“A ha ha ha, Diệp tiểu thư đúng, quá đúng...
Có những đứa trẻ lời thì dạy dỗ cho , nếu quá nuông chiều đợi đến lúc lớn lên ngoài xã hội sẽ chịu thiệt thòi, đó mới là thật sự hại đứa trẻ."
“ cũng cảm thấy Diệp tiểu thư lý."
Hà Cẩn gật đầu phụ họa.
Thấy hai còn nghi ngờ gì nữa, Diệp Tư Vũ liền tiếp tục mỉm trả lời:
“Ngại quá chú dì, thật cháu cũng ý trách con gái của hai .
Cháu lúc đó thấy em khó khăn còn định đưa cho em mấy trăm tệ để em cầm về cứu tế, nếu cần giúp đỡ gì cũng thể tìm cháu.
con gái của hai chịu lấy nha, em trả tiền cho cháu xong còn nhất quyết đòi theo, là chính cứu ông cụ , cháu... cháu cũng thật sự còn cách nào khác mà."
Diệp Tư Vũ diễn vai đóa hoa nhài nhỏ dịu dàng, thấu tình đạt lý một cách triệt để.
So sánh như , kỹ năng diễn xuất xanh đó của Tô Hề chẳng khác nào tân binh mới nghề!
“Không !
Con !
Con lôi kéo ông cụ !
Con cũng đẩy chị !
Cha, , hai tin con , tin con mà!
Con..."
“Chát!"
“A!!!"
Chưa đợi Tô Hề xong, cành cây trong tay Vương Đại Minh nhanh ch.óng quất xuống.
Quất lưng Tô Hề, phát một tiếng vang giòn giã của da thịt, hòa lẫn với tiếng hét t.h.ả.m thiết của cô bé.
Đau!
Thật sự là quá đau!
Tô Hề hít một khí lạnh, cô nhịn mà kêu thành tiếng.
C-ơ th-ể vốn g-ầy yếu, căn bản chịu nổi sự trừng phạt như , huống chi cú đ-ánh của Vương Đại Minh còn dùng mười phần sức lực.
Cô đương nhiên rõ tại Vương Đại Minh tức giận như , ông chỉ đơn giản là vì cô gây chút chuyện .
“Con !
Con dối!
Con thật sự đẩy họ!
Vị tỷ tỷ dối, hu hu hu... chị dối, con thật sự !"
Tô Hề vẫn lớn tiếng biện bạch, cô thể thừa nhận cái tội danh vô căn cứ ?
Tuy nhiên cô càng phản kháng tranh cãi, Vương Đại Minh càng đ-ánh dữ hơn!
“Tao bảo mày dối !
Tao bảo mày lừa !
Nhỏ tuổi học , còn vu khống khác?
Mày xem vị đại tỷ tỷ giống sẽ oan uổng mày !
Oan uổng mày thì lợi lộc gì?
Cái con ranh nhà mày, từ nhỏ thành thật, hôm còn gây một đống chuyện rắc rối!
Xem tao đ-ánh ch-ết mày !"
Vương Đại Minh quất mạnh cành cây trong tay xuống, lực đạo cũng cái mạnh hơn cái .
“Chát!"
“Chát chát!"
“Chát!"
Tiếng cành cây và da thịt va chạm vang lên giòn giã, khiến thấy đều cảm thấy da lưng tê rần.
Tô Hề vốn thể nhẫn nhịn , dù cô ở ngoài đời thực trong khu l.ừ.a đ.ả.o cũng ít đ-ánh.
cô cứ kêu thành tiếng, hơn nữa còn càng lớn tiếng càng !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1211.html.]
Chương 1032 Cơ hội đến
“A!!!"
“Con thật sự !
A... cha, !
Con thật sự dối mà!
A... con... con đau quá!!!"
“Hu hu hu, con ... , con chuyện ... con dám mà!"
“Làm chuyện sẽ đ-ánh ch-ết mất, con... a... con thật sự dám mà... a ực!!!"
Tô Hề đến mức nước mắt nước mũi nhòe nhoẹt cả mặt, cô căn bản màng đến hình tượng của , tiếng hét t.h.ả.m thiết còn lớn hơn tiếng , chẳng mấy chốc thu hút ít hòa thượng và khách đường đến đây lễ Phật.
Trong đó, cả nuôi của Diệp Tư Vũ, tức đẻ của nguyên .
“Trời đất ơi, chuyện là thế , đứa bé gái t.h.ả.m thiết !"
“ đúng , đáng thương quá, ai đ-ánh con cái như thế ?"
“Chậc chậc chậc...
Đây thật là cha ruột , dù đứa trẻ sai chuyện cũng thể đối xử như thế chứ."
“Nhìn con bé hét kìa, mà thấy nhói lòng..."
“Rốt cuộc xảy chuyện gì, chuyện gì thì từ từ , từ từ !"
“..."
Những xem náo nhiệt xung quanh đều đang bất bình cho Tô Hề, trong họ cũng ít con cái, tự nhiên là đành lòng thấy con đ-ánh tơi bời như .
Có lẽ vì tiếng thét của Tô Hề quá t.h.ả.m thiết, ngay cả Hà Cẩn và Vương Thụy cũng đành lòng mà cau mày lên tiếng:
“Cái đó... vị , tuy rằng đứa trẻ nhà ông chuyện , nhưng cũng thể đ-ánh như , ông...
ông vẫn nên tay nhẹ một chút ."
“Nhẹ một chút?"
Tạ Xuân Hoa bước một bước, bà như một mụ đàn bà đanh đ-á ở cửa lớn mắng c.h.ử.i những đang xem náo nhiệt:
“Liên quan gì đến mấy !
Chúng dạy dỗ con gái sinh thì gì sai ?
Khoan hãy nó là con gái ruột của , cho dù nó , nó phạm lầm lớn như cũng đáng đ-ánh!
Hừ, mấy là cái thá gì?
Cũng xứng đến dạy việc ?"
“Phi!"
Nói xong, bà liền nhổ một bãi nước bọt thật cao về phía , ghê tởm đến mức nhao nhao lùi vài bước.
Họ bao giờ thấy nào đanh đ-á như , nếu vướng nhất định sẽ dây bẩn.
“ , chúng giáo d.ụ.c con còn đến lượt mấy xen mồm ?
Các con ranh gì !
Nó những vu khống vị tiểu thư mà còn đẩy ngã lão gia t.ử dẫn đến hôn mê!
Cái giống xa như đ-ánh cho một trận nhừ t.ử thì !"
“Chát!"
Tiếp đó, Vương Đại Minh vung cành cây trong tay lên quất mạnh xuống...
“A!!!"
Tô Hề hét t.h.ả.m lên.
, những xem náo nhiệt xung quanh còn lên tiếng nữa.
Dưới sự giải thích của Vương Đại Minh, họ mới rõ Tô Hề chuyện gì, nhất thời còn ai mở miệng biện hộ cho Tô Hề nữa.
Nhận thấy lời của tác dụng, Vương Đại Minh lập tức càng thêm đắc ý, động tác tay cũng còn dừng .
Tô Hề cảm nhận sự đau đớn nhói lên lưng, chắc hẳn chỗ đó lúc nhất định quất rách da !
Dù m-áu thịt be bét thì đến mức, nhưng ước chừng cũng chẳng khá khẩm gì hơn.