“Tuy nhiên, Lý Xuân Hoa sai ...”
Ngay khi Tô Hề run rẩy gần Lý Xuân Hoa, còn Lý Xuân Hoa cũng chuẩn giơ tay tát cô, thì sự cố xảy .
Cái tay giơ lên của Lý Xuân Hoa thậm chí còn chạm Tô Hề, cả Tô Hề ngửa , “Rầm” một tiếng ngã xuống đất.
“Suýt...”
Cú ngã khiến Tô Hề đau hề nhẹ, vốn dĩ chỉ còn da bọc xương nên ngã như cô cảm thấy xương cốt đều vỡ vụn!
“Oa oa oa...
Mẹ, đừng đ-ánh con nữa!
Con cầu xin ...
đừng đ-ánh ch-ết con , đều là của con...
đều là của con!
Con chẳng nhận với ?
Con ngoan ngoãn về , tại còn tay nặng như chứ!”
Tô Hề đột nhiên gào t.h.ả.m thiết, tiếng vang tận trời xanh, chiều kéo cả mười dặm tám dặm dân làng đến đây xem .
Lúc là tám chín giờ sáng, ngoài mua thức ăn, việc đông.
Qua tiếng hét của Tô Hề, những ngang qua lượt tới hoặc dừng xem náo nhiệt.
Chẳng mấy chốc, cửa nhà cô vây kín .
“Mày... mày... con ranh con , mày đang bậy bạ cái gì thế hả?
Còn mau im miệng cho tao!
Tao đ-ánh mày lúc nào, tao thậm chí còn chạm mày!”
Lý Xuân Hoa hoảng , ngày thường bà ở nhà đều lén lút ngược đãi, ở bên ngoài cho dù đối xử với Tô Hề nhưng bề ngoài vẫn còn tạm .
Do đó hàng xóm xung quanh dù nhà họ trọng nam khinh nữ cũng nhiều, dù nhà quá nghèo, vùng lạc hậu đều sẽ tư tưởng trọng nam khinh nữ.
điều một tiền đề, là ngược đãi, ai ngược đãi con ruột của , dù nó chỉ là một đứa con gái.
“Mẹ!
Con cũng là đứa con mang nặng đẻ đau mười tháng sinh mà, nỡ con ch-ết đói chứ?”
Tô Hề mặc kệ thái độ của khác và lời đe dọa trong lời của Lý Xuân Hoa, cô cứ bệt đất mà lớn.
“Mày!
Mày mau lên cho tao!
Ngồi ở cửa thấy hổ !
Mau !
Tao đ-ánh mày lúc nào?
Hơn nữa, cha giáo d.ụ.c đứa con sai thì !
Đừng ở đây mặt nữa, mau theo tao về!”
Lý Xuân Hoa thấy Tô Hề vẫn còn gào , bà bộ chạy lên phía sốt ruột định kéo cánh tay Tô Hề.
Tuy nhiên Tô Hề là ai chứ, cô thể để đối phương đạt mục đích?
Thế là khoảnh khắc hai tiếp xúc da thịt, Tô Hề lập tức thét lên t.h.ả.m thiết ngã ngửa , cô dùng lực hất cánh tay là một cú ngã nặng nề xuống đất.
“Mẹ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1191.html.]
Về thì về... , cấu con gì, con đau quá!
Vết sẹo lấy nước sôi dội còn khỏi, bây giờ cấu một cái, con đau ch-ết mất...
Oa oa oa, , tay nhẹ một chút ?
Con tự , con tự về, đừng đ-ánh con...
đừng g-iết con...”
Nói xong, Tô Hề còn vật lộn nỗ lực bò dậy từ đất, nhưng thử mấy liền đều bò dậy nổi, ngã phịch xuống đất nữa.
Bà bác hàng xóm thật sự nổi nữa, bà chạy lon ton tới đỡ Tô Hề lòng dìu dậy, miệng ngừng chỉ trích:
“Có ai như thế , thiên hạ còn như ?
Trọng nam khinh nữ chúng đều thể hiểu , dù gia đình khá giả, nhưng cũng thể ép đứa trẻ đường cùng như thế chứ!”
Thấy một mở lời, những bên cạnh cũng bắt đầu lên tiếng chỉ trích:
“ thế, bà nhà họ Vương, bản bà cũng là đàn bà, nỡ tay nặng như với một cô bé, vả đứa trẻ còn là con ruột của bà.”
“Bà đứa bé xé lòng xé kìa, chắc hẳn ngày thường sống chẳng .”
“...”
Thấy tình hình , Lý Xuân Hoa vội vàng thu vẻ giận dữ mặt, bà cau mày lành :
“Các vị gì thế, là của Đại Nha, thể thương con ?
Mọi đều cả , con cái phạm cũng sẽ đ-ánh vài cái đúng .
Có những đứa trẻ là như đấy, chỉ cha mắng vài câu vỗ m-ông một cái là lóc om sòm, đỏng đảnh lắm.
Đứa trẻ phạm , trong lúc nóng giận tay nặng một chút chẳng lẽ là chuyện thường tình ?
Không đ-ánh nó chẳng là trách nhiệm với nó, để nó học thói !”
Lời khiến ít đồng cảm, trong nhà họ đa cũng một đứa trẻ nghịch ngợm, lúc cáu lên thật sự đáng ghét.
Cộng thêm câu cuối cùng, đ-ánh con đều là vì cho con và trách nhiệm, điều khiến nhiều cảm thấy Tô Hề dường như thực sự là một đứa trẻ nghịch ngợm chuyện bé xé to.
“Ngoan nào cháu, phạm thì hãy xin cho hẳn hoi, chúng cũng khuyên cháu , bà chỉ là đang lúc nóng giận thôi, đừng nữa.”
Bà Thím Lý ở sát vách đang ôm Tô Hề khi đỡ cô dậy liền ôn tồn khuyên nhủ một câu, điều khiến Tạ Tiểu Liên càng thêm đắc ý vài phần.
Bà Tô Hề với ánh mắt đầy khiêu khích, ngoài mặt như :
“Nhóc con, bà già còn trị mày chắc?”
Thấy hướng gió của xung quanh đổi, đôi mắt cúi thấp của Tô Hề tối , cô giải thích tranh biện, mà cúi đầu thận trọng bước từ vòng tay của Thím Lý.
“Cảm... cảm ơn Thím Lý và quan tâm, Đại Nha ạ...”
Dù thừa nhận tên Đại Nha, nhưng vì kế hoạch cô cũng chỉ thể gọi như .
“Cháu sẽ xin thật ạ.
Mẹ chẳng qua là vì cháu ăn thêm một chút trứng gà và mì, dậy lúc bốn giờ để nấu cháo, cho gà cho bò ăn, dọn phân chuồng và các việc nhà khác mà tức giận thôi, cháu nên oán trách .
Cháu nhà khổ, cháu nên lời!
Mẹ chắc chắn là yêu cháu, chắc chắn cố ý mỗi ngày chỉ cho cháu ăn một bữa cháo trắng , cháu đều hiểu hết ạ.”
Nói xong, cô liền vô tình để lộ cánh tay đầy vết thương của ...
Chương 1015 Vết thương lộ
“Cảm ơn thím giúp đỡ cháu, cũng cảm ơn các bác các chú các cô các dì hàng xóm láng giềng quan tâm, cháu sẽ ghi nhớ trong lòng ạ.”
Tô Hề , rút tay khỏi vòng tay Thím Lý.