Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 1201

Cập nhật lúc: 2026-02-22 15:05:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

, chính là nẫng tay ...”

 

Người nẫng tay , chính là Diệp Tư Vũ.

 

Diệp Tư Vũ thấy Tô Hề khỏi liền nhận cụ ông , cô lén lút khiêng Trần Đức Dương vẫn còn đang hôn mê đến một nơi khác, hơn nữa còn dối là chính cứu cụ.

 

Cứ như , Trần Đức Dương khi tỉnh vô cùng cảm kích Diệp Tư Vũ, và thấy cô còn thể hiện một vài phần hứng thú với y học, nên còn nhận cô con gái nuôi!

 

Từ đó, địa vị của Diệp Tư Vũ cũng theo đó mà nước lên thì thuyền lên, trải thêm một viên đ-á vững chắc cho địa vị tương lai của chính .

 

Cho đến khi Tô Hề đón về nhà họ Tô, khi cô thấy cụ ông đức cao trọng vọng đó, nhắc chuyện còn nhạo là trèo cao từ đó miệng mà thể thanh minh.

 

Mục đích Tô Hề đến đây hôm nay đơn giản, cô nẫng tay cốt truyện !

 

Nếu nhớ nhầm, sự việc xảy hẳn là ngày hôm nay!

 

Vị nhân vật thái đấu trong giới y học quốc gia đó, cụ Trần Đức Dương đến từ tỉnh H sẽ đến nơi bái Phật.

 

Chương 1023 Gặp Diệp Tư Vũ

 

Tô Hề chạy bộ một mạch đến chân núi phía cách làng xa, từ xa chân núi thể thấy một ngôi chùa đỉnh núi.

 

Ngôi chùa tên là “Linh Vân Tự", dường như là điểm giao thoa giữa thời gian và gian, khi ngước lên từ phía mang cảm giác như thể nó sinh trời .

 

Nó dường như chứng kiến vô mặt trời mọc lặn, mây cuộn tan, mặc dù những bức tường đ-á thô ráp của ngôi chùa phần loang lổ.

 

khi thời gian gột rửa, nó càng hiện rõ một loại cảm giác trầm mặc và thâm trầm.

 

Bước trong chùa, mùi hương trầm thoang thoảng xộc mũi, khiến tâm thần yên tĩnh.

 

Ánh sáng trong điện dịu nhẹ, rơi những bức tượng thần trang nghiêm, tăng thêm vài phần huyền bí và thiêng liêng.

 

Đôi mắt của các pho tượng Phật dường như luôn dõi theo bạn, bất kể bạn đến .

 

Chẳng tại , Tô Hề đến nơi một cảm giác bình yên kỳ lạ.

 

Chẳng trách nhiều sẵn lòng đến nơi thắp hương bái Phật như , xem nơi thật sự điểm đặc biệt của nó.

 

Các tiểu hòa thượng đang xếp hàng cửa tụng kinh văn, thỉnh thoảng một hai ngang qua bước cũng hề thu hút ánh mắt của họ.

 

Đi tiếp về phía , trong điện lớn nhất ở chính giữa thờ phụng một pho tượng nữ Phật.

 

Nói là nữ Phật, thực trông giống một pho tượng nữ thần hơn.

 

mái tóc dài xõa vai, giữa trán tự mang theo ba bông hoa sen, trang phục bằng lụa mỏng, đôi mắt híp dường như đang cúi xuống , một tay kết hình chữ Lan đặt ng-ực.

 

Phía một vòng tròn giống như hào quang, trông giống mặt trời, nhưng chính xác.

 

Hai bên trái mỗi bên một linh thú thượng cổ, lượt là Phượng và Hoàng.

 

Con đực là Phượng, con cái là Hoàng.

 

Đôi cánh sống động như thật và đôi mắt đen láy đó, như thể giây tiếp theo sẽ từ trong đ-á nhảy bay v.út lên chín tầng mây .

 

Ở đây, thời gian dường như đều trôi chậm .

 

Mỗi đến đây đều sẽ bầu khí yên bình tường hòa cảm hóa, buông bỏ những phiền não và ồn ào trong lòng, cảm nhận sự bình lặng và an tĩnh trong tâm hồn.

