỡ những gì đứa bé gái là thật chúng cũng chuẩn sẵn sàng vạn nhất.
Tuy rằng cũng tin tưởng nhân phẩm của Diệp tiểu thư, nhưng..."
“Trước khi Diệp tiểu thư qua đây, chúng ai thể chắc chắn cô rốt cuộc cho lão gia t.ử uống bậy bạ gì , cho nên vẫn là cẩn thận một chút thì hơn."