Hà Cẩn ngăn cản Vương Đại Minh và Tạ Xuân Hoa đang lôi kéo Tô Hề, đẩy đẩy gọng kính sống mũi khá nghiêm túc:
“Xét thấy chúng cũng rõ những gì đứa trẻ nhà hai là thật giả, vì chúng tạm thời vẫn thể để hai đưa con bé , hy vọng hai vị thể thông cảm."
“Thông cảm cái gì?
Thông cảm cái gì mà thông cảm!
Đứa trẻ nhà thế nào chúng còn !
Nó vốn dĩ chẳng hiểu gì về th-ảo d-ược các thứ cả, thể chữa bệnh cho cái ông già của các chứ?"
“Đi , mau đừng chắn đường!"
Vương Đại Minh mất kiên nhẫn vẫy vẫy tay, rõ ràng, ông ý định để Tô Hề ở .
Thấy , Diệp Tư Vũ cũng vội vàng chạy lên phía dịu dàng khuyên nhủ Hà Cẩn:
“ Cẩn, một đứa trẻ bé xíu như thể mang theo th-ảo d-ược bên chứ?
Hơn nữa bộ dạng của em xem, là dám cho ông cụ ăn bậy bạ gì , dù ăn thật ước chừng cũng chỉ là cỏ dại bình thường thôi, vấn đề ."
“Vị chú lý, chúng hiểu rõ con cái bằng , lời trẻ con tin , cứ để mau về thôi."
“Không Diệp tiểu thư, chuyện liên quan đến tính mạng an nguy của lão gia t.ử, chúng buộc coi trọng."
Ngay cả Vương Thụy cũng mỹ nhân kế ảnh hưởng.
Cho dù là như , vẫn tin tưởng lời của Diệp Tư Vũ như cũ, cho rằng Tô Hề hại Trần lão gia t.ử.
Hai vợ chồng Vương Đại Minh sắt đ-á đưa Tô Hề , cho nên thái độ chuyện của họ cũng lắm.
“Mau tránh !
bảo cho mấy nha, đừng hòng mà ăn vạ nhà chúng , nhà chúng tiền !
Cái con ranh con căn bản chữa bệnh, ông già nhà mấy dù xảy chuyện gì cũng liên quan đến chúng nửa xu!"
“Cùng lắm chính là va chạm một chút, trẻ con nhà chúng cái gì cũng hiểu, chúng về nhà dạy bảo một trận là xong.
Còn cái gì mà lão gia t.ử nhà mấy bệnh cần Đại Nha nhà chúng chịu trách nhiệm á, , đừng mà mơ!"
Tạ Xuân Hoa dùng cái cớ “ăn vạ" để ép Hà Cẩn và Vương Thụy rời .
Nào ngờ thái độ của Hà Cẩn cũng vô cùng kiên quyết, ở cửa nhường nửa bước, nghiêm túc mở miệng:
“Nếu con gái hai chính cho lão gia t.ử uống thu-ốc, thì chúng buộc trông chừng con bé cho đến khi lão gia t.ử tỉnh ."
“Ngộ nhỡ thật sự xảy vấn đề, chúng còn thể kịp thời tìm con bé hỏi rõ rốt cuộc cho uống thu-ốc gì.
Nếu vấn đề gì, chẳng là chuyện cho cả hai bên ?
Lúc đó hai đưa con bé cũng muộn."
“Chúng dựa cái gì mà lời các chứ?
Phi!
Mau tránh cho , nếu động thủ đấy nhé!"
Bộ dạng vô của Vương Đại Minh khiến Hà Cẩn vô cùng cạn lời.
Anh lạnh mặt giọng điệu :
“Nếu cha mà hai vô văn hóa như , chúng đành gọi điện báo cảnh sát đến xử lý thôi.
Nếu thật sự ầm ĩ đến lúc đó..."
“Dù chúng tha cho hai thì sợ là cũng muộn , hai suy nghĩ cho kỹ!