 

Đây là một vị thần nữ như thế nào ?

 

Tô Hề sục sạo ký ức của hồi lâu vẫn bất kỳ kiến thức nào liên quan đến pho tượng Phật .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1201.html.]

danh tính của pho tượng Phật , càng tại thờ phụng ở đây.

 

Trong ký ức, ngôi chùa dường như tồn tại lâu, lâu đến mức trong sử sách cũng thấy ghi chép.

 

Hít một thật sâu, Tô Hề lắc lắc đầu rời khỏi ngôi chùa.

 

Chuyến của cô là để khám phá bí ẩn gì của ngôi chùa, cô là đến để nẫng tay cốt truyện!

 

Nhìn mặt trời, chắc hẳn cụ ông đó sắp đến đây , tranh thủ thời gian.

 

Tô Hề nghĩ trong lòng, bước chân bắt đầu hối hả xuống núi.

 

Trên đường xuống núi, một cặp con ăn mặc sang trọng đang từng bước từng bước lên núi.

 

Trong lúc di chuyển, Tô Hề vặn lướt qua hai họ.

 

Khoảnh khắc vội vã, dường như cảm ứng, cô thiếu nữ đó đột nhiên đầu bóng lưng Tô Hề đang xa dần một cái.

 

“Tư Vũ, cái gì thế, mệt ?

 

Cố gắng thêm một chút nữa thôi, sắp đến đỉnh núi .

 

Thời gian của chúng vặn, trong chùa còn đông lắm, thể bái cầu sớm."

 

Giọng êm ái dịu dàng của phụ nữ truyền đến, kéo suy nghĩ của thiếu nữ trở .

 

“Con đến đây ơi, con là đến đây bao giờ nên thấy tò mò nên mới thêm vài cái thôi mà~"

 

Thiếu nữ chạy nhỏ lên phía ôm lấy cánh tay phụ nữ, đôi mắt trong veo híp phụ nữ, cái miệng ngọt ngào :

 

“Hơn nữa, con mà chê mệt chứ?

 

Có thể cùng đến thắp hương cầu phúc là vinh hạnh của Tư Vũ mà, con vui còn chẳng hết chứ, chuyện kêu mệt ~"

 

“Ái chà, cái miệng nhỏ của con thật là~"

 

Người phụ nữ cưng chiều nựng mũi thiếu nữ, đó dắt thiếu nữ cùng lên núi.

 

Tuy nhiên khoảnh khắc rời , thiếu nữ đó kìm lòng đầu xuống phía .

 

Nơi Tô Hề rời , lúc sớm chỉ còn con đường núi dài dằng dặc, còn thấy nửa bóng nào nữa...

 

——

 

Tô Hề thở hồng hộc dựa theo ký ức chạy đến nơi nguyên cắt cỏ ở kiếp , cô đeo một cái giỏ nhỏ cứ thế thong thả cắt cỏ.

 

Đeo giỏ cũng chẳng qua là để vỏ bọc cho .

 

Nếu tay qua đây mà cứu đối phương thì chẳng trông vẻ cố ý ?

 

Để tránh những rắc rối cần thiết và khác nghi ngờ, Tô Hề mới bộ tịch mà cắt cỏ.

 

Sau khi nhét cỏ đầy gần nửa cái giỏ tre nhỏ của , Tô Hề liền cắt cỏ nữa, mà về phía con đường mà cụ Trần Đức Dương chắc chắn sẽ qua.

 

Đã từ đầu , cô gì còn để cho một cụ già cống hiến cả đời cho đất nước như chịu tội?

 

Có những tai họa thể tránh sớm thì Tô Hề đương nhiên sẽ chọn tránh sớm, kéo một tay dù cũng hơn là để lăn trực tiếp xuống .

 

Có cái biến ở đây, vạn nhất cụ Trần xảy chuyện gì ngoài ý thì ?

 

Tô Hề định mạo hiểm như , thế là cô chọn cách ôm cây đợi thỏ.

 

Ở phía bên ...

 

Loading...