Thật sự xảy vấn đề, trách nhiệm bồi thường là do giám hộ chịu đấy!"
Vừa thấy báo cảnh sát, hai vợ chồng Vương Đại Minh tức khắc xìu xuống, họ chỉ là những dân thường, ngày thường cũng chỉ dám cãi vã với những xung quanh.
Một khi thật sự đụng cảnh sát, họ sẽ lập tức nhát như thỏ đế.
Hơn nữa trong lòng hai vốn dĩ một bí mật thể cho ai , vì càng dám dính dáng đến cảnh sát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1215.html.]
“Cái ... cái ... chuyện gì từ từ , chúng từ từ !"
Tạ Xuân Hoa đổi sang một vẻ mặt tươi kéo cánh tay Hà Cẩn, nhưng đối phương lách né tránh.
“Không cần với , hai rốt cuộc là để , là để ?"
Vẻ mặt Hà Cẩn nghiêm túc.
“Để để , chúng để là chứ gì!
ông nó!"
Tạ Xuân Hoa dùng khuỷu tay huých huých Vương Đại Minh.
“Để...
để , báo cảnh sát thấy cần thiết .
Chúng nôn nóng đưa Đại Nha thật cũng là định mang về dạy dỗ một trận, nếu các nhất quyết để nó , thì... thì cứ để ..."
Nhìn thấy bộ dạng hèn nhát của Vương Đại Minh, Tô Hề suýt chút nữa nhịn mà bật thành tiếng, đúng thật là hai kẻ ăn cứng ăn mềm!
Bất kể quá trình thế nào, tóm mục đích để đạt .
Tiếp theo...
Tô Hề khi Tạ Xuân Hoa miễn cưỡng buông cánh tay liền lập tức chạy đến chỗ cách cửa xa, cô dùng giọng điệu lớn nhưng vặn thể khiến tất cả thấy mà :
“Con... con gạt !
Ngay cả khi cha đ-ánh ch-ết con, con cũng gạt !
Nếu các tin, con... con thể chứng minh cho xem!"
Nói đoạn, Tô Hề liền chỉ chỉ Trần Đức Dương đang ở cách đó xa, :
“Con thể nhớ rõ vị ông cụ lúc lên đây chào hỏi những núi như thế nào, hơn nữa những gì con cũng thấy loáng thoáng..."
“Vị đại tỷ tỷ là con cướp đoạt công lao của chị , chị thể lúc đó vị ông cụ ở trạng thái cụ thể như thế nào ?"
Tô Hề thì thôi, khiến kinh ngạc, lập tức khiến tất cả mặt ở đó nên lời.
“Vậy cô xem, lão gia t.ử lúc những gì?"
Thấy Diệp Tư Vũ gì, Vương Thụy vẫn cam lòng hỏi.
“Vị ông cụ dường như với ở phía đường núi cái gì mà giúp ông mua hai chai nước qua đây, ông sẽ ở phía đợi để gặp ."
“ là như ạ?
Con đoán chuyện với ông cụ chắc hẳn là hai vị đại ca ca ."
Tô Hề giải thích một cách bài bản, trong đôi mắt đều là sự ngây thơ vô tội.
“Cái ... cái ...
A Cẩn, con bé dường như sai..."
Vương Thụy chút lắp bắp mở miệng.
Mọi đờ đẫn, còn Diệp Tư Vũ thì tức khắc đồng t.ử co rụt .
Cô ngờ con ranh thối tha cư nhiên nhớ đồ đạc rõ ràng đến !
Nếu sớm đối phương sẽ tung chiêu , cô dù thế nào cũng sẽ mang cái con ranh ch-ết tiệt qua đây!
Lý Na Diệp Tư Vũ lời nào mà lòng lạnh toát, bà nhịn cau mày hỏi:
“Tư Vũ, chuyện rốt cuộc là thế nào?
Con rõ những chuyện ?"
Chương 1036 Giải thích của Diệp Tư Vũ
“Mẹ... con... con..